Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Ánh trăng ( Nguyễn Duy)


Rating:
Category:Other
Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với bể
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỉ

Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ không bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa.

Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường.

Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn-đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn.

Ngửa mặt lên nhìn mặt
Có cái gì rưng rưng
Như là đồng là bể
Như là sông là rừng

Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình.
http://www.thica.net/2008/02/04/anh-trang/

(Ảnh minh họa : Sưu tầm trên Internet)

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Chợ buồn ( Đồng Đức Bốn )


Rating:
Category:Other
Chợ buồn đem bán những vui
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em.

Chợ buồn bán nhớ cho quên
Bán mưa cho nắng, bán đêm cho ngày.

Chợ buồn bán tỉnh cho say
Bán thương suốt một đời này cho yêu.

Tôi giờ xa cách bao nhiêu
Đem thơ đổi lấy những chiều tương tư.


http://www.thica.net/2008/12/09/chợ-buồn/
Ảnhminh họa :Sưu tầm trên Internet

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Nhớ.....

Chiều cuối tuần, gọi điện thoại các nơi tập hợp bạn bè chí cốt nhắn sáng thứ ba đi Củ Chi . Lần này không phải tụ tập ...đi chơi . Nhớ em quá, Th ơi !


Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

Lang thang .....

Tối nay đột nhiên cúp điện lâu lâu ...Cả đám trẻ nhỏ ùa ra sân , giỡn dưới ánh trăng . Dù chưa đến rằm nhưng trăng vẫn sáng lắm . Những tiếng cười trong vắt trẻ thơ . Cảm giác bình yên , êm đềm thật quý giá biết bao nhiêu ....

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

13.3


Sinh nhật 52 của chị . Chị mất  16 năm rồi . Những đứa trẻ bé xíu của chị giờ cũng đã trưởng thành .Thắp nén hương cho chị và nhớ....












Sounds of the heart - Karunesh

Chiều cuối tuần vui ....

In The Enchanted Garden - Kevin Kern

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Tự nhắc nhở .....


Rating:
Category:Other
Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò tung hứng .Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: CÔNG VIỆC, GIA ĐÌNH ,SỨC KHỎE , BẠN BÈ VÀ TINH THẦN .Bạn đang tung chúng lên không .Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là một quả bóng cao su .Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất , nó sẽ nẩy lên lại . Nhưng bốn quả còn lại - gia đình , sức khỏe ,bạn bè và tinh thần- - đều là những quả bóng bằng thủy tinh . Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả , nó sẽ bị trầy xước , có tì vết bị nứt, bị hư hỏng và thậm chí bị bể nát mà không thể sửa chữa được Chúng không bao giờ trở lại như cũ . Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng cho được bình quân trong cuộc sống.

Bạn làm thế nào đây ?

Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau , chúng ta là những cá nhân đặc biệt . Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng .Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình .

Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim bạn .Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn .Bởi vì nếu không có chúng , cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa


Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi . Bạn chớ để cho cuộc sống trôi qua kẻ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó , bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời minh Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thực sự bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa .

Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Nó chính là sợi chỉ mong manh ràng buộc mọi người chúng ta lại với nhau.

Bạn chớ ngại mạo hiểm . Nhờ mạo hiểm với những vận hội của mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi . Cách chóng nhất để mất tình yêu là níu giữ thật chặt . Còn phương thế để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu . Bạn chớ quên rằng nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là được đánh giá đúng .

Bạn chớ ngại học . Kiến thức không có trọng lượng . Nó là kho báu mà mà bạn luôn có thể mang theo bên mình một cách dễ dàng .

Bạn chớ phí phạm thì giờ và lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi không bao giờ bắt lại được . Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

Quá khứ là lịch sử . Tương lai là một màu nhiệm Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống chính vì thế mà ta gọi nó là tặng phẩm.

( Theo BRAIN DISON )

Hình minh họa : sưu tầm từ Internet

Chiều thảnh thơi .....

Chiều nay coi như hoàn thành  những việc quan trọng  sau mấy ngày thức đêm thức hôm .
Cảm thấy vui từ những nụ cười , từ ý kiến phản hồi rất thẳng thắn và chân tình cộng tác, chia sẻ của bạn bè , đồng nghiệp . Tự thưởng cho mình chút thảnh thơi vậy ....

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011

8.3

Một ngày 8.3  quá bận rộn . Đi suốt ngày. Chiều về ghé ngang  ,  nhìn thấy trên  bàn làm việc có một bông hoa hồng của "các anh" trong phòng gởi tặng nằm lặng lẽ .Chợt nhớ ly cà phê "8.3" thường niên  của " bè lũ ác tăng "  để lên bàn  mình sau khi đã tịch thu "quà 8 tháng 3 " để  "cho tụi tui  tặng các em xã ...lấy điểm ...tốt  " ....Lăn tăn nhớ  ....:)

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011

Em hiền như ma soeur ( Duy Quang )



Một bài viết ....có lý ...!!!


Rating:
Category:Other
Lời kêu gọi gửi phụ nữ nhân ngày 8.3

Hỡi các quý bà, quý cô!

Hỡi những người tin chắc mình là quý bà, quý cô!


Hôm nay là 8.3. Là ngày mà các bà khẳng định sự thống trị của mình bằng trăm ngàn cách thức. Kẻ thì mặc quần áo đẹp, vênh váo đi ngoài đường, kẻ thì ngồi gác chân lên ghế xem tivi hoặc xem tạp chí thời trang, trong khi chồng, con quần quật trong bếp. Có kẻ, ghê hơn nữa, nằm hưởng thụ trong phòng mát-xa, trên lưng có mười ký đá nóng và trên đầu có sáu mảnh khăn lạnh, trong lúc chồng, con hớt hải ngoài đường.

Hỡi các quý bà, quý cô!

Các bà tưởng chỉ có mình là thông minh ư? Tưởng rằng tất cả đàn ông đều ngốc hay tất cả trai trẻ đều ngây thơ ư? Các bà nhầm. Nhầm một cách dã man.

Đã từ lâu, toàn thế giới bị các bà lừa. Toàn thế giới cứ tưởng rằng phụ nữ khổ lắm, vất vả lắm, đàn ông con trai lười biếng, ích kỷ lắm, và mỗi năm họ chỉ dành một ngày cho phụ nữ là rất bất công hay rất đáng thương.

Chỉ có những kẻ nhẹ dạ, nhìn cuộc sống một cách cẩu thả, mới kết luận vội vàng như thế. Sự thật, đàn ông chúng tôi đã bị các bà tước đoạt, bóc lột, thậm chí lạm dụng, không phải một ngày mà cả một đời.

Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng từ khi sinh ra đến lúc lìa bỏ, không giây nào, không phút nào và không hành vi nào của đàn ông mà không bị, không do phụ nữ chi phối, điều khiển, cướp đoạt.

Đàn ông học hành để làm gì? Để có kiến thức, từ kiến thức sẽ có lương cao. Nhưng xin hỏi các bà, lương cao mang về cho ai? Nếu không phải vợ, bồ hay bạn gái? Đã có anh nào mang tiền lương nộp cho voi, kỳ đà hay cá sấu chưa? Chắc chắn chưa! Họ chỉ nộp cho phụ nữ, không ở dạng nọ thì cũng dạng kia.

Đàn ông rèn luyện thân hình, tập tạ, bơi lội, leo dây, đá bóng để làm gì? Để khoe cơ thể săn chắc cho ai coi? Cho chim chóc và cây cỏ à? Đàn ông đánh răng bằng kem hảo hạng cho răng chắc khỏe, gội đầu bằng dầu số một cho hết gàu, tắm bằng sữa tắm đắt tiền cho có mùi nam tính là nhằm mục đích chi nếu không phải mục đích để các bà thưởng thức?

Ngay cả những hành động riêng tư nhất như hút thuốc lá, uống rượu bia, nếu xét cho kỹ, đàn ông cũng vì phụ nữ mà làm cả. Uống rượu để say, say để dám thổ lộ tình yêu một cách bạo dạn. Hút thuốc để chứng tỏ mình trưởng thành, trưởng thành để có bạn gái được nhanh hơn. Bất cứ ai có chút văn hóa hoặc có chút lương tri đều hiểu điều đó, chỉ có các bà cố tình làm ngơ.

Rồi đàn ông đọc thơ, đàn ông ca hát, đàn ông gảy đàn cho ai xem? Nếu trời mưa, có một đàn ông ôm bó hoa đứng dưới cột đèn thì chắc chắn là chờ đàn bà. Nếu trời nắng, có một đàn ông phóng xe mướt mồ hôi, trên xe treo một chiếc bánh kem thì toàn nhân loại đều biết cái bánh đó sẽ cho một cô gái ăn. Nếu trời không mưa không nắng mà mát mẻ, có một chàng trai đứng khóc bên vỉa hè thì chắc chắn chàng trai đó mới bị một cô gái bỏ rơi.

Rõ ràng vì đàn bà, bao nhiêu năm nay, từ thế kỷ này sang thế kỷ khác, từ thế hệ nọ nối tiếp thế hệ kia, đàn ông đã lên vũ trụ, lên núi cao, lặn xuống biển sâu, rửa bát, quét nhà, giặt đồ, nấu cơm, sửa chữa bàn ghế... không từ bất cứ một công việc gì, dù vĩ đại hay nhỏ nhặt, dù cao quý hay tầm thường. Rất, rất nhiều những đàn ông đã kết hợp cả hai loại việc đó trong cả cuộc đời mình, chỉ với một mục đích là không để đàn bà buồn hoặc không để đàn bà cằn nhằn, la hét, mà cằn nhằn và la hét vốn là những thứ các bà chả được ai khuyên vẫn hay dùng.

Tóm lại, từ lúc sinh ra cho đến hơi thở cuối cùng, từ đồng lương đầu tiên cho tới đồng xu trong túi, đàn ông đều cho, tặng, dâng hiến hay bị đàn bà tước đoạt. Không ở đâu, không phút nào và không cách nào đàn ông thoát khỏi điều đó. Thậm chí, càng đẹp trai, càng giàu có, càng thành đạt lại càng bị đàn bà khai thác một cách tàn bạo và khốc liệt.

Thế mà đi đâu, ở đâu, lúc nào, các bà cũng kêu ca, cũng than thở, cũng nhăn nhó, quên phắt rằng nhăn nhó chả đẹp gì. Các bà tuyên bố đàn ông tham lam, đàn ông lười biếng, đàn ông vô tâm và đàn ông keo kiệt. Quà tặng ít, tiền bạc ít và thời gian cũng ít, chỉ có mỗi một ngày 8.3 trong năm.

Hỡi các quý bà, quý cô!

Hãy trả cho thế giới sự thật, hãy công nhận rằng không phải một ngày, mà cả một đời, đàn ông đã bị các cô, các bà chiếm đoạt. 8.3 không phải 24 tiếng đồng hồ. Nó là một ngày dài hơn thế kỷ, là quãng thời gian mà vì nó, bao nhiêu trai tráng và ông già đã hy sinh.

Ngày 7.3.2011

Lê Hoàng
http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110306/Loi-keu-goi-gui-phu-nu-nhan-ngay-8-3.aspx

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Tạm biệt thiên thần ....

Rating:
Category:Other
TT - Du đẩy cửa bước vào. Giám đốc trẻ và mới toanh của nhà hát tươi cười lên tiếng:

- Mời chị ngồi!

Vào cuối giờ tập hôm qua, giám đốc đã nhắn chị gặp anh vào hôm nay. Có quá nhiều việc phải lo nghĩ trong mấy ngày này, chị quên bẵng lời hẹn. Sáng nay, chị chuẩn bị cho buổi tập như thường lệ thì nhận được tin nhắn giám đốc nhắc về cuộc hẹn, chị mới sực nhớ.

“Có chuyện gì? Hay là...”. Trên suốt đường đến nhà hát, lòng chị như thắt lại.

- Trông chị tiều tụy quá. Chị không khỏe à?

- Không... tôi ổn...

- Chị biết đó. Nghề múa xem vậy chứ đòi hỏi người ta phải có sức khỏe, sự dẻo dai. Năm nay chị 36 rồi nhỉ?

- Không! 35! À... tuổi ta thì 36...

- Giờ đã cuối năm rồi. Chị từng là thần tượng của tôi đấy! Chương trình “Thiên thần tuyết” của chị thật tuyệt vời. Chị có nhớ hết những gì giới truyền thông nói về chị sau chương trình ấy không?

- Dạ không ạ... Hơn mười năm rồi...

- Đúng! Hơn mười năm rồi. Nhiều điều đã đổi thay. Bây giờ có nhiều nghệ sĩ trẻ. Chắc chị cũng thấy họ rất tài năng, rất sáng tạo và tươi tắn...

- Vâng - chị thấy mình như tan ra.

- Chị là trụ cột của nhà hát này. Tôi rất cảm ơn những cống hiến của chị. Tôi rất khâm phục tài năng của chị. Chị biết đó... thật là khó cho tôi. Nhà hát cần thay đổi để phát triển...

- Tôi không còn là người múa chính đã mấy năm nay. Tôi chỉ múa phụ...

- Múa phụ đã có các em trẻ. Phải cho các em múa phụ để dạn sân khấu.

- Vâng... Tôi có thể giúp các em, hướng dẫn các em với kinh nghiệm của mình...

- Các chuyên gia nước ngoài sẽ làm việc đó. Tôi muốn nhà hát phát triển thật nhanh và thật mạnh. Như vậy đời sống của nhân viên nhà hát cũng sẽ tốt hơn. Tôi đang sắp xếp một vị trí thật thích hợp cho chị. Một vị trí hết sức thích hợp có thể ở phòng hành chính, phòng kỹ thuật...

Một không khí im lặng bao trùm. Hồi lâu sau, giám đốc mới lên tiếng:

- Tôi biết chị nặng tình với nhà hát. Tôi cũng vậy. Tôi cũng ưu tư nhiều khi không để chị tiếp tục múa. Nhưng chị biết đó, tôi còn phải nghĩ cho nhiều anh em khác. Giờ là lúc chúng ta cần siết chặt tay lại để đưa nhà hát đi lên.

- Vâng...

- Chị cần hỏi thêm điều gì không?

- Hiện giờ thì không. Cảm ơn giám đốc.

- Mọi việc sẽ tốt đẹp hơn mà! Ta tạm biệt ở đây nhé. Chị biết đó, tôi mới làm giám đốc được hai tuần. Hai tuần dài như thế kỷ! Có quá nhiều việc phải xắn tay áo mà lao vào! - giám đốc tươi cười chìa tay ra với chị.

Chị bắt tay anh. Gật đầu chào. Nhẹ nhàng ra khỏi cửa.

Du đứng trong bóng tối. Chị nhìn những diễn viên trẻ đang chuẩn bị ra về sau buổi tập. Họ í ới rủ nhau đi đâu đó. Những bờ vai để trần, trẻ trung, nõn nà đi lướt qua chị.

Chị bước vào phòng trang điểm. Gương mặt người phụ nữ trong gương mang vẻ đẹp mặn mà. Nhưng thăm thẳm buồn. Và mệt mỏi.

Cách đây ba ngày, chồng chị đứng đơn ly hôn sau nhiều lần gợi ý, thuyết phục chị làm đơn mà không được. Hôn nhân của chị gặp rắc rối từ nhiều năm nay. Chị gặp và quen anh khi đang ở đỉnh cao của nghệ thuật múa. Dạo ấy đi đâu, làm gì, người ta cũng gọi chị là thiên thần, thiên thần tuyết.

Chị lấy chồng, rồi sinh con. Đó là một ca sinh khó để lại nhiều di chứng, không cho phép chị thực hiện những buổi diễn, những động tác đòi hỏi sức bền, độ rướn... trong nghề múa. Thêm vào đó là gánh nặng tuổi tác. Trong khi ấy, những nghệ sĩ trẻ cứ lần lượt xuất hiện.

Chị yêu nghề. Chỉ có múa mới đem lại cho chị những giây phút thăng hoa. Chị chấp nhận múa thứ, rồi múa phụ nhưng chồng chị thì không chấp nhận.

Anh bảo không muốn mọi người nhìn thấy vợ mình là một người múa phụ. Anh muốn chị là một quý bà. Thì chị cũng đã thử kinh doanh theo ý anh nhưng không được. Anh lại nghĩ rằng chị chưa cố gắng hết mình.

Anh càng xa chị. Chị càng cần được múa. Cần được bay bổng trong phút giây dưới ánh đèn, trong những vai múa rất nhỏ mà chị hóa thân.

Vậy mà chị sắp giã từ ánh đèn ấy.

Giã từ sau 20 năm gắn bó.

Giã từ trong lặng im.

Du kẻ lại mắt, tô thêm môi, giặm thêm phấn. Bàn tay chị thoăn thoắt, ánh mắt chị long lanh...

Du đưa tay bật đèn. Chị đã mặc lại trang phục của thiên thần tuyết. Không có nhạc. Nhưng nhạc như chảy ra từ hoài niệm của chị. Chị nhón chân trên nền sàn tập. Chị xoay người và vung tay... Chiếc áo đầm trắng mỏng nhẹ phơ phất. Như là sóng. Ngọn sóng trắng đang mãnh liệt tuôn trào. Như là lửa. Ngọn lửa trắng cháy bừng cho lần sau chót.

Giám đốc trẻ bước ra khỏi phòng. Anh hài lòng buổi nói chuyện với nghệ sĩ Vân Du vừa rồi. Anh đang nghĩ đến những kế hoạch mới cho nhà hát. Chợt, anh nhìn thấy ánh đèn trong phòng tập. Anh liếc nhìn đồng hồ. Giờ tập đã hết từ lâu. Anh bước nhanh về hướng ấy và sững sờ.

Bởi anh nhìn thấy một thiên thần.

Không có nhạc. Nhưng anh như nhìn thấy những nốt nhạc trong từng động tác thuần thục, chuẩn mực. Tiếng nhạc của hơn mười năm trước - khi anh còn là một chàng sinh viên trường nghệ thuật ngây ngất theo dõi chương trình “Thiên thần tuyết” - bất chợt dội về.

Vân Du đang múa đến đoạn cuối cùng. Thiên thần sắp tung cánh lên trời cao. Sau những động tác xoay người quyết liệt, dứt khoát, Vân Du nhún mình một cái. Nhẹ tênh, dịu mềm như thiên thần rũ bỏ mọi phiền lụy thế gian. Rồi chị tung mình lên cao. Người hơi nghiêng và ngửa về phía sau. Đôi cánh tay dang rộng. Chiếc áo đầm trắng lấp lánh trong ánh đèn. Nước mắt và mồ hôi cũng lấp lánh trong ánh đèn.

Cách phòng tập chừng mười bước chân, người giám đốc trẻ ngỡ ngàng như hóa đá.

Truyện 1.194 chữ của PHƯƠNG TRINH
http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/Van-hoc/427500/Tam-biet-thien-than.html

Morning Sun




Linh tinh ....



Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

Ngẫu khúc tháng ba


Rating:
Category:Other

Tháng ba
Khúc giao mùa chớm nở
Khi ve gọi bầy
Những con nắng rong chơi cùng với gió
Tháng ba
Có tiếng hát ngủ quên bên thềm vắng
Bên giọt mồ hôi
Mẹ thả trên đồng
Trên cánh hoa cà đợi nắng ven sông
Để khúc ầu ơ thả trôi dòng kỉ niệm
Tháng ba
Má con gái ửng hồng, vì nắng
Để con trai thao thức đêm dài
Bởi những điều chưa kể cho ai
Chỉ để dành cho tháng ba thêm ngọt...

TRẦN THỊ MỸ THƯƠNG (TP.HCM)
http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/Van-hoc/Tho-va-tuoi-tre/247739/Tho-Thang-ba.html
Ảnh minh họa : sưu tầm trên Internet

Lặng yên ....