Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Viết cho " gia đình yêu dấu "...

16.9. Chớp mắt mà đã đúng hai năm ngày mình tạm biệt "gia đình yêu dấu" - nơi làm việc thứ tư của mình -để đến nơi làm việc mới đầy sóng gió . Ớ cái tuổi tưởng chừng mọi cảm xúc có thể "ẩn giấu ", nhưng không , những giọt nước mắt đã không kềm nén nỗi .Ngày chia tay, động viên nhau cố gắng và như đã hứa ..." Luôn dõi theo bước chân của bạn" ...Thời gian mình ở đây chỉ không đầy bốn năm nhưng có lẽ đây là thời gian mình hạnh phúc nhiều nhất : ca hát , vui đùa , "quậy phá " và thậm chí được chia sẻ mọi điều mà không phải e ngai ...
Hôm qua về họp mặt, "sư huynh " biểu ...." Vẫn sống tốt và vui vẻ , phải không ?" Mỉm cười và trả lời " Cho em về lại trường mình ..." ( Mà biết là không thể vì ...chắc chắn không được !)...
Vậy đó , cuộc sống luôn cuốn ta về phía trước . Vì biết mình thường phải ở "nơi sóng gió " nên mình đã luôn cố gắng để không phải "mất tích trong giông bão ". Thật cảm ơn những bạn bè chí cốt ở "gia đình yêu dấu " đã luôn dõi theo , động viên và ....an ủi ...đã giúp mình có thể vững bước...
Cảm ơn mọi người ....!

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Lẩn thẩn ngày khai giảng ...

Hôm nay về trường cũ dự lễ khai giảng và khánh thành. Bạn bè trường cũ còn không đầy chục , học trò nhỏ giờ thành đồng nghiệp mới ..khá nhều . Sau hai mươi năm , trường đã được xây mới hoàn toàn . Mừng cho học sinh trường mình có một ngôi trường khang trang nhất huyện . Bóng dáng trường xưa giờ còn lưu lại một cây bàng già và ba gốc điệp vàng ....Nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn ...Trong khách mời ngoài mình còn hai bạn cũ giờ đã là hai HT trường khác . Nhớ " bè lũ ác tăng " và nghĩ rằng khi quay về thăm trường xưa," tụi nó" sẽ ngỡ ngàng ghê lắm đây ..."Vật đổi sao dời" mà ...Thôi thì , nhớ một chút và ...bình tâm bước tiếp  thôi ...

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012

Viết linh tinh sáng chủ nhật...

Từ khi Mul thông báo đóng cửa , hắn bắt đầu giở chứng khật khừ ...Có khi hai ba ngày chẳng vào được . Ghét thiệt !!! Bạn bè í ới ,rủ rê dọn nhà ....Ở My Opera thì tụ tập bạn bè bên Mul nhiều hơn , đông vui; bên G+ thì post bài thoải mái , lưu giữ bài vở cũng tốt ( mình thấy thích) ...
....So với ngày tan tác 360Yahoo thì bi giờ mình có nhiều bạn bè hơn. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ , cõi ảo cũng như cuộc đới thực thôi ...Có những người bạn gặp nhau một lần rồi ...biến mất , có những chia sẻ thân tình dù chưa gặp mật bao giờ ; cũng có những" tình thân" bước ra từ cõi ảo ...
...Bạn bảo Mul đem lại nhiều niềm vui cũng không ít phiền toái ...Mình đồng ý với bạn điều đó ...Có lẽ .mỗi chúng ta sẽ tự điều chỉnh khi thấy điều gì đó không thích hợp với mình thôi  ...

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Linh tinh...

Rồi đó. Coi như hôm nay là thực sự hết công việc của năm học cũ đối với nó. Ngó qua ngó lại , nó nghỉ được hai tuần và ...nằm mẹp một tuần . Nó chưa thực sự tươi tỉnh và nạp đủ năng lượng để có thể bắt đầu tiếp tục . Bởi vậy , đôi lúc nó tưng tửng và đẩy lên đây đó vài khúc nhạc "lăn tăn "...giúp nó xả stress. Khi đó bạn bè chạy qua nghe , có bị "hành hẹ" thì ....thông cảm với nó  nha :D:D

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Ngẫm ...

Từ những khoảng lặng của cuộc đời , ta bình tâm nhìn lại chặng đường đời  đã qua , thanh thản hơn , bớt sân si hơn và biết nghĩ tới mình hơn ...một chút ....

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Thơ thẩn bên nhà em...

Thế rồi bỗng thấy thèm yêu
Thế rồi bỗng chán những chiều lông bông
Thế rồi hết thích ở không
Thế rồi chợt muốn nhớ mong một người
Thế rồi yêu quá nụ cười
Thế rồi bỗng muốn đan mười ngón tay
Thế rồi thèm một bờ vai
Thế rồi bỗng muốn có ai yêu mình

(Thơ... nổi loạn của Ngố Chảnh )

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

Ừ , chờ ...

Sáng chủ nhật T. điện sớm bảo rằng : " Chị có nhớ tuần này sinh nhật ai không ? " ( Làm sao mà quên được đứa có ngày sinh nhật đặc biệt vậy ! ) .Em bảo " Tranh thủ 30 ' chưa vào xưởng , tào lao với chị" rồi lại hẹn : Ráng chờ nha chị , đầu năm sau hai đứa tụi em hẹn cùng về . Ừ , thì chờ ....Chỉ " cầu chúc mấy đứa mạnh khỏe để đủ sức cày bừa"  thôi .  Sinh nhật vui vẻ nha , bạn hiền " Đô đốc " ^^

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

AN4




Linh tinh ...

Những ngày cuối cùng của tháng Sáu , chiều tối toàn mưa và mưa ...Chiều nay đội mưa lên bệnh viện thăm một tên bạn cùng tuổi  mình vừa ....qua cơn hù dọa của tử thần ( những tưởng đã không còn nhìn thấy hắn nữa !!! ) Lại thấy cuộc đời ...vô thường :(

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

Tâm có an, thân mới khoẻ

Rating:
Category:Other

SGTT.VN - Theo nghiên cứu của những tổ chức uy tín về sức khoẻ, 75 – 95% bệnh tật có nguồn gốc từ tâm chuyển qua thân (psychosonmayic). Vì sao càng ngày tâm con người càng không mãn nguyện, hạnh phúc? Vì có quá nhiều ham muốn, buồn rầu, ghen tỵ, sợ hãi, mất mát… Những cảm giác tiêu cực ấy không chỉ gây căng thẳng, mà còn sinh ra những hoá chất độc hại làm tăng đường huyết, tăng dịch dạ dày, tăng lượng cholesterol trong máu, gây ra bệnh tật.


Thế giới bên ngoài đang áp đảo nội tâm

Những căn bệnh thời đại như ung thư, gút, stress, trầm cảm, lo âu, sợ hãi... hay các bệnh nhiễm trùng đều xảy ra khi trạng thái đề kháng của cơ thể xuống thấp, vi trùng có sẵn trong cơ thể dễ dàng lấn lướt. Khi con người lo âu, sợ hãi, rất dễ bùng phát bạo lực. Trạng thái tinh thần không mạnh khoẻ là nguyên nhân dẫn đến những đổ vỡ đạo đức xã hội. Ở Anh, GDP tăng 30%, nhưng nạn nghiện ngập, tội phạm trong thanh thiếu niên tăng 200% trong 50 năm liên tiếp. Ở Mỹ, từ 1985 – 2005, tội phạm tăng bảy lần, chi phí cho tội phạm chiếm thứ nhì, sau sức khoẻ. Khi con người bị stress, niềm vui giảm, hạnh phúc giảm. GDP tăng nhưng con người lại thấy bất hạnh hơn. Chỉ số GDP dường như không thể hiện được thế giới bên ngoài và thế giới bên trong của con người.

Thế giới bên ngoài đang áp đảo thế giới bên trong. Người ta đánh giá sự thành đạt của mình qua việc “Tôi kiếm được bao nhiêu tiền, tôi ăn mặc thế nào, tôi đi xe gì”. Con người đang để cho những thứ bên ngoài làm chủ nội tâm, kiểm soát thế giới bên trong. Thế giới bên trong đang trở thành nô lệ cho thước đo bên ngoài, khiến ta lúc nào cũng cảm thấy thấp kém, không có giá trị, tâm trạng ngày càng tệ hại.

Phương pháp giải độc tâm hồn

Do đó, cần có các biện pháp làm giảm đi những phiền muộn, giúp bạn sống tốt hơn. Để có tư duy tích cực, bạn hãy trải nghiệm, suy nghĩ về một thời kỳ đáng sống của mình, tìm hiểu xem từ đó mình bộc lộ những phẩm chất gì, để có những suy nghĩ tốt đẹp về bản thân. Hãy lặng yên, tập trung suy nghĩ về khoảnh khắc ấy, bạn sẽ thấy mình bộc lộ rất nhiều phẩm chất cao quý bên trong: lòng bao dung, sự độ lượng, tình yêu thương, sự cao quý... Khi bên trong của mình trở nên mạnh mẽ, tất cả mọi thứ bên ngoài sẽ thành nhỏ bé. Đừng đi quá xa vào thế giới bên ngoài, bạn sẽ trở thành yếu đuối, lệ thuộc, mất quyền làm chủ. Hành trình ngược lại giống như một quá trình học hỏi, để nhận biết màu sắc, hương thơm của cuộc sống đích thực, những giá trị nội tại, vẻ đẹp thực, các sức mạnh thực... chứ không phải những giá trị ảo.

Những giá trị của mình ở bên trong vẫn luôn có đó chờ mình khám phá và đem ra sử dụng một cách có ý thức. Sức mạnh tinh thần luôn luôn có đó, không ai có thể lấy được của mình, nhưng nếu không luyện tập, không sử dụng, sẽ ngày một teo đi, như cơ bắp lâu ngày không tập luyện. Lòng tự trọng là điều ai cũng có, nhưng nếu không luyện tập, không hiểu biết, bạn sẽ trở thành cúi đầu, nô lệ trước người khác, trước các thần tượng. Khi quá ngưỡng mộ ai đó, bạn sẽ thành nhỏ bé, hèn kém. Làm sao để bạn có thể kiên nhẫn ư? Hãy cứ tập kiên nhẫn đi, từ từ, từng chút một, lòng kiên nhẫn sẽ tăng lên. Một người tử tế sẽ luôn bộc lộ sự tử tế mà không lệ thuộc vào người khác trong mọi tình huống, dù người khác cư xử với mình tệ hại như thế nào đi nữa. Nhìn vào bên trong, cũng là để nhận ra những cái “gai” của mình, những thứ làm mình đau khổ. Đó là nhưng “tên trộm” có thể lấy đi của mình sự cân bằng, thanh thản, giấc ngủ, tình bạn, người thân... Bạn không cần nhớ đến nó thường xuyên, vì như thế sẽ làm mình căng thẳng, nhưng phải nhận biết ngay khi nó xuất hiện. Đi vào bên trong, khám phá chính mình cũng là cách để mang lại lợi ích cho môi trường thiên nhiên. Bạn không thể chỉ tử tế với chính mình mà không tử tế với môi trường thiên nhiên, với mọi người xung quanh.

Nhiều người không hiểu quy luật của thời gian, sinh ra hoảng loạn, sợ hãi. Cuộc sống cũng như bốn mùa, xuân, hạ, thu, đông, sau đêm sẽ là bình minh, sau mùa đông sẽ là mùa xuân... hiểu như thế để không sợ hãi, biết tập trung năng lực của mình vào đâu để đem lại hiệu quả tốt nhất. Giáo sư Nhật Bản Masaru Emoto đã nghiên cứu tác động tinh thần của con người lên nước, những thông điệp từ nước sẽ nói bạn là ai. Ông chứng minh rằng nếu trao tình yêu thương, lòng trân trọng, những tinh thể nước sẽ hiện lên một hình ảnh như châu báu, thiên thần. Ngược lại, nếu trao thù hận, hình ảnh hiện lên rất dễ sợ, như ác quỷ.

Ai cũng có vấn đề với cái bên trong mình. Đi vào tầng sâu nhất của bản thể, bạn sẽ tìm thấy những gì quý nhất, đó là sự bình an nội tâm. Khi bình an, nhìn tất cả, bạn mới biết mình phải làm gì, thực sự muốn gì...

BS NGUYỄN THỊ KIM HƯNG
http://sgtt.vn/Khoe-va-vui/Bac-si-tro-chuyen/Index.html

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Linh tinh ...

Khi bạn gửi "You're still the one" cho nghe trước khi đi ngủ . Bạn muốn ....ai mất ngủ đây ???!!!

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Từ một câu hỏi ...

Viết cho em ....
Hai hôm trước lên FB, thấy em thảng thốt hỏi : "Tại sao bạn block tôi trên  FB của bạn ?" Đọc câu hỏi của em , chị biết em buồn bởi em là người hiền lành và rất quý trọng bạn bè. Bạn bè xúm lại hỏi thăm và an ủi , em trả lời không sao nhưng chị biết em buồn . Lần đầu tiên chị cũng đã thảng thốt như vậy nhưng dần dần thì chị hiểu...Cõi ảo cũng như ngoài đời , bạn bè hạp nhau thì qua lại , khi không thích nữa thì có người lịch sự cho ta một lời giải thích khi ta hỏi , có  người khi  chẳng thèm nói năng chi lẳng lặng mà "loại bỏ" ta ...Chị quen dần với việc đó và ít buồn hơn...
Chị nghĩ rằng có thể ở đây ta để  hé ra một góc  khuất nào đó mà trong cuộc sống thực ta không hề để lộ nhưng chị không quan niệm rằng trên cõi ảo này mình là một người "khác lạ" đối với bản thân mình.Bởi vậy chị cảm thấy mình thật hạnh phúc khi  có những người bạn thật sự trên cõi ảo này ( dù gặp hay chưa gặp mặt )
Mong em sẽ mau chóng vượt qua điều không vui ấy ...

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi!


Rating:
Category:Other
Ghi chú: Ngày Của Mẹ, có lẽ tốt nhất post lại một bài cũ dành cho… con.


Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi!
( Đỗ Hồng Ngọc)

Tôi đọc được những dòng này của một thiếu nữ 15 tuổi trên một tờ báo dành cho tuổi mới lớn. Em viết về mẹ của mình.

“15 tuổi, tôi không còn quá nhỏ để mẹ lúc nào cũng chú ý “chi li” từng việc như: Tôi ăn cơm chưa, tôi… tắm chưa và bạn của tôi là những đứa nào?…
15 tuổi, mẹ vẫn còn đưa đón tôi đi học… Tôi xấu hổ với bạn bè, còn mẹ thì lo sợ xe cộ đông đúc…
Bao nhiêu lần tôi muốn hét lên: Mẹ đừng kỳ vọng gì vào con cả!
Bao nhiêu lần tôi muốn buông xuôi… để mẹ biết rằng tôi đã lớn và có thể quyết định những thứ ngoài “vòng kim cô” của mẹ.
Nếu có một điều ước, tôi chỉ muốn mình được…”tự do”.”

Tôi đọc mà buồn quá! Mẹ mà không được kỳ vọng gì vào con cả thì kỳ vọng vào ai? Ai có thể đỡ đần cho mẹ lúc già nua tuổi tác? Ai có thể lo lắng cho mẹ lúc ốm đau bệnh họan? Ai có thể chia ngọt sẻ bùi với mẹ lúc canh vắng đêm dài, với bao nỗi lo toan, nhọc nhằn không nói nên lời?
Tôi hiểu trong một lúc quá đỗi bực mình nào đó, em đã thốt lên những lời đau xót này với mẹ. Tôi chắc rằng, một ngày kia, khi tuổi đời thêm chồng chất, đọc lại những dòng này em sẽ vô cùng hối hận. Tôi hiểu rằng rồi đây khi đến lượt mình bế trên tay một đứa con đỏ hỏn, rứt ra từ núm ruột của mình thì em sẽ thấm thía nghĩ về mẹ mình ngày xưa, lúc đó nhiều khi mẹ đã không còn nữa! Tôi chắc rằng người mẹ khi đọc những dòng này của em sẽ không hề khóc, sẽ chỉ trìu mến nhìn đứa con thân yêu từ núm ruột mình rứt ra kia đang hờn dỗi và càng thương nó hơn. Khi nhìn con đã ngủ ngon lành sau cơn phiền muộn, mẹ sẽ kéo tấm chăn mỏng đắp thêm cho con, vuốt lại tóc con cho ngay ngắn, len lén hôn lên trán con thật nhẹ, rồi rón rén bước đi….
Nhớ lại những ngày xưa , mẹ có thể mỉm cười.. Những lúc bú mớm con cũng đã từng cắn mẹ đau điếng! Những lúc bệnh hoạn con cũng làm mẹ thức thâu đêm. Con ho mà mẹ ran lồng ngực. Con ỉa chảy mà mẹ đau thắt ruột gan. Mẹ không ngại ngần hôi hám, vấy bẩn để chăm sóc con. Có lúc ngửi mùi phân của con, có lúc ngửi mùi nước tiểu của con để theo dõi bệnh trạng báo cho bác sĩ. Sữa mẹ là những tế bào thân xác mẹ vỡ ra mà thành. Mẹ xanh xao đi để con được hồng hào. Mẹ lùn thấp xuống để con đựơc cao lớn lên. Mẹ loãng xương để con được cứng cáp. Mẹ nhăn nheo để con đầy đặn. Mẹ xấu xí từng ngày để con ngày càng rạng rỡ xinh tươi. Nhìn con lớn lên mẹ nhìn thấy mẹ ngày xưa. Con nói bi bô, con đi lững thững từng bước một… ngày nào! Mẹ hãnh diện nhìn con như dòng sông hãnh diện nhìn dòng nước chảy. Mẹ không kỳ vọng vào con thì kỳ vọng vào ai?
Nhạc sĩ Trần Long Ẩn có môt bài hát rất dễ thương. Mỗi Tết đến, khi con “mừng tuổi mẹ” thì càng thấm thía “ngày con xa mẹ càng gần”! Không kỳ vọng vào con thì kỳ vọng vào ai?.
Rồi một ngày nào đó, chắc chắn con sẽ được “tự do”…, con sẽ thóat khỏi “vòng kim cô” của mẹ, không cần phải có một điều ước!
Sẽ không còn ai nữa chú ý “chi li” đến từng việc của con, ăn cơm chưa , tắm chưa, và bạn con là những đứa nào?…
Cho nên, tôi nghĩ ngay bây giờ em đã có thể ôm lấy mẹ và nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, mẹ cứ kỳ vọng vào con đi! Nhưng đừng tạo sức ép, đừng làm con quá đỗi lo âu. Con đã lớn rồi! Con sẽ không phụ lòng mẹ đâu! Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi!
http://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-c%E1%BB%A7a-m%E1%BA%B9/

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Nghe nhạc, ngắm hoa và thư giãn nha, bạn :))

Bối rối ....

Thương nhau, mến nhau hơn bạn ; quý nhau hơn chị em , thân thiết với nhau tới nỗi nghe là hiểu .Mỗi năm gặp nhau đúng một lần, gần Tết . Năm nay" tên này" tới , năm sau "tên kia" tới . Gia đình bên anh quý chị như con gái , gia đình bên chị quý anh như con trai ....và cứ như vậy , hơn hai mươi năm hai đã trôi qua . Đột nhiên năm nay , anh điện thoại tâm sự nhiều hơn , kể chuyện nhiều hơn , kể cả những lúc "bơ ngơ" , lang thang một mình cả buổi xứ người và... "nhớ bạn" . Khi chị ghé thăm gia đình anh năm nay , ba má anh ngạc nhiên khi biết "Ủa , sao nó lại kể hết với cháu , thường nó không nói với ai". Năm nay , lần nào ba anh đau , anh cũng nhắn chị . Sáng qua cũng vậy .Chị đang bối rối ....

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Ghẹo bạn :)

Sáng nay , bạn báo " Cháy nhà " ( !!!)
Nhìn bạn nhăn nhó , haizzzzza., .lại cười :-)
Dỗ "em" , bạn né luôn " người"
Bạn bè ngơ ngác , kêu trời ...thấy thương !!!
"Người ta " trong trẻo như sương ...
Làm sao giải thích tỏ tường , bạn ơi !
Thôi thì , chín bỏ làm mười !
Năn nỉ chút đỉnh , lại tươi ...ấy mà :))
( Chúc bạn may mắn" qua ải" nha !)

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Lặng lẽ chiều đi...


Rating:
Category:Other

Trong ồn ào có lặng im
Trong bình yên có phấp phỏng

Trong giá lạnh có ấm nóng
Trong nồng nàn có phôi pha

Trong gần có xa
Trong sâu có cạn….

Trước - sau ngày tháng
Lặng lẽ chiều đi …
( Mùa mưa 2009)
http://nhavantphcm.com.vn/tac-pham-chon-loc/tho/quang-chuyen-buoc-doi-di-kho-nhoc.html
(Ảnh : Sưu tầm trên net)

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Chia sẻ...

Thật thú vị  và may mắn khi ta gặp được người bạn từng trải trong cuộc sống . Chỉ nhìn Bạn cười cười  đặt  ra những câu hỏi "nho nhỏ" thì mình đã ..."lúng túng" nhận ra rằng  mình vẫn còn "nhiều điều ...ngơ ngác" và "không ít... sân si"  Bạn nhắc và mình cũng nhớ " Còn  phải học nhiều  lắm trong cuộc đời ... quá nhiều "thị phi" này !" Cảm ơn nhiều lắm nha , Bạn thân mến !

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Nắng bên kia sông ...


Rating:
Category:Other
Ngày nhỏ ở quê mình thích ngồi nhìn sang bên kia sông. Nước mênh mông, nắng mênh mông và lá xanh mênh mông. Yên bình, cảm giác được ấp ủ, được chở che.

Xa quê, vạt nắng vàng trên ngọn cây còn trong ký ức. Vẫn hay nhớ cái "cây nhát ma" vì nó cứ lắt lư theo gió mỗi chiều sẫm tối, như người khổng lồ đang bước về phía mình. Tầm giờ đó mình hay xuống cầu giặt giũ, rửa chén, hay chỉ ngồi chơi nhìn từng đám lục bình trôi chầm chậm. Cơm chiều xong, khói bên kia sông còn ấm một màu lam lam. Yên bình, cảm giác thật thảnh thơi.

Xa quê, nơi nào có sông nước, có vạt nắng chiều nơi đó gợi buồn thương. Mình nhớ nơi cũ, nhớ chốn xưa. Nỗi nhớ một vùng đất mình thương nhiều không đếm, chưa đếm và chắc bây giờ thôi không nghĩ đến chuyện đếm làm gì, thương là thương vậy thôi.

Mà thương thì hay nhớ lắm.

Xa quê, gần nhà, lâu rồi chỉ nhà thôi không phải quê nhà. Chiều nay, lại phải làm việc muộn vạt nắng vàng bên kia sông vẫn gợi nhớ, gợi buồn. Mình nhớ thon thót một miền quê trong ký ức.

Ngoài kia, con nước rong lấp lánh nắng chiều. Nước sông thì chầm chậm, lòng mình trĩu nặng nhớ thương mà công việc phải làm thì cứ hoài dồn dập và dồn dập.

Bao giờ trở lại quê, bao giờ trở lại ngày xưa, bao giờ có thể ngồi chống cằm nhìn vạt nắng, nhìn ngọn cây gió đùa lắc lẻo mà tắm trong cảm giác yên bình, được chở che và được thảnh thơi?

Nắng bên kia sông, bên ngoài cửa sổ, tắt rồi.
( May N)
http://comieng.multiply.com/journal/item/909?mark_read=comieng:journal:909&replies_read=54

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Có và không ...


Rating:
Category:Other
Có, từ hạt bụi nhỏ.
Không, cái gì cũng không.
Như hình trăng dưới nước,
Có, mà thực tình không.

(Từ Đạo Hạnh )


Ảnh sưu tầm trên net

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Mơ gì cho sớm mai ...?

Nếu một ngày trôi qua vô vị
Không niềm vui, không tiếng thở dài
Mặt trời vẫn hướng đông mà mọc
Ta mơ gì cho một sớm mai? (Võ Trung Hiếu)

Chắc chắn không là ba hạt dẻ
Những bà tiên, ông bụt đã già
Sao không thử mơ bầy chim sẻ
Mỗi sớm mai ríu rít hiên nhà? (Trương Ngọc Hạnh)

08.02.2012


Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

Tháng ba, tháng của những cuộc chia xa ...

Những ngày tháng ba luôn để lại ấn tương trong tôi . Những cuộc đưa tiễn trong tháng ba luôn làm nhói lòng mỗi lần nhớ lại ...Vậy mà , mới bắt đầu tháng ba năm nay  tôi lại phải  chia tay với những người bạn thân thiết . Ôi , tháng ba của tôi ...!!!


Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Nỗi nhớ ...


Rating:
Category:Other
Cuộc đời của mỗi con người được xây nên từ những viên gạch của quá khứ, của hoài niệm, nhưng không thể cứ sống mãi trong bức tường kỉ niệm. Đâu thể dừng lại, lặng thinh cho ngày đang tới, khi mọi người đang hướng về phía trước còn ta thì ở lại, phía không ai, phía một mình. Nỗi nhớ chỉ nhắc ta về những gì đã qua, nhắc ta mỉm cười để đón nhận những ngày sắp đến. Cuộc sống không thể vẽ nên bằng những nỗi buồn ám ảnh kỉ niệm, cuộc sống được tô vẽ bằng những từ tươi sáng hơn : nụ cười, hy vọng, tương lai. Ừ, tương lai là những gì chúng ta đang hướng đến. Và nỗi nhớ, chỉ là những thoáng bất chợt vô tình, như một cơn gió thoảng qua gợi chút mùi hương dìu dịu, thắp lên cho đời thêm ý nghĩa, để ta không đánh mất mình, để ta vẫn còn nhớ, và để kỉ niệm vẫn nằm lại đó, vẹn tròn trong tim.
http://gocsuyngam.com/515/noi-nho/


Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Khúc tháng ba


Rating:
Category:Other
Hoa điệp vàng tháng ba
Những phố mùa mưa xa
Một tên người vừa nhớ
Một tên người vừa quên . . . .

Những phố dài anh đi
Mái nhà lên rêu xám
Chút tình nào phơi mưa
Em không là rêu bám

Hoa điệp vàng tháng ba
Những phố mù mưa xa
Một tên người ở lại
Suốt một đời riêng ta

Những đám đông vắng em
Là nỗi buồn anh đấy

Những bậc cầu thang quen
Căn phòng quen - ghế trống
Hoa hồng và bánh kem
Chút tuổi thơ ảo mộng

Hoa điệp vàng tháng ba
Mùa hạ dài đi qua
Khói trời hong mái tóc
Chút buồn nào trong hoa ...

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Vào chùa ( Thơ Đồng Đức Bốn )


Rating:★★
Category:Other

Đang trưa ăn mày vào chùa
Sư ra cho một lá bùa rồi đi
Lá bùa chẳng biết làm gì
Ăn mày nhét túi lại đi ăn mày




Chủ nhật vui nhé , Bạn ...:-))

Chợ buồn


Rating:
Category:Other
Chợ buồn đem bán những vui
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em.

Chợ buồn bán nhớ cho quên
Bán mưa cho nắng, bán đêm cho ngày.

Chợ buồn bán tỉnh cho say
Bán thương suốt một đời này cho yêu.

Tôi giờ xa cách bao nhiêu
Đem thơ đổi lấy những chiều tương tư.
( Đồng Đức Bốn )

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Nếu không muốn đi hết con đường


Rating:
Category:Other
Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
Không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
Muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
Làm ơn đi mà…

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
Khi ta cười không cần ai chia sẻ?
Cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
Hãy thử cắn chặt môi…

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn
Một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
Đi khỏi cuộc đời của mình…

Nếu không muốn đi hết con đường….
Thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
Đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
Làm ơn đi mà!...

Làm ơn đi…
Vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
Chờ tìm thấy một người trong đời thật
Vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
Mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
Nghiệt ngã đến tận cùng…

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh
đời người mình yêu thương
Cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
Nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
Sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà…
Vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm

( Nguyễn Phong Việt )



Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

Bạn tôi


Rating:
Category:Other
Bạn tôi
Lần đầu tiên thấy tuyết rơi
tự dưng nhớ nắng

Không thể ngờ mình đang đứng ở một vùng đất khác
để ước một con đường dài ra trong tiềm thức
thong dong đạp từng vòng xe

Bạn tôi lần đầu tiên mơ thấy mẹ cha
đánh mình mà ứa nước mắt
bông tuyết rơi như một vệt sao sáng
dưới bầu trời quê nhà

Không ai gọi tên mình thật thiết tha
lạc giọng những người xa xứ
không ai choàng vai mình thử
cảm giác của nghẹn ngào

Thời gian không phải là thứ để nguyện cầu
nên lãng quên mà sống
bạn tôi lần đầu tiên tự ru mình thật
bằng trăm ngàn -một niềm vui chia ra...

Có nên nói cảm ơn một lần đi xa?
Nguyễn Phong Việt


( Ảnh sưu tầm trên internet )

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

Bốn người giữa đại dương ...( Truyện ngắn của Phương Trinh )

Rating:
Category:Other
Câu chuyện ám ảnh nhất của đời bạn là gì ?

Bạn có thể thắc mắc vì sao tôi hỏi thế. Đó là vì tôi đã một lần được hỏi câu này và không thể nào quên được những gì xảy ra tiếp theo.

Không thể nào quên… Không thể nào quên…

Năm ấy, tôi hăm hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Tôi muốn có những trải nghiệm mới mẻ bên ngoài sách vở. Và tôi quyết định một mình đi tàu mười hai tiếng để khám phá Côn Đảo.

Tôi lên tàu đâu chừng năm, sáu giờ chiều. Boong tàu đông kín người và khá ồn ào. Ngoài cảm giác mới lạ lần đầu đứng trên boong một con tàu lớn dập dềnh giữa đại dương thì thật lòng mà nói, tôi thấy cảnh vật cũng không lấy gì làm thi vị. Thế là tôi về giường của mình sau khoảng một tiếng rưỡi đứng trên boong.

Kim giờ vừa nhích qua số 0 thì tôi giật mình thức giấc. Tôi lại mon men lên boong tàu. Khác hẳn với không khí ồn ào ban chiều, boong tàu vắng lặng. Có hai người đàn ông kê bàn ngồi uống cà phê, trò chuyện với nhau. Một người có cái mũi khoằm và đôi mắt xếch, gợi nhớ đến nét mặt gã phù thủy Gà - mênh mang mối thù dai dẳng với những chú xì trum da xanh. Một người béo múp, tóc xoăn, miệng lúc nào cũng như dọn sẵn nụ cười.

Xéo xéo chỗ bàn của hai người ấy là một người đàn ông gầy đến mức trông cứ như bộ xương khô. Ông có nét mặt không thể đoán ra tuổi. Hốc mắt sâu hoắm là dấu hiệu của người thường xuyên mất ngủ. Toàn cơ thể ấy toát lên một vẻ ảm đạm tựa hồ như ông vừa từ địa ngục bước lên boong tàu này vậy.

Lặng lẽ, người đàn ông ngồi nhìn ra biển, cái lưng cong như lúc nào cũng đang mang vác vật gì đó nặng trĩu.

- Lại đây, em trai!

Lúc này, Tóc Xoăn vẫy tay gọi tôi. Tôi còn chưa kịp ngồi xuống chiếc ghế quanh bàn thì Tóc Xoăn lại vẫy tiếp:

- Ông anh, nể lời thằng em này, lại chơi chút. Nãy giờ tui mời muốn gãy lưỡi nha.

Lưng Còng đứng dậy, đi như trôi đến chỗ bàn chúng tôi. Một tia nhìn kỳ dị lóe lên trong ánh mắt Mũi Khoằm làm tôi khẽ giật mình. Trong khi Lưng Còng tiếp tục im lặng thì Mũi Khoằm, đặc biệt là Tóc Xoăn, vừa hỏi han tôi vừa tự giới thiệu về mình. Chợt, Mũi Khoằm lên tiếng hỏi mọi người, nhưng lại hướng về phía Lưng Còng, chất giọng rắn và rành mạch, hệt giọng quan tòa hỏi bị cáo:

- Câu chuyện ám ảnh nhất trong đời mỗi người chúng ta là gì?

Lưng Còng rùng mình. Cái rúng động của một bộ xương khô mà tôi từng tưởng như mọi cảm xúc đã được chắt hết ra ngoài làm cả ba người còn lại không khỏi giật mình. Tay chân Lưng Còng bắt đầu run nhè nhẹ. Và đôi mắt xếch của Mũi Khoằm chau lại gần hơn.

Một cái rùng mình. Một giây nhíu mắt. Tất cả những cử động tưởng chừng rất nhỏ ấy lan tỏa giữa một bầu không khí khác thường.

Xung quanh im phăng phắc như có ai đó nghiêng thế giới ra mà đổ cho kỳ ráo những âm thanh. Và tôi, vô tình, đang vướng vào một tình huống không lấy gì làm dễ chịu.

Nhưng cái rùng mình và nhíu mày của hai người đàn ông như một thứ ngải khiến tôi càng muốn lặn thật sâu trong cảm giác lạ lùng này.

Tóc Xoăn bật cười, lên tiếng:

- Chuyện ám ảnh hả? Bí quá, thôi tui kể chuyện… kỳ kỳ! Mà chuyện có thiệt nha…

Bữa đó, đang chạy xe ngon trớn, tui thắng lại cái két. Xe đụng hay gì mà người ta bu đen bu đỏ. Tui ghé vô coi thử. Xe đụng thiệt. Mà… thấy mẹ chưa, cái thằng bị đụng miệng máu không, là cái thằng trong xóm tui. Kiểu này là răng gãy bầy nhầy hết trơn rồi. Nghe đâu cái thằng đụng nó còn định bỏ chạy, may người ta giữ lại. Không nghe thằng bị đụng với thằng đụng xe nói câu nào, chỉ nghe bà con hai bên đường chửi um sùm. Biểu cái thằng đụng xe dứt khoát phải đền cho người ta, đại khái vậy.

Lúc đó, tự dưng thằng bị đụng móc tiền ra, đưa cho thằng đụng mình. Hai thằng nói cái gì đó với nhau, tui ở ngoài không nghe rõ. Rồi thằng kia, cái thằng đụng xe đó, bỏ đi mất. Bà con ngơ ngác hỏi, ủa bộ thằng cha kia đền tiền nhiều quá, chú phải… thối lại cho nó hả.

Cái thằng trong xóm tui nói thằng kia nghèo lắm, đụng nhau như vầy chẳng ai mong muốn. Mà thằng kia đang trên đường đi thăm vợ đẻ, ở nhà thì một đống con…, đại khái vậy. Thành ra chẳng những không bắt đền, nó còn cho tiền để thằng kia về lo cho vợ con…

Tưởng chuyện tới đó rồi thôi. Ai dè, đùng một cái, con của ai không biết, đem bỏ trước cửa nhà nó. Mà cái thằng này nó còn chưa biết mùi đời. Mới tốt nghiệp đại học, đi làm chưa được hai năm. Nghe người ta xúi, nó bồng đứa nhỏ đến trại trẻ mồ côi. Xui là nó lại gặp phải cái cô tiếp nhận dữ dằn quá, bắt bẻ, vặn vẹo đủ điều. Bị vậy nó không ngán, mà lại lo đứa bé nếu được nhận vô đây chưa chắc được yêu thương. Vậy là nó ôm đứa nhỏ về nuôi luôn…

Đứa nhỏ vừa trộng trộng thì có hai người đi xe hơi đến xin lại con. Lúc đó nó đang bệnh, không có tiền, nên để đứa nhỏ về lại với ba mẹ ruột. Còn nó bệnh nặng lên, cuối cùng cũng đi luôn. Vậy mà người ta còn tìm ra cái đơn nó xin hiến xác.

Đùng một cái, xác nó biến đâu mất tiêu. Tìm mấy năm nay rồi vẫn chưa ra. Người ta đồn um sùm đủ kiểu hết. Có người còn nói coi kỹ lại, hổng chừng nó chẳng phải người. Cái xác mất tích lâu nay có khi bỗng dưng xuất hiện trên tàu này thì sao, ai biết được!

Tóc Xoăn cười hềnh hệch. Nhưng nét mặt Lưng Còng vẫn dúm dó, như một tờ giấy viết sai mà cô học trò vừa vò nát, vứt vào một góc phòng. Mũi Khoằm thì nhếch mép cười, có vẻ vì không muốn phật lòng ông bạn Tóc Xoăn hơn là cười thật.

- Em trai, tới em rồi, tiếp đi!

Vẫn là Tóc Xoăn lên tiếng. Câu chuyện ám ảnh? Tôi làm gì có câu chuyện nào ngoài chuyện lên lớp, vô thư viện, đi cà phê… Tôi suy nghĩ mông lung một lát rồi thủng thẳng:

- Con cũng kể mấy chú nghe một câu chuyện có thật! - Vừa nói tôi vừa liếc mắt cười với Tóc Xoăn đang nhe hàm răng sún - Hôm ấy, con với đám bạn đi chơi Nam Cát Tiên, đốt lửa trong rừng. Lúc đầu đốt hoài lửa không cháy. Về sau, tự dưng lửa phừng phừng, cháy lan ra đám cỏ…

“Hộc… hộc…”. Tôi giật mình, im lặng nhìn sang… Cảnh tượng thật kinh hãi! Lưng Còng đang co quắp người, run bần bật. Nét mặt ông như một tội nhân đang bị tra tấn dưới địa ngục. Hơi thở dồn dập, gấp gáp: “Hộc… hộc…”. Tóc Xoăn hoảng hốt đỡ lấy Lưng Còng và Mũi Khoằm đau đáu nhìn người đàn ông đang giãy giụa trong một nỗi khiếp sợ mơ hồ.

Chỉ vài giây mà tôi cảm nhận chúng tôi đều già đi thấy rõ. Trong khi tôi và Tóc Xoăn cố giúp Lưng Còng trấn tĩnh lại thì Mũi Khoằm nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào ông ấy.

Có lẽ không thể chịu nổi một áp lực vô hình đang giày vò mình, Lưng Còng bắt đầu kể, kiểu như người chết đuối vớ được phao:

- Gần ba mươi năm trước, tôi trọ trong một cái xóm nhỏ. Trong xóm đó, có hai người đàn bà: một người đã ly dị chồng, mắc chứng hoang tưởng, luôn ngờ rằng ai cũng muốn hại mình. Người kia là một phụ nữ đang mang thai. Nhà chị ấy sát nhà tôi, chị mang thai tháng thứ bảy. Chồng chị đi công tác xa chưa về. Tôi chưa từng biết mặt anh ta. Chị kể rằng khi nhận công việc xa nhà, anh ta chưa hề biết vợ mình mang thai. Thời gian đầu chị ráng chịu đựng vì không muốn làm ảnh hưởng công việc của chồng nhưng cái thai càng lúc càng nặng nề, chị đã nói với tôi rằng sẽ báo tin cho chồng và rất mong anh ta trở về.

Trưa hôm ấy, chị sang báo tin rằng chồng chị sẽ xin phép cơ quan để sớm về với vợ. Chị còn kể sáng nay chị vừa cất giùm tôi quần áo phơi trên sào khi cơn mưa tới. Tôi cám ơn và nhắc chị nên cẩn thận giữ sức khỏe. Chị đã mang thai đến tháng thứ bảy, còn đồ tôi có ướt cũng chẳng sao. Chúng tôi cười nói với nhau rất vui vẻ. Rồi tôi chào chị ấy để đi ngủ sớm vì hai đêm liền tôi đã thức để viết. Tôi đang viết tiểu thuyết và đang chìm đắm trong cái thế giới do mình dựng nên.

Tôi đi ngủ. Bình yên như mọi ngày. Không có dấu hiệu nào báo trước điều đó sẽ xảy ra…

Lưng Còng khóc nấc lên, nhưng chỉ có tiếng “hức… hức” và cơ mặt co rúm lại chứ tuyệt nhiên chẳng thấy giọt nước mắt nào. Có lẽ nước mắt đã cạn khô sau một thời gian quá dài chăng? Tôi quay nhìn Tóc Xoăn thì ngạc nhiên thấy ông ấy nhìn chăm chăm Mũi Khoằm. Còn Mũi Khoằm thì vẫn giữ nét mặt nghiêm trang suốt từ đầu đến giờ.

Cố trấn áp cơn nghẹn ngào, Lưng Còng tiếp tục:

- Tôi và cả chị ấy đều không thể ngờ được rằng chính trưa hôm đó, người phụ nữ mắc chứng hoang tưởng kia đã châm lửa đốt nhà. Tôi đã ngủ quá mê mệt. Khi lửa khói xộc vào mũi, đánh thức tôi dậy, trong cái mơ màng giữa mê và thực, tôi nghe thấy người phụ nữ mang thai hét lên “Dậy đi! Cháy rồi! Dậy đi!”.

Tôi vùng dậy. Đồ đạc trong nhà tôi đã bắt lửa. Lửa cháy phừng phừng! Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là chiếc máy tính chứa cuốn tiểu thuyết đang viết dở và cả đống tài liệu mà tôi mất bao công phu tìm kiếm. Tôi ra sức lùng sục cả hai. Tôi nghe chị ấy gọi tên tôi. Chị ấy đang kêu cứu!

Toàn thân Lưng Còng lại run bần bật và giờ đây, gương mặt Mũi Khoằm bợt bạt như một cái xác chết trôi. Giọng Lưng Còng vẫn vang lên, như từ dưới đáy hồ sâu, lạnh lẽo.

- Tôi vẫn nghe thấy tiếng kêu cứu nhưng chiếc máy tính và đống tài liệu đã hút lấy tôi. Rồi tôi nghe tiếng chị thét lên. Tôi giật mình lao về hướng đó. Muộn quá rồi! Tôi không thể làm gì được nữa. Lửa đang thiêu chị ấy! Thiêu sống!… Cả chị và cái thai bảy tháng…

Cả ba người chúng tôi lặng đi bên Lưng Còng. Giờ đây trông ông giống một các xác đã mủn ra. Có cảm giác như bên trong cơ thể ông, trái tim bị mặc cảm phạm tội cũng đã thành tro kể từ biến cố kinh hoàng ngày ấy.

Tôi thấy sởn gai óc. Nếu ở vào hoàn cảnh ông, biết đâu tôi cũng sẽ chỉ ưu tiên lo cho những cái thuộc về chính mình, và rồi từ một thanh niên yêu đời, tôi sẽ biến thành một tù nhân của số phận, phải suốt đời sám hối…

Chúng tôi, không ai nói với ai lời nào. Rất lâu sau, Mũi Khoằm lên tiếng. Ông bảo tôi hãy dìu Lưng Còng đi nghỉ và trò chuyện với ông ấy. Tôi liếc nhìn đồng hồ. Mới hơn ba giờ sáng. Tức chỉ hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua. Hai tiếng mà dài như cả đời người…

Tàu cập bến. Tóc Xoăn vẫy tay chào ông bạn Mũi Khoằm và khoác vai tôi. Ông mỉm cười, dù gương mặt phảng phất một vẻ gì đó, không rõ buồn, lo hay băn khoăn.

Tôi nấn ná cố chờ Mũi Khoằm cùng Lưng Còng nhưng Tóc Xoăn kéo tôi đến một quán gần bờ biển và bảo tôi đừng chờ làm gì, hai người ấy đang có việc riêng.

Đến trưa, tôi chợt thấy xôn xao, người dân tụ tập khá đông, cách chỗ tôi và Tóc Xoăn ngồi một quãng khá xa.

Chúng tôi rảo bước đến đó.

Có một người suýt chết đuối. May sao, người ấy được cứu sống.

Tôi rướn chân nhìn xuyên qua vòng người đang vây quanh. Gương mặt của hai người ấy… Chính là Mũi Khoằm và Lưng Còng!!!

Chuyện gì xảy ra với họ?

Khi tôi len người đến gần, Mũi Khoằm nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai Lưng Còng. Không giống bất kỳ lời của một người vừa thoát chết nào, Mũi Khoằm nói:

- Chú em, mày đã cứu được một mạng người. Hãy nhớ điều đó.

Tôi không có đủ ngôn ngữ để diễn tả nét mặt của Lưng Còng khi đó, một nét mặt đầy cảm xúc và kinh ngạc. Dường như Lưng Còng không thể tin rằng sau ngần ấy thời gian sống trong mặc cảm phạm tội, ông đã vừa cứu sống được một người.

Mũi Khoằm đứng dậy, mệt mỏi nhưng không hề có vẻ lo lắng, sợ hãi của một người suýt chết đuối.

Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi quay sang nhìn Tóc Xoăn như muốn xác nhận lại ý nghĩ vừa vụt qua đầu. Tóc Xoăn chỉ vỗ vai tôi mỉm cười, thở hắt ra như vừa trút xong gánh nặng.

***

Giờ thì bạn hãy ngồi xuống, ngồi xuống đi, để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện ám ảnh nhất trong đời mà tôi từng biết.

Trên một chuyến tàu định mệnh, một người chồng, sau nhiều năm tìm kiếm, đã theo sát gót kẻ mà ông nghi ngờ có liên quan đến cái chết của người vợ đang mang thai. Ông được nghe kể rằng trước khi bị chết thiêu trong trận hỏa hoạn, vợ ông đã gào tên một người nhờ cứu giúp. Gần ba mươi năm, mối thù như một con mối khổng lồ gặm nhấm nát bấy cuộc đời ông.

Ông đối diện với kẻ thù khi kẻ ấy hoàn toàn không hay biết. Kẻ ấy gần như đã tàn phế cả tâm hồn. Cuộc đời đã thay ông trừng phạt chàng thanh niên ba mươi năm về trước. Ông đã nghĩ: vợ con ông chắc chắn không thể sống lại. Nhưng có hai con người cần được sống những ngày thanh thản cuối cuộc đời…

Nên ông chủ động bước xuống tàu, cùng đi tắm biển với kẻ thù.

Ông đã chủ động bơi ra xa và buông người cho sóng nước. Trong giây phút ấy ông đã tự hỏi mình, vì sao lại nuôi giữ mối thù kia trong mình lâu đến thế. Ông đã để mặc mình chìm đi, chìm dần đi trong nước.

Rồi một bàn tay kéo ông lên. Ông biết rõ đó là tay ai. Ông cảm nhận tất cả sự cố gắng của bàn tay đang kiệt sức ấy.

Tỉnh táo, ông tự nâng mình lên một chút. Có một âm thanh mơ hồ, trong nhẹ đang vang lên trong cả con người ông: “Kết thúc rồi”…

Khi cả hai chạm được đến bờ, họ biết mình vừa thật sự thoát chết.

Họ sẽ sống lại, từ đây.

Phương Trinh

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120211/bon-nguoi-giua-dai-duong-truyen-ngan-cua-phuong-trinh.aspx

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Cần sinh ra thêm lần nữa ?

Rating:
Category:Other
Nếu được sinh ra thêm lần nữa…
Người sẽ chọn niềm vui hay đau khổ?

Sẽ chọn thương yêu trong cô đơn hay từ bỏ
Sẽ chọn vẫn bước đi hay đứng lại chờ một ai đó
Sẽ chọn khóc một mình hay cần người than thở
Sẽ chọn trở về hay dấn thân dù đã từng lầm lỡ…
Khi cuộc đời không thể đổi thay?

Người chọn không gặp nhau trong quãng đời này
để mỗi người thuộc về một con đường xa lắc
Lỡ có gặp nhau cũng sẽ cười vui mà không bao giờ rơi nước mắt
Lỡ có không thấy nhau thì chẳng ai cần ai đưa tiễn…
Trái tim tự nó đã bình yên?

Người sẽ chọn gặp nhau để ray rứt nhiều hơn
Biết cảm giác của một người đi nhầm đường đầy hối tiếc
Biết cảm giác đứng giữa trời mưa chợt vỡ òa khi thấy một tia nắng
Biết cảm giác mình không dám buông tay vì đó là hạnh phúc
Biết cảm giác của miệng cười trên môi mà khổ đau co thắt trong lồng ngực…
lúc phải ngoái nhìn?

Người chọn không gặp nhau để - chẳng - có - gì - nhớ - để mà quên
sống bình thường như mọi người cần sống
Không quá ít niềm vui nhưng cũng đừng nhiều tuyệt vọng
Như mỗi buổi sáng soi mình vào gương và đêm về thấy thương mình còn biết khóc
Cảm ơn bản thân đã không quá lạnh lùng?

Người sẽ chọn gặp nhau để nhận ra yêu thương có thể là nhẫn tâm
Chấp nhận một viên đá tan trong tách cà phê cũng là mất mát
Chấp nhận một tiếng cười không hề quí giá hơn một giọt nước mắt
Chấp nhận một ngôi sao không thể mãi vĩnh hằng vì cần giây phút tắt
để một ngôi sao khác sáng lên?

Người chọn không gặp nhau để mỗi người đều biết lặng thinh
hay chọn gặp nhau để mỗi người biết rằng cần chia sẻ?
Người chọn không gặp nhau để mỗi người ít đi những duyên nợ
hay chọn gặp nhau để mỗi người biết không thể thiếu nhau?
*
Nếu được sinh ra thêm lần nữa…
Người chắc chọn niềm vui hơn là đau khổ?
Nguyễn Phong Việt

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Viết linh tinh đầu năm ...

Vậy là qua ba ngày Tết . Bình yên và thảnh thơi , Nghỉ ngơi thêm vài ngày rồi lại bắt đầu cuốn vào cuộc sống bận rộn thường ngày . Bạn bè gọi về biểu sao năm nay mạng kẹt hoài , điện thoại hoài không được. Bên đó tụi nó vẫn miệt mài đi làm , tranh thủ giờ nghỉ gọi về "ba điều bốn chuyện " rồi vào làm tiếp ,  còn biểu  tuần trước gặp bão tuyết có ngày không đi làm được .  Nhắc nhau giữ gìn sức khỏe để tiếp tục cày ,  thực hiện cho tròn  những dự định của mình   , cười giòn với nhau và ...hẹn gặp lại sau 2 năm nữa . Thương bạn !


Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Tết...

Rating:
Category:Other
* Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống ra sao?
- Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa – bà già nói – thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn… Tôi sẽ ăn nhiều kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt… lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khoảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để mà chờ đợi… Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy nước sôi các thứ… Tôi sẽ hái nhiều hoa hơn…
* Một người nằm mơ thấy mình gặp Thượng đế và phỏng vấn ngài rằng từ lúc tạo ra loài người đến giờ ngài có điều gì ngạc nhiên về họ không?
Có đó. Hơi nhiều nữa là khác! Loài người lạ lắm! Lúc nhỏ thì mong cho mau lớn, lúc lớn thì mong cho nhỏ lại! Lúc khỏe thì phung phí sức khỏe để kiếm cho thật nhiều tiền rồi lấy tiền đó mà phục hồi sức khỏe! Còn nữa, họ luôn sống trong mộng tưởng tương lai mà quên mất hiện tại. Mà tương lai thì chưa tới nên kết quả là họ chẳng bao giờ… sống cả!
Vậy Ngài khuyên họ nên thế nào? – Rằng người giàu có không phải là người có nhiều của cải mà là người có ít nhu cầu; rằng người ta không thể buộc người khác phải thương yêu mình mà phải tự mình làm cho mình… dễ thương!
* Chúc dễ thương.
Đỗ Hồng Ngọc
http://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/t%E1%BA%BFt/

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

Vợ của tướng nhỡ ...


Rating:
Category:Other
18/01/2012 1:31
Minh họa: dad

Ngày cưới vợ cho thằng giữa, nhìn con dâu sành điệu quá, chị đã lo lo. Ai ngờ mọi việc ở gia đình chị thay đổi theo chiều hướng tốt hơn!

Gia đình chị gồm bốn nam và một nữ

Người nam già đầu nhất, tất nhiên, là chồng chị. Người nam tiếp theo đã gần ba mươi tuổi là con trai đầu của chị và người nam cuối cùng vừa qua tuổi đôi mươi, ấy đích thực chàng út nhà chị. Còn người nam chẵn tuổi hai nhăm, mới cưới vợ được tám tháng, khỏi suy nghĩ đắn đo, rõ ngay là con trai thứ của chị.

Và như thế đương nhiên chị là người phụ nữ duy nhất của gia đình, tính đến thời điểm cậu con trai cưới vợ. Một gia đình có đến mấy tướng. Chị vẫn có thói quen gọi bốn người nam trong nhà mình như thế mà.

Tướng và con hầu

Thì này nhé! Tướng già (chồng), tướng nhớn (con trai đầu), tướng nhỡ (con trai giữa), tướng nhỏ (con trai út). Nhà toàn đàn ông con trai lại là những người chẳng siêng tí nào nên chị tất bật, vất vả lắm cơ! Chị hay mỉa mai: “Nhà toàn tướng nên phải có con hầu chứ”.

Đi thì chớ, còn về đến nhà, cả bốn người nam lúc nào cũng quanh chị và không ngớt buông ra những lời nịnh nọt: “Em là số 1 nhà này”, “Mẹ là duy nhất của gia đình nhà ta”… Thế nên, nấu ăn: chị; chợ búa: chị; giặt ủi: chị (dù có giặt máy cũng phải nhúng tay vào chứ ngồi không, được chắc?), quét dọn: chị; lau chùi: chị… Trong tất cả, chị ngán nhất việc lau nhà và chà nhà vệ sinh.

Trời ạ! Nhà chị tới mấy tầng lầu, mấy phòng riêng, mấy nhà tắm, vệ sinh, thế nên chả phải đến cơ quan mỗi ngày mà chị có mấy khi được ngơi tay, thư thả. Tất bật quá, chị có nóng nảy to tiếng thì bốn ông tướng nhà chị cũng có đỡ đần cho tí chút rồi nhăn nhó, than thở, bảo: “Hay em mướn ôsin?”, “Hay mẹ tìm người giúp việc…”.

Kinh tế nhà chị dư sức để làm việc này nhưng chị không thích có người lạ trong nhà. Thời buổi bây giờ nào dám tin ai? Thế nên vẫn chị xoay xở tất tần tật mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Cực quá và cáu quá, chị ném hắt, bỏ buông đi uống cà phê với bạn, nhưng ngồi quán lòng dạ cũng chả yên khi nghĩ tới cảnh trưa nay mỗi tướng một hộp cơm, một góc phòng. Thế thì sắm cái bàn ăn thật đẹp làm gì. Có một gian bếp rất hiện đại làm gì… Cũng có tối, giận chồng con, rủ cô em đi nghe nhạc. Ngồi ở quán bar, nghe những ca khúc trữ tình mình yêu thích mà tâm trí lại đặt nơi mấy cái toilet ở nhà vì cữ này chị có thói quen chà rửa. Chứ các tướng á! Còn lâu…

Thay đổi nhờ dâu

Ngày cưới vợ cho thằng giữa, nhìn con dâu sành điệu quá, chị đã lo lo… Cái kiểu này hầu con chưa đủ lại thêm nỗi hầu dâu, có mà chết. Ai ngờ mọi việc ở gia đình chị thay đổi như chong chóng sau khi tiếp nhận thêm thành viên, sau khi chị mất đi vai trò người phụ nữ duy nhất trong nhà.

Người thay đổi nhất là thằng con chị: ông tướng nhỡ - kẻ vừa lên chức chồng. Cái ông tướng này là vua lười thế mà đã chịu xuống bếp phụ vợ với mẹ mấy việc lặt vặt, lại còn biết nhỏ nhẹ: “Thôi! Mẹ đau khớp đừng lên xuống cầu thang nhiều. Việc dọn dẹp trên ấy để vợ chồng con lo”. Rồi từ ông tướng nhỡ chuyển sang ông tướng đầu. Một lần thấy em dâu lau hành lang và cầu thang, nhanh nhảu: “Thím để đấy cho anh”. Và rồi từ ông tướng đầu chuyển sang ông tướng út. Một lần đi học về thấy chị dâu chà toilet, vội phản ứng: “Chị để em. Tay em mạnh khỏe thế này, bỏ phí à!”.

Ông tướng già của chị ngắm nhìn sự chuyển đổi nhanh nhảu của ba người nam trong nhà với thái độ đầy trầm tư và ưu tư. Để rồi, một ngày đẹp trời rất tha thiết và thê thiết, anh nhỏ nhẹ: “Phòng khách, phòng ngủ, toilet ở tầng dưới cứ yên tâm giao cho anh, nhé!”. Nghe anh nói, chị nghĩ thầm: “Đúng là già rồi mà còn ngố tồ. Chứ cả cuộc đời em, em còn yên tâm giao cho anh thì mấy thứ đấy, đáng gì…”. Với lại, tầng dưới chị và ông tướng già thủ dinh chẳng lẽ lại cậy nhờ đến các tướng khác.

Nhắc đến tướng, lại khiến chị nghĩ ngay đến phu nhân của tướng. Và thầm phục con dâu… Hay thật! Cái con vợ thằng tướng nhỡ này… Có mỗi mình nó mà chuyển được tất cả các tướng, làm thay đổi nếp sinh hoạt của cả một “vương triều”. Hay thật!

Huyền Minh
(TP.Quy Nhơn, Bình Định)
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120117/vo-cua-tuong-nho.aspx

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012

Tự hỏi ..

Dẫu bạn có đôi vai quen gánh vác , quen sống tự lập và tự quyết định mọi thứ nhưng đôi lúc ...mệt mỏi,  bạn vẫn mong được chia sẻ , an ủi ( Dù biết rằng - không ai khác, ngoài bản thân bạn sẽ phải tự  giải quyết mọi việc...). Đúng không ?

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012

"Chuyện vui" cuối năm...!!!

Rating:
Category:Other
Vì sao học sinh ngày càng lười phát biểu?

SGTT.VN - Nguyễn Trọng Tín: Thưa các bác, năm cùng tháng tận rồi, đáng lẽ ta nên bàn chuyện gì đó vui vẻ hơn. Nhưng có một vấn đề phải nói rất nóng mà mình không thể không nói đến, đó là thực trạng học sinh ngày nay lười phát biểu.

Vấn đề này thoạt nghe thì nhỏ nhưng kì thực nó rất lớn, liên quan đến tương lai, đến tiền đồ con cháu chúng ta. Vì thế tôi đề nghị bà con chịu khó ngồi lại thảo luận đề tài này: Vì sao học sinh ngày càng lười phát biểu?

Câu hỏi đầu tiên: Tâm trạng của các bác về thực trạng học sinh ngày càng lười phát biểu, nó cảnh báo điều gì ?

Nguyễn Minh Sơn: Tất nhiên là buồn rồi. Đó là những lớp học thụ động. Học sinh học cho có, cho đủ điểm còn giáo viên thì cố gắng nhồi nhét kiến thức cho các em. Rõ ràng đối với những lớp học như thế này, học sinh từ trong trường bước ra chỉ biết suy nghĩ theo một cái khuôn đúc sẵn.

Võ Đắc Danh: Không những buồn mà còn đau nữa. Có gì đau hơn khi thấy con cháu mình không còn hứng thú học tập.

Nguyễn Quang Lập: Không những buồn, đau mà cay đắng. Có gì cay đắng hơn khi biết việc dạy và học đang diễn ra như là làm cho phải phép. Nó cảnh báo cái mà ta rất lo sợ, các cháu bây giờ không màng đến tương lai, không có khát vọng gì về tương lai. Chúng đi học cho bố mẹ chứ không phải vì tương lai của chính chúng, rất đáng sợ.

Hồ Trung Tú: Bác Danh, bác Lập, chú Sơn nói đúng đấy. Phát biểu gì được mà phát biểu, một buổi 5 tiết, 5 thầy cô bước vô rồi bước ra, mỗi thầy cô ném cho một mớ kiến thức, lo nắm cho đủ ý, hiểu cho được vấn đề đã mướt mồ hôi. Cái chương trình giáo dục của ta, vì quan điểm giáo dục toàn diện nên dồn vào năm tiết học rất nhiều thứ, bài tập của mỗi môn thì cấp chuyên gia chuyên ngành cũng lúng túng. Người soạn chương trình thì như muốn khoe kiến thức, thầy giáo thì nói cho xong vì 1-2 tiết có muốn nói kỹ cũng không nói được. Vì vậy mà học thêm. Vì học thêm mà thầy cô có thêm thu nhập. Vì có thêm thu nhập nên không muốn thay đổi. Muốn phát biểu cũng đâu có lúc nào để phát biểu đâu?

Nguyễn Trọng Tín: Vâng, đúng như vậy. Tôi rất đồng tình với bác Tú. Tuy nhiên còn một ý này nữa, tôi xin nói thêm. Thằng con tôi đang học lớp 10. Vừa rồi họp phụ huynh tôi được cô chủ nhiệm thông báo một nhận xét về nó: học thụ động, không tham gia phát biểu, hay ngủ gục. Thằng này từ nhỏ cho tới giờ ở nhà nó toàn tranh cãi với tôi, cãi bướng cũng có, nhưng có chuyện nó cũng làm tôi bí vì nó cãi toàn bằng những câu hỏi ngược. Hồi học tiểu học thì nó ngoan, học giỏi, thầy cô nhận xét nó có trí nhớ rất tốt, giảng gì nó nhớ nấy. Khi lớp có “dự giờ”, nó toàn “làm mẫu”. Nhưng lên trung học cơ sở, nó phát triển quá nhanh khả năng cãi, mà toàn cãi bằng câu hỏi ngược, học môn văn nó toàn làm ngược bài mẫu… khiến thầy cô ghét, nhận xét không ngoan, khi có “dự giờ” nó được đe trước là không được phát biểu. Bây giờ thì nó thành ra là đứa học sinh ngủ gục. Nhưng ở nhà thì tôi thấy nó phát triển bình thường, là đứa tò mò cái gì cũng muốn biết, cũng muốn đọc. Chỉ bậy bạ là rất làm biếng lật sách giáo khoa. Con học bị mắng vốn hoài tôi cũng mệt.

Thôi thì cũng đành vậy. Đời người lớn lên ai không phải đi học. Chỉ rủi cho nó là học vào cái thời khác tôi, dù thời tôi học là thời cổ lổ sỉ, không máy tính, không internet, trong đời học chỉ có một lần duy nhất thi trắc nghiệm để máy IBM chấm bài. Nhưng ta đang sa vào nguyên nhân mất rồi. Câu hỏi này chỉ muốn các bác nói lên tâm trạng của mình thôi.

Vâng, thế thì tôi đưa ra câu hỏi thứ hai vậy: Có phải vì các cháu lười học, thiếu tự tin. Khả năng sư phạm, trình độ chuyên môn của cô thầy hay vì một lý do nào khác?

Nguyễn Quang Lập: Nó là tổng hoà của tất cả nguyên nhân trên. Nhưng chủ yếu là giáo dục đang mất dần nhiệt huyết. Thầy không còn hào hứng khi lên lớp, trò chán nản khi phải ngồi nghe những điều mà chúng cho là chẳng quan trọng gì cả.

Võ Đắc Danh: Đúng vậy, một khi người ta ở tâm trạng phải học và phải dạy thì người ta rất dễ rơi vào chán nản. Chẳng hiểu tôi có quá bi quan hay không, vì đôi khi tôi chợt nghĩ liệu có còn hay không cái sự háo hức đến trường như thời chúng tôi đi học. Hồi đó chúng tôi nghe nói đi học để sau này xây dựng đất nước mạnh giàu thật háo hức vô cùng, tự hào vô cùng.

Hồ Trung Tú: Trăm thứ của ngành giáo dục nằm trong cái chương trình. Chương trình dành cho các em phát biểu thì cách em phát biểu, chương trình chỉ truyền đạt thì các em ngồi nghe. Tội lắm các bác ạ, mình đi học chính trị, 4 giờ đồng hồ ngồi nghe một thứ đã ù tai hoa mắt, vậy mà các cháu cũng chỉ ngồi nghe, mỗi bàn 4-5 cháu, mùa hè mùi mồ hôi nghẹt thở, chúi đầu vào chép ghi hết môn này đến môn khác, mỗi môn là một khám phá văn minh nhân loại, sau đó là bài tập khó đến kinh nghười, các bác thử một lần theo các cháu sẽ biết. Không phải do trình độ thầy cô đâu, do chương trình cả đấy. Thay đổi chương trình thì thầy cô không dạy thêm được. Phức tạp là ở đó.

Nguyễn Minh Sơn: Tôi nghĩ do giáo trình và phương pháp sư phạm hiện nay. Thầy và trò ở ta là hai khái niệm cách biệt. Tôi có dịp tham dự vài lớp học trường Tây. Suốt buổi học, học sinh phát biểu ào ào. Những em kém nhất, những em có những ý kiến kỳ dị nhất cũng chen nhau phát biểu. Thầy giáo nói với học sinh tôi chỉ là người hướng dẫn, tôi chỉ cho các em đích đến còn tự các em phải tìm đường của mình... Rõ ràng phương pháp dạy đó khuyến khích suy nghĩ, sáng tạo, tìm tòi và năng động. Học trò không bị cái bóng của thầy đè nặng như một áp lực. Phương pháp sư phạm từ bậc tiểu học hiện nay ở ta phần lớn giáo viên bám vào giáo trình. Con đường của thầy đi là con đường đúng nhất và tất cả các em phải đi theo con đường đó.

Nguyễn Trọng Tín: Chúng ta mỗi người nói một ý nhưng đều rất đi đúng trọng tâm câu hỏi. Hồi nhỏ tôi cũng lười học khi thấy chuyện học, giờ học chán ngắt, mệt mỏi. Nhưng cũng có những môn học, nhất là những ông thầy, bà cô dạy hay quá khiến tôi cứ chờ đến tiết học sau của môn ấy, thầy cô ấy. Bây giờ tôi không đi học, nên xin không dám nhận xét gì. Có điều ngày tôi đi học, thầy cô ít bắt chúng tôi thuộc, nhớ mà bắt suy nghĩ nhiều. Ngày nay internet, máy tính có thể ghi nhớ tất cả thì thấy con tôi toàn phải học để nhớ, mà phải học quá nhiều, phải nhớ quá nhiều, có cái nhớ chẳng biết để làm gì cho đời nó sau này. Đấy là ý kiến của riêng tôi.

Bây giờ ta sang câu hỏi cuối: Những tiêu cực của xã hội đương thời có ảnh hưởng đến vấn đề này không? Nếu có, nó ảnh hưởng như thế nào?

Hồ Trung Tú: Tôi nghĩ không nói thì ai cũng bảo là có. Cứ nhìn mà xem, thầy cô, bố mẹ cũng có phát biểu thật thoải mái đâu mà dạy các em sự tự tin trong phát biểu ý kiến riêng của mình. Chuyện dài nhiều tập, chỉ thương các em đến sốt ruột mà không biết làm sao.

Võ Đắc Danh: Cái sự nói của bố mẹ, thầy cô như bác Tú nó khác với sự phát biểu của học trò. Một đằng là thể hiện chính kiến của mình trước các vấn đề xã hội, một đằng là thể hiện sự hiểu biết về kiến thức. Cho nên e khó có thể so sánh hay rút ra từ một hiện tượng xã hội là chúng ta đều ngại nói, nếu có nói thì cũng khó thật lòng trước đám đông để có thể gíải thích cho sự ngại phát biểu của học trò. Tuy nhiên trong sâu thẳm tôi cũng nghĩ như bác Tú.

Nguyễn Quang Lập: Cũng rất khó nói. Cái thời chúng tôi đi học thì diễn ra trước mắt chúng tôi hiện tượng người có học thường nghèo, thường bị coi là tiểu tư sản và rất ít có cơ hội phát triển bằng người có lý lịch tốt. Nhưng chúng tôi vẫn rất chăm học, vẫn phát biểu rất hăng say. Còn ngày nay thì khác, đã diễn ra trước mắt bọn trẻ những người tài, người có học đều có đất sống, được tôn trọng, có lương cao, vân vân… Thế mà bọn trẻ lại lười học là vì sao? Có lẽ khi đó vì nghèo đói quá nên chúng tôi có mơ ước là phải học thật giỏi để tự mình thay đổi cuộc đời mình chăng? Cho nên nói tiêu cực xã hội đương thời ảnh hưởng đến cái sự lười phát biểu e có phần áp đặt. Tuy nhiên sự mệt mỏi khi ngước nhìn tương lai của người lớn nhất định ảnh hưởng đến khát vọng về tương lai của bọn trẻ, tôi nghĩ là như vậy. Và hình như đây là lý do chính.

Nguyễn Minh Sơn: Tôi rất đồng tình với ý kiến của bác Lập. Tuy nhiên tôi nghĩtiêu cực xã hội chỉ ảnh hưởng phần nào đó thôi. Nguyên nhân chính vẫn là do phương pháp sư phạm.

Nguyễn Trọng Tín: Cảm ơn các bác. Tôi đặt câu hỏi này là vì nó có đấy. Cũng chính là vì thằng con mà tôi biết. Có lần hình như đó là môn giáo dục công dân dạy phải đi đúng luật đi đường, nó buột miệng nói hôm trước thấy thầy chạy xe vượt đèn đỏ. Thầy hỏi làm sao em thấy? Nó nói đi học về ngồi sau xe tôi nên nó thấy. Tôi bị mời vô văn phòng trường để “đối chất”. Thấy nguy quá, tôi đành phải nói chắc là nó nhầm người, rồi xin lỗi thầy…

Vâng, với câu chuyện nho nhỏ này tôi xin kết thúc bàn tròn tại đây. Lần nữa cảm ơn các bác.
http://sgtt.vn/Doi-the-ma-vui/Ban-tron/135760/Vi-sao-hoc-sinh-ngay-cang-luoi-phat-bieu.html

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Đã đi qua thương nhớ...


Rating:
Category:Other
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá

nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!



Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ

mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa

ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ

những luống hoa hồng vàng rạng rỡ

đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ

mọi điều ước ao?



Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau

chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ

đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ

và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ

đơn giản là ghét-thương...



Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên

sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ

sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ

sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi

không cần sống với chua cay…



Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây

những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt

những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản

những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn

nêm vào những bình yên…



Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên

để người định nghĩa lại hạnh phúc

để so đo thiệt hơn những mất mát

để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất

biết cách làm tổn thương…



Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng

cửa sổ, lối đi…phải khép lại

những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi

những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy

và người bước đi…



Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay

nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác

nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt

nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát

dù đau đến xanh xao…



Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?



Nguyễn Phong Việt (23/1/2009)


Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Tuần lễ đầu tiên của năm mới ...

Năm 2012 bắt đầu với bao nhiêu là việc ..Coi như đến giờ phút này là những việc mình dự kiến đã hoàn tất đúng thời gian , đúng dự định và ...bình yên . Gần thức trắng một đêm , "bừa" suốt hai ngày  liên tục ,  "căng như dây đàn " và .....bi giờ thì ... ta lang thang đây :-))