Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Bạn


Sáng nay, hẹn uống cà phê với bạn ở cà phê trong khuôn viên khách sạn.
Bạn học chung với mình từ hồi lớp bốn đến hết năm lớp mười hai. Không biết thân nhau tự bao giờ, đến khi nhận ra là thân nhau thì bạn đã là một người không thể thiếu được trong đời sống của mình rồi.
Mình có tính ham chơi, ham vui. Có khi mải mê chạy theo những tình yêu xinh tươi trong mộng, cả năm trời không ghé thăm bạn một lần, không hỏi thăm bạn một lần. Khi sực nhớ đến bạn, thì bạn luôn ở đó, chịu khó lắng nghe, chịu khó chia sẻ mà không hề trách móc mình một lời. (Mà chuyện này không chỉ xảy ra một lần).
Bạn là người mình có thể nói hết, kể hết. Ngày bạn còn thiếu nữ, vẫn vậy, bây giờ, bạn đã là người đàn bà hai con, vẫn vậy. Chồng bạn lại là thằng học cùng lớp, từ ngày bạn lấy chồng, mình có thêm một thằng bạn thân nữa.
Bạn là người lúc đói bụng mà ở nhà không có gì ăn, mình có thể chạy ra nhà: có chi cho tui ăn với. Bạn là người đầu tiên khi gặp khó khăn, mình nghĩ đến. Nhà bạn là nơi mình có thể tự nhiên đến, tự nhiên đi, không là nhà mình nhưng có thể tự nhiên như ở nhà mình.
Vậy mà dịp trọng đại trong đời bạn, mình không có mặt. Ngày bạn lấy chồng, mình đang ở rất xa, không về được. Bạn một nách nuôi con, đi làm, kinh doanh thêm, rồi đi học, biết bạn khó khăn, mình chẳng giúp gì được. Mình cũng không làm tròn vai một đứa bạn tốt ở bên cạnh bạn khi bạn suy sụp. Khi buồn bã, mình nhớ đến bạn, khi vui vẻ, mình quên mất bạn.
Mình có thật sự là bạn thân của bạn không? Tự trong lòng, mình luôn nghĩ mình là bạn thân của bạn. Tự trong lòng, mình thấy mình cũng không được tốt lắm, không xứng đáng lắm với tấm chân tình bạn dành cho mình.
Sáng nay, ngồi cà phê với bạn trong khuôn viên khách sạn đầy gió, mình chợt giật mình khi bắt gặp những vết chân chim trên khuôn mặt bạn. Chợt giật mình khi nghe con gái đầu lòng của bạn đang học lớp mười hai, sắp thi đại học.
Tự nhiên, mình (và cả bạn nữa) nhớ tới thời thơ trẻ của mình…
Tự nhiên, lòng ngậm ngùi quá đỗi.
Tự nhiên, buồn, như là một nỗi buồn man mác như thời mới lớn, nỗi buồn không có tên gọi, buồn vì một lẽ đương nhiên, không cưỡng lại được, nhưng vẫn buồn.
Nỗi buồn xao xác như gió…
Nếu được quay ngược thời gian, mình sẽ cố gắng là đứa bạn tốt hơn của bạn.
Viết những dòng này cho bạn, cho mình…
Và cho một tình bạn chân thành bất biến, mấy chục năm trôi qua, vẫn nguyên vẹn như ngày đầu…
Ảnh : Đinh Lê Vũ


PANDA
Đinh Lê Vũ
Tình cờ gặp trang của dinhlevu. Lang thang với các trang viết của bạn . Những cảm xúc làm xao động lòng người . Tình bạn của bạn thật chân thành và đáng quý biết bao . Nó làm mình nhớ đến một bài thơ chép trong sổ tay từ một tờ báo nào đó ...lâu lắm rối (từ những năm 90)mà mình đã quên mất tên và không ghi lại tên tác giả ( Thiệt tệ , nếu bạn nào biết có thể nhắc dùm - Cảm ơn nhiều lắm !)
Bạn bè
Khi người ta chơi thân với nhau
Thường chẳng nói một lời trước mặt
Lo lắng nhiều dấu trong ánh mắt
Những buồn vui tự biết san đều
Khi chia tay
Người  ta mang theo
Một đôi mắt sáng xanh trong tâm tưởng
Cái nhìn ai đầy bao dung rộng lượng
Giữa đau buồn, trời đất hóa bình yên

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Tưởng tượng

hãy tưởng tượng...
sớm mai thức dậy chỉ còn lại một mình
những thân quen chẳng còn ai cả
chùm hoa mua về không cho ai
nằm buồn thiu trong túi áo
hãy tưởng tượng...
chiều cuối năm chỉ có một mình
cùng lá rụng
con đường hun hút buồn tênh
nghe bài hát quen không có ai để nhìn nhau gật đầu
ly cà phê lơ đãng
quên bỏ đường
cái đắng không ở trên môi
cái đắng trong nỗi niềm không bày tỏ được
hãy tưởng tượng...
chân quen nỗi buồn về thăm
ngõ quen chỉ còn là ngõ cũ
núm chuông nhỏ ngủ yên trên cửa
không còn dấu tay người
hãy tưởng tượng một ngày
ngước mặt nhìn trời gặp một chuyến bay
những chuyến bay chở sự sum họp của người này
nhưng chia li của người khác
lòng không dưng sợ hãi cả bầu trời
hãy tưởng tượng...
chiếc ghế quen ngồi
căn phòng quen đến
có một ngày người quen thôi đến
bui thời gian thầm lặng
hơn cả nỗi lặng thầm
hãy tưởng tượng đi thôi
ngày đã cuối năm
trời đã cuối năm
gió đã cuối năm
ngõ đã chớm mùa xuân
giậu đã chớm vàng hoa cúc
hãy tưởng tượng đi thôi
thời gian đã hết
em sẽ thấy niềm vui của anh
niềm vui có thể làm ta hét lên
có thể làm khóc được
khi mở mắt ra- mọi điều tưởng tượng
tất cả đều chỉ là tưởng tượng
thế thôi ..

 ỗ Trung Quân -1990)

Một mình

Có buổi sáng tôi nhìn ra đường
Con đường còn ngái ngủ …
Chiếc lá thiêm thiếp vòm cây,
Con chim sẻ xù lông
Ngóng đầu đợi nắng
Cơn gió lặng
Cuộc tình trôi qua
Có buổi sáng nhìn đường tìm những vòng xe
Ngọn đèn đêm không còn sáng
Mặt trời cô độc trên những mái nhà
Nắng hưng hửng trườn mình
Lơ đễnh
Vấp vào tôi
Có buổi sáng nhìn ra đường chỉ để nhìn thôi
Mắt cay xè đếm người - xe trên đường mải miết
Hoa dầu tháng ba rơi đầy góc phố
Người quét đường không đến đêm qua
PHẠM ĐOÀN THIÊN THƯ

Phía cuối mùa thu

Những buổi chiều đẹp như thế này
Không có ai
Đó là điều buồn nhất
Góc phố kia vẫn cây dầu cô độc
Hết mùa thu rồi vẫn rơi hoa
Những buổi chiều đẹp như thế này
Không được nghe một khúc ca
Boulevard, Because I love you,

Hoặc một ngẫu đoạn của Air Supply có người từng thích
Đó là điều buồn nhất
Tôi đi trên vỉa hè lát đá nóng bừng
Chợt muốn tháo giày chạy ào trên phố
Buổi chiều cuối đẹp như thế này kia mà…
Sẽ là điều buồn nhất
Nếu chẳng có ai để bước chậm đến cuối đường
Dẫm lên gót mùa thu
PHẠM ĐOÀN THIÊN THƯ

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Love of my life - The Scorpions

Love of my life you've hurt me.
You've broken my heart
and now you leave me
Love of my life can't you see
Bring it back bring it back
Don't take it away from me
Because you don't know
What it means to me
Love of my life don't leave me
You've taken my love
you now desert me
Love of my life can't you see
Bring it back bring it back
Don't take it away from me
Because you don't know
What it means to me
You will remember
When this is blown over
And everything's all by the way
When I grow older
will be there at your side
to remind you
How I still love you
I still love you
Back hurry back
Please bring it back home to me
Because you don't know
What it means to me
Love of my life
Love of my life .