Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010

Nhớ ...!!!

( Viết cho Th,  L, H )
Sáng nay trường cũ tổ chức lễ truyền thống trường , mời về. Chạnh lòng , nhớ các em quá đỗi. Mười lăm năm gắn bó , vậy mà sáng nay về chỉ còn gặp mỗi “cô nhỏ” , “những chàng ngự lâm” của chị đã bay tít mù hơn nửa vòng trái đất , giờ thì “ mê mải cày bừa “ để lo toan cho gia đình , con cái “.Đứa nào cũng “mất dạy” hết trơn rồi chị !!!.” ( Làm”  thợ “ chứ hết làm “thầy”). Nhớ những tháng ngày “cực khổ có nhau” mà muốn rơi nước mắt . Thôi thì ít nhất phải năm năm nữa chị em mình mới có thể gặp nhau . Nhớ nhau thì thỉnh thoảng gọi nhau tí chút .Thời gian rồi sẽ trôi nhanh , mong các em sẽ luôn mạnh khỏe để đủ sức " cày bừa," vì đàn con thân yêu  của mình .

Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010

Imagine - John Lennon

Imagine there's no heaven,
It's easy if you try,
No hell below us,
Above us only sky,
Imagine all the people
living for today...

Imagine there's no countries,
It isnt hard to do,
Nothing to kill or die for,
No religion too,
Imagine all the people
living life in peace...

Imagine no possesions,
I wonder if you can,
No need for greed or hunger,
A brotherhood of man,
Imagine all the people
Sharing all the world...

You may say Im a dreamer,
but Im not the only one,
I hope some day you'll join us,
And the world will live as one.

Yesterday _ The Beatles

Yesterday, all my troubles seemed so far away
Now it looks as though they're here to stay
Oh, I believe in yesterday.

Suddenly,I'm not half the man I used to be
There's a shadow hanging over me
Oh, yesterday came suddenly.

Why she had to go I don't know she wouldn't say.
I said something wrong, now I long for yesterday.

Yesterday, love was such an easy game to play.
Now I need a place to hide away.
Oh, I believe in yesterday.

Why she had to go I don't know she wouldn't say.
I said something wrong, now I long for yesterday.

Yesterday, love was such an easy game to play.
Now I need a place to hide away.
Oh, I believe in yesterday.


Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Chỉ cần như thế Thiên đường là có thật

Rating:
Category:Other


1 - Mười tám tuổi tôi sống một mình, đấy là một phòng trọ ven kênh Nhiêu Lộc. Đấy là căn phòng tám mét vuông sàn gỗ, vách gỗ tạp ngay trên dòng kênh với lối vào trên những chiếc cầu ván gỗ ngoằn ngoèo, xiêu vẹo. Đấy là chỗ sống và đi học, quanh năm mùi bùn hôi hám nhưng nhiều đứa bạn thường ghé năn nỉ: “Tao giận ông bà già, tao đi bụi cho ông bả biết mặt, mày cho tao ở luôn đây nhá. Tao khoái được tự do như mày, ở nhà ổng bả la hoài tao chịu hết nổi, ở đây ổng bả khỏi tìm ra...” Tôi cười ra điều kiện: “Chỉ nuôi mày một tuần, sau đó thì biến đi dùm, tao nghèo sặc máu mũi, tiền học hàng tháng còn có khi không có, không nuôi nổi mày quá một tuần đâu đấy! Nhưng thường chưa cần đến một tuần, gạo hết, những thằng bạn nhịn đói không xong lại thu xếp quần áo: Thôi tao phải về đây, tao không chịu đói như mày được… Thế là lại đâu vào đấy, tôi tiếp tục “tự do” một mình như cũ. Đưa bạn ra đầu hẻm ngõ của cái xóm ổ chuột trên dòng kênh đen, tôi vỗ vai nghiêm chỉnh nói: “Về đi! Mày có một mái gia đình, có bố mẹ bên cạnh lo cho ăn học, tao có ai đâu, thèm như mày có được đâu. Thôi về đi…”

Ngày tết, khi dãy phòng trọ nghèo nàn vắng vẻ bởi dẫu gì cũng có người có quê để về. Đêm giao thừa tôi kéo chiếc thùng gỗ thường kê làm bàn học, bây giờ làm ghế, nhìn qua mặt kênh đen phía những ngôi nhà có ánh đèn ấm áp. Giao thừa có ai ngủ bao giờ. Mùi hương khói đêm ba mươi ấm áp vô cùng.

Tôi vẫn chỉ một mình, tôi không về bởi mẹ tôi cũng đang nương nhờ nhà cửa những người họ hàng xa, về chỉ thương mẹ tủi thân hay chính mình tủi thân không rõ nữa. Nhiều cái tết đi qua như tuổi trẻ tôi đang đi qua. Hình như tôi không có tuổi mười tám… gia đình – chỉ những ai không có nó mới da diết thèm khát nó.

Nửa năm sau ngày hoà bình tôi đi tìm và đưa mẹ cùng hai đứa em về căn phòng ấy. Bây giờ nó không còn là căn phòng trọ nữa. Nó đã thực sự thành một mái gia đình dù cũng vẫn như cũ, vẫn chỉ tám mét vuông…

2 - Cô gái ấy xinh đẹp nhưng cái nhìn ban đầu của tôi không chút gì rung động. Gã làm thơ mơ mộng học, đọc sách triết, nghe nhạc Trịnh Công Sơn, xem tranh trừu tượng đã có sẵn trong đầu mình một nàng vai nhỏ tóc dài, gương mặt khói sương mảnh mai vóc hạc. Cô gái này không như thế, cô quá cụ thể dù gương mặt cô ngộ nghĩnh. Quen biết, đến thăm nhà biết cô có một bà mẹ già bệnh tật vì tham gia kháng chiến bị tù đày nhiều năm. Cô làm công nhân thợ nhà in nuôi mẹ, cái công việc lẽ ra không dành cho cô con gái út, nhưng thời hậu chiến ngổn ngang, ai cũng như ai, ai cũng nghèo bằng nhau, gia đình nào cũng vất vả như nhau. Những bữa cơm đầy bông cỏ, những bữa độn khoai sắn. Ngôi nhà nhỏ ấy vẫn còn gặp tiếng cười. Tôi đã xấp xỉ 30 tuổi, cô gái ấy kém tôi ba tuổi. Mẹ có lần hỏi sao chưa lấy vợ? Tôi cười: “Khi nào mẹ mất…” Mẹ lại cười buồn: “Tao mất thì cưới vợ cho mẹ thấy làm gì chứ?” Rồi một tối khi đến thăm, tôi bắt gặp cô ngồi sụt sùi trong bóng tối trước sân nhà. Hỏi mãi mới nghe câu chuyện kể: “Em tệ quá! Lo đi làm suốt ngày không chăm sóc má, chiều nay chải tóc cho má thấy đầu má toàn chấy rận... em tệ lắm!” Cô nức nở không thôi, tôi ôm lấy vai cô. Trong khoảnh khắc, tôi biết lòng hiếu thảo ấy có thật hơn mọi thứ hư ảo của tranh, của nhạc của một chân dung trong tưởng tượng. Trước khi đi đến một quyết định quan trọng cho đời mình, tôi đưa cô về nhà, xóm nước đen và căn nhà tám mét vuông nơi gia đình tôi đang sống. Tôi thật lòng không muốn nói dối và nếu cô lắc đầu từ chối tôi sẽ lại thôi không nghĩ gì thêm nữa cho cuộc đời mình. Nhưng cô gái đã gật đầu. Cái gật đầu rất nhẹ nhàng nhưng quyết liệt như một lời không đổi. Tình yêu của tôi khởi đầu không bằng nhạc, không bằng tranh, không hoa hồng ánh nến, không quán xá trữ tình. Nó khởi đầu chính từ lòng hiếu thảo của người con gái ấy. Cô chính là vợ tôi.

3 - Có khi nào ta tự hỏi thiên đường có thật không?

Tuổi hai mươi tôi cũng từng hỏi như thế? Hỏi và mơ mộng. Mơ mộng và tưởng tượng. Tuổi trẻ không mơ mộng ta khó sống qua những ngày cơ cực, qua những biến động hay khốc liệt của cuộc đời. Nghị lực không thôi chưa đủ. Nghị lực giúp ta đến mục đích nhưng mơ mộng cộng thêm sẽ giúp ta vớt được những vì sao rơi xuống tận đáy bùn của dòng kênh đen hôi hám…

Bây giờ, tôi biết rõ dù chỉ là quan niệm sống của riêng mình: Nếu có một gia đình nơi để tìm về những khi mỏi mệt, nơi có đủ lòng bao dung, chia sẻ, tha thứ và yêu thương, ta đã có một thiên đường.

Đỗ
http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?newsid=62238&fld=HTMG/2010/0124/62238

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Con trai và Má


Rating:★★★
Category:Other


SGTT Nguyệt san - Tết năm kia bạn tham gia một vở ca kịch mừng giao thừa trên quảng trường, có truyền hình trực tiếp, má bạn coi tivi thấy vậy liền lấy điện thoại gọi lúc vở diễn đang giữa chừng, nói tết nhất rồi bây còn vẽ mặt hề ca hát chi nữa, thay áo xống đi. Về!” Bạn xoa cái bụng ông Địa độn vải chang bang của mình, nói chờ con chút nữa má ơi. Sau, lúc kể với tôi bạn nói, “thì dặn cho có vậy, chớ bà già tao chờ tao tới suốt đời”. Tết đó bạn bốn mươi ba tuổi.


Tôi với bạn không thân, có khi cả tuần mới ngồi chung bàn ở quán càphê, chỉ ở quán càphê. Nhưng tôi quen má của bạn, một bà già tuổi trên bảy mươi, đẹp người. Mỗi tháng bà ăn chay bốn ngày. Bà bị say xe, đi Sài Gòn lần nào cũng gọt củ sắn đem theo nhai cho đỡ nhợn nhạo trong ruột. Buổi sáng đi chợ thay vì vô tiệm phở bà chỉ ăn nắm xôi, hay một ổ bánh mì không, số tiền còn lại bà chắt mót bỏ ống cho bạn cất nhà. Bà có cái đầu tóc mượn làm từ tóc rụng của mình, chính mình nhặt nhạnh. Đôi lúc đọc mấy mẩu truyện con con bạn viết, truyện nào cũng có nhân vật má, bà kêu kiếm gì đó viết nhắc tới ba bây, kẻo ổng buồn.

Tôi chưa gặp bà má đó lần nào, những gì tôi biết đều do bạn kể. Ngoài càphê đá, sữa đậu nành… ngồi với bạn, tôi được thưởng thức thêm món “bà già tao…” Như một ám ảnh. Ngọt ngào. Quán nằm giữa lòng thành phố, nhưng có khi bạn làm tôi thấy bóng người đàn bà đi nhặt bông so đũa rơi về nấu chua với cá rô đồng. Tôi thấy bà ngồi trong bếp, tay lẹ làng trở bánh phồng. Những ngày tết bà hay lảng vảng gần chỗ mấy đứa con chơi bài cào, hóng nghe coi đứa nào thua nhiều, bà lén luồn tiền cho nó.

Và bạn luôn là người thua nhiều nhất. Bà má bận lòng với bạn nhất. Lần nào về trong mớ hành lý của bạn cũng nhồi nhét bao nhiêu là quần áo quăn queo, má lục lọi ra, ôm đi ủi. Qua cửa là bà ngó từ trên xuống dưới, lúc bảo cạo râu bớt đi lúc chê tóc dài quá phủ cả lỗ tai, mà để móng tay chi dài thượt thiệt ngứa con mắt. Bạn hí hửng, bị rầy mà vô cùng hí hửng, má càm ràm bạn coi bằng như má hát ru vậy.

Bạn không bao giờ nói kiểu như tao thương má, nhớ má lắm lắm. Tình cảm của bạn đặt vào những câu chuyện, những ký ức, những kỷ niệm có thể đã cũ kỹ rồi hoặc còn tươi rói mới hôm qua, lần về thăm nhà gần nhất. Nơi bạn sống cách nhà sáu mươi cây số, lâu lắc vài ba tháng bạn mới về một lần, nhưng cái cảm giác bạn chưa bao giờ bỏ má đi đâu. Lá bay ngoài đường rơi bạn mơ màng “bà già tao tầm bốn giờ sáng là xách chổi đi quét lá ngoài sân…” Một người bán quà rong đi ngang qua bạn chép miệng, “bà già tao ưa bánh phồng nếp…” Ngồi trong quán ngó trời mưa, mà mắt bạn ngậm sương như thể trước mặt thấp thoáng dáng một người phụ nữ đang súc rửa mấy cái lu, đắp đất be quanh nền nhà chống ngập, lấy tấm cao su căng che cho mùng con khỏi dột.

Bạn là hoạ sĩ, kiêm viết văn xuôi, làm thơ kiêm diễn viên, và ca vọng cổ nghe cũng mùi. Chữ của bạn luôn có hình ảnh bà mẹ tần tảo với đầu tóc mượn xức dầu dừa, kim tây cài miệng túi áo, chân đi dép Lào, nồng mùi dầu gió. Nhưng khi vẽ, hiện diện trên tranh bạn thường là trẻ con và trẻ con. Những đứa trẻ đang giỡn đang chơi, xúm xít với nhau hồn nhiên ngước mặt ngó trời, bình an và nhẹ nhõm. Như thể khung tranh đã che khuất bà mẹ chúng đang ở gần đâu đó, đang bao dung dõi theo, ngó chừng bảo bọc cho, tôi có cảm giác đó. Nhưng cảm giác cũng đầy chủ quan, bởi tôi bị ám ảnh bởi thứ tình cảm kỳ lạ mà bạn dành cho má, đôi khi chỉ vì một lần giọng bạn trở nên thảng thốt, “bà già tao đau nằm ở Sài Gòn…”

Đôi khi, tôi học từ những câu chuyện thảng hoặc, nhát gừng, vô chừng của bạn cách làm mẹ, làm con. Và cũng có lúc tôi hơi nghi ngờ, không biết chi tiết này câu chuyện kia xảy ra giữa bạn và má bạn là có thật? Nhưng điều đó không quan trọng, dù bạn viết truyện ngắn bằng lời, thì ba chữ “bà già tao…” từ cái miệng râu ria rậm rạp của bạn cũng lan ấm áp rung cảm sang tôi.

Bạn kể, má sinh bạn khi thai chưa đầy bảy tháng. Sinh non. Èo uột, bạn được nuôi dưỡng trong bệnh viện cho tới khi về nhà má đã mang bầu đứa nữa. Đứa trẻ chưa được ôm ấp bao nhiêu thì nhường vòng tay mẹ cho em. Câu chuyện đó nhen trong tôi một tưởng tượng lạ lùng, biết đâu bạn nuôi dưỡng trong mình một tình mẫu tử cực kỳ phức tạp, ngay từ lúc bé thơ, mà tôi không thể nào thấu hiểu nổi (vậy mà cũng đòi viết văn). Và những sớm mai, tôi biết bạn hay trông tôi tới, bởi tôi luôn chăm chú ngồi nghe bạn nhắc “bà già tao…” với tất cả háo hức, tò mò. Mong giải mã một tình cảm hơi kỳ lạ, người ta vẫn thường thương má, nhưng ít ai thương ám ảnh kiểu như bạn.

Đến nỗi, tôi đoán chừng bạn không lấy vợ vì chưa tìm được người phụ nữ nào giống như má bạn. Và bạn còn nghèo má bạn còn mãi xót xa. Bạn còn lông bông văn nghệ văn gừng là má bạn còn rầy la… Bạn chọn cách này giành lấy tình thương của má, khi trót sinh ra dưới một mái nhà đông đúc.

Ai đó sẽ nói rằng bạn ích kỷ, nhưng tôi nghĩ quyền phán xét chỉ thuộc về người mẹ. Biết đâu bà cảm thấy vui, an ủi, khi những đứa con lớn khôn đã lần lượt rời khỏi tầm với của bà, chỉ bạn là mãi loay hoay, lẩn quẩn vướng quanh chân. Ứ hự cái thằng nghề nghiệp lêu bêu, chưa vợ, chưa nhà cửa…

Nguyễn Ngọc Tư
minh hoạ Hồng Nguyên
http://sgtt.com.vn/detail46.aspx?newsid=63565&fld=HTMG/2010/0302/63565

Dấu chân địa đàng

Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mây miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm

Ngựa buông vó, người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tối loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngỏ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em

Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
Từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Đến bây giờ mắt đã mù, tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu, lời ca đau trên cao

Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng
Địa đàng còn in dấu chân bước quên .
( Nhạc TCS)

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Hạnh phúc

Hạnh phúc giống như cơn gió
Mà ta vẫn mãi đi tìm
Trên những con đường rất rộng
La bàn chỉ có trái tim....
( Thơ "Đặng Thị Thanh Hương” )

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010

Mẹ

Rating:
Category:Other
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổỉ
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lạỉ
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm naỵ..
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !

1986
Tác giả: Đỗ Trung Quân

Ngụ ngôn của mỗi ngày

Rating:
Category:Other
Ngồi cùng trang giấy nhỏ
Tôi đi học mỗi ngày

Tôi học cây xương rồng
Trời xanh cùng nắng, bão
Tôi học trong nụ hồng
Màu hoa chừng rỏ máu

Tôi học lời ngọn gió
Chẳng bao giờ vu vơ
Tôi học lời của biển
Đừng hạn hẹp bến bờ

Tôi học lời con trẻ
Về thế giới sạch trong
Tôi học lời già cả
Về cuộc sống vô cùng

Tôi học lời chim chóc
Đang nói về bình minh
Và trong bia mộ đá
Lời răn dạy đời mình

Tác giả: Đỗ Trung Quân

Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010

Promises don't come easy

I should’ve known all along , there was something wrong
I just never read between the lines
But then I woke up one day and found you on your way
Leaving nothing but my heart behind
What can I do to make it up to you
Promises don’t comes easy
But tell me if there’s way to bring you back home to stay
Well I’d promise anything to you

I’ve been walking around with my head hanging down
Wondering what I’m going to do
Cause when you walked out that door I knew I needed you more
Than to take a chance on losing you

What can I do to make it up to you
Promises don’t comes easy
You know I’ve made up my mind to make it work this time
That’s a promise that I gave to you

You never thought I loved you
I guess you never thought I cared
I was just too proud to say it out loud
Now I know to let my feelings go ( so tell me )……..
( Caron Nightingale)