Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

My best friend

Rating:
Category:Other
This is for you, my best friend,
the one person i can tell my soul too
Who can relate to me like no other
Who I can laugh with to no extents,
Who I can cry too when times are tough,
Who can help me with the problems of my life.
Never have you turned your back on me
Or told me I wasnt good enough
Or let me down
I don't think you know what that means to me
You have went through so much pain and you still have time
For me.
And I love you for listening even when inside you are dying
And I look up too you because you are strong,
and caring and beautiful.
Even though you don't think you are.
And I hope you know that I am always here
To listen to you laugh and cry and help
In all the ways that I can
And I will try to be at least half the friend you are
To me.
I hope you know I would not be the person I am today, without you.
My best friend.


( Gaurav Khathuria- India )

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

Bây giờ còn nhớ hay không?


Rating:
Category:Other
Bây giờ còn nhớ hay không ?
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Nhặt cành hoa phương về nhà chơi chung
Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng tô hồng má em
Để cho em đẹp như tiên
Nhưng em không chịu sợ lên trên trời
Lên trời , hai đứa hai nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian
Hôm nay phượng nở huy hòang
Sao tình hai đứa lỡ làng xa nhau
Rưng rưng phượng nở trên đầu
Tìm em, tôi biết tìm đâu bây giờ ?
( Bây giờ còn nhớ hay không ?- Nhất Tuấn )

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Thêm một

Rating:
Category:Other
Thêm một chiếc lá rụng

Thế là thành mùa thu

Thêm một tiếng chim gù

Thành ban mai thanh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết

Thêm một - lắm điều hay

Nhưng mà - tôi cũng biết

Thêm một - phiền toái thay

Thêm một lời dại dột

Tức thì em bỏ đi

Nhưng thêm chút lầm lì

Thế nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba

Chuyện tình đâm dang dở

Cứ thêm một lời hứa

Thêm một lần khả nghi

Nhận thêm một thiệp cưới

Thấy mình lẻ loi hơn

Thêm một đêm trăng tròn

Lại thấy mình đang khuyết



Dĩ nhiên là tôi biết

Thêm một - lắm điều hay

( Trần Hoà Bình)

Sài Gòn mùa hoa quen


Rating:★★
Category:Other
Sài Gòn thì làm gì có hoa” - cái giọng vừa trêu chọc, vừa chế giễu của anh bạn Hà Nội vào thăm thành phố khiến tôi dù giận mà vẫn mím môi thầm cười cái thói cục bộ của khách phương xa.

Ừ, anh là khách! Khách thì làm sao biết được khi tháng Tư về, khi những cơn gió bắt đầu dạo những cung âm đầu tiên của điệp khúc mùa hè thì điệp vàng cũng rủ nhau khoe áo. Trong sân những ngôi trường lâu năm, trên tất cả các trục đường trung tâm, từ Nguyễn Thị Minh Khai, Đinh Tiên Hoàng, Đồng Khởi..., đâu đâu cũng thấy điệp vàng rực rỡ. Lễ hội thời trang của điệp khai mạc từ đầu ngày, khi con nắng còn non.

Chiều xuống, những đóa điệp “hết thì” dường như xấu hổ với nhan sắc đã kém tươi của mình, dũng cảm bứt khỏi thân, theo gió, rũ từng cơn mưa vàng... Dưới chân là điệp, trên đầu cũng là điệp. Người Sài Gòn đắm mình trong cái màu vàng miên man ấy cả tháng liền. Mùa điệp năm ấy, con bé tôi áo dài, tóc bím, ngồi giữa sân trường trong giờ chào cờ đầu tuần, chẳng cùng bạn bè bẻ đôi hoa điệp liếm chút mật ngọt đọng dưới cuống như mọi lần mà lặng lẽ ngắm mưa điệp bay bay. Vậy là, biết mình đã lớn.

Điệp vừa đi thì bằng lăng cũng trổ mình trên phố. Tôi vẫn nghĩ, cái màu man mác của bằng lăng biết thân, biết phận. Chúng cho rằng mình không đủ sức cạnh tranh với điệp vàng nên chấp nhận làm kẻ đến sau. Mẹ tôi bảo, ngày xưa, không thấy bằng lăng ở Sài Gòn. Mới hơn chục năm trở lại đây, bằng lăng mới được trồng, lấy bóng mát cho đường phố và lấy cả những rung động của những kẻ đa đoan, thích ngắm mây trời nên mắt vương vào màu tím ấy. Trong cái nắng gắt gỏng khó chịu của trời Nam, sắc tím hiền hòa của bằng lăng nhẹ nhàng, như ve vuốt xúc cảm của người đi ngoài phố, dù lòng mình bình yên hay đang bỡ ngỡ, bơ vơ.

Cũng bởi hiền nên chẳng mấy chốc bằng lăng bị phượng đỏ vượt mặt, lấn sân khi mùa hoa còn chưa dứt. Những tán phượng rưng rức đỏ như thách thức, như trêu ngươi. Thân giòn, dễ gãy nên phượng chỉ được trồng trong khuôn viên trường học, công sở hay một góc bảo tàng. Ấy vậy mà cái màu đỏ kia vẫn đủ sức đốt cả con phố nhỏ. Bởi, khi chúng trổ hoa chẳng khác gì cây đuốc lớn. Trẻ con thành phố chẳng đủ “sến” để đem cánh phượng ép vào vở thành hình bươm bướm, nhưng lại thừa nghịch ngợm, lùng hạt phượng nấp trong cỏ, chà lên nền xi măng cho nóng rồi... dí vào người bạn bè và bỏ chạy. Những màn rượt đuổi bắt đầu. Tiếng cười vang vang...

Giản dị vậy thôi nhưng hè Sài Gòn tự nhiên mà rộn rã trong sắc của ba mùa hoa quen ấy, anh bạn Hà Nội ạ!



MATITA
http://doanhnhansaigon.vn/default/doanh-nhan/di-nghi-viet/2009/09/1038100/sai-gon-mua-hoa-quen/

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

Thơ trong công viên

Rating:
Category:Other
Vốn tính hay quên và thường đến muộn
chỗ đã có người ngồi
chẳng sao
thì ta ngồi xuống cỏ
cũng vui thôi
thỉnh thoảng ta cũng có một chỗ
ngồi chưa lâu lại lơ đãng đứng lên
kẻ chiếm chỗ cười nhăn nhở
chẳng sao
ta lại ngồi với cỏ xanh
nghe cỏ thở
cỏ êm ái
đôi khi tặng thêm nhành hoa dại
một tiếng dế gáy non
một chiếc lá vàng
nhờ trời
tính hay quên và thường đến muộn
ta có một chỗ ngồi
bình an.


(Thơ trong công viên - Đỗ Trung Quân )

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

Bày tỏ tình yêu

Rating:
Category:Other
Đăng ngày: 15-02-2009




TT - Chiều thứ sáu đi ngang đường Nguyễn Văn Cừ thấy hoa bày đầy lề đường. Giữa đám đông người chọn hoa, hầu như toàn là các cô cậu trên dưới tuổi đôi mươi, sinh viên của các trường Đại học Sư phạm, Đại học Sài Gòn, Đại học Khoa học tự nhiên nằm trong khu vực này, tôi thấy một ông già.

Ông chăm chú xem một hộp hoa, ngần ngừ rồi đặt xuống, cầm lên một bó hoa phong cách cổ điển hơn. Bất giác ông ngẩng đầu lên, bắt gặp tôi đang quan sát. Tôi cũng giật mình, nhận ra mình quá lộ liễu. Ở giữa đám trẻ tôi cũng dễ nổi bật là một bà già. Tôi lúng túng cúi xuống chiếc bàn bày hoa, chọn mua một lẵng. Mua bán xong và bình tĩnh lại, tôi nhìn về phía người đàn ông, nhưng ông đã đi mất rồi.Có lẽ ông cũng như tôi, tình cờ thấy cảnh thanh niên nhộn nhịp chuẩn bị cho ngày Lễ tình yêu bỗng nghĩ đến một người, có thể là người đầu ấp tay gối suốt ba chục năm trời, hoặc người mà ba chục năm trời mình vẫn nghĩ đến nhưng không làm nổi một hành động thực tế nào. Ý nghĩ chợt lóe lên: sao không nhân ngày này tặng một bó hoa, dẫu người ta hiểu như thế nào thì việc tặng hoa cũng là một cử chỉ tao nhã.


Tôi muốn mang lẵng hoa về nhà tặng em gái tôi. Chị em ruột, sống chung nhà từ khi chào đời đến nay, không ít lần giận hờn, cãi vã, từng quát nhau những lời nặng nề, cay nghiệt trong những tình huống đau lòng. Những tình huống ấy như mấy cái ổ gà trên con đường đời dài không bằng phẳng mà chúng tôi đã đi cùng nhau cho đến giờ. Nếu có người nào hiểu hết tật tánh xấu của tôi mà vẫn chịu đựng, vẫn chăm sóc, vẫn sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho tôi, thì người đó là em gái tôi. Nhưng tôi nhớ là chưa lần nào em nói em yêu tôi.

Ngày lễ Thánh Valentine, tôi mượn cớ giải thích, là dịp người ta bày tỏ tình yêu đối với người khác, không chỉ với tình nhân hay vợ chồng mà với người mình yêu thương: cha mẹ, anh chị em… Tôi đã sẵn sàng để nói với em tôi “Chị yêu em” khi đưa lẵng hoa. Nhưng không sao nói được. Bỗng nhiên cảm xúc trào dâng. Tôi ngắc ngứ. Em tôi không nói gì. Nhưng như trong nhiều tình huống khác, em hiểu ý tôi không cần lời lẽ. Em đi vô bếp nấu món mì đặc sản cho cả nhà ăn.

Tình yêu tràn đầy lồng ngực tôi. Nhiều khi tôi muốn gào qua đại dương “Em yêu anh”, nhiều khi tôi muốn nắm tay kẻ điên gặp trên đường mà nói “Tôi yêu người”. Để nhận ra nhiều khi nói ra một điều giản dị mà không dễ dàng chút nào, và một tình cảm chân thật nhưng nhiều khi nói ra thì gượng gạo giả tạo gì đâu. Trong khi những lời tức giận, cay đắng, đay nghiến… nhiều khi thốt ra không kềm được, đau thấu tim người, để rồi hối hận, tổn thương lâu dài mà thực lòng mình không muốn vậy, không chủ ý nói vậy.

Ngày Lễ tình yêu qua đi, không có nghi lễ nào diễn ra trong nhà tôi, cuộc sống vẫn theo nhịp bình thường mỗi ngày. Lẵng hoa lặng lẽ tỏa hương ở một góc nhà. Nhưng đó là một trong những ngày bình thường tôi cảm thấy lòng thanh thản, an vui. Tình yêu giản dị và kín đáo. Có lẽ tình yêu là hành động chứ không phải lời nói. Có lẽ tình yêu được cảm nhận trực tiếp bằng chung vui sẻ buồn chứ không bằng phô trương bày vẽ. Tình yêu, chắc ai cũng có, mà có lẽ cũng như tôi, hay như ông già nọ, đến bạc đầu còn loay hoay học theo những người trẻ một cách tỏ bày.

LÝ LAN
(Tuổi trẻ Online)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=194&ArticleID=301737

Điện thoại của nó

Rating:
Category:Other
Chủ Nhật, 19/07/2009, 01:47 (GMT+7)
Truyện ngắn 1.200:
TT - Gần giữa đêm, nó gọi điện cho tui.
Nó là bạn tui từ hồi tiểu học, lên cấp II, cấp III nó chỉ học kế lớp tui thôi, nhưng tui với nó lại rất thân nhau.
Gần cuối năm thứ ba, nó đi Mỹ định cư. Nó gửi gắm bạn gái lại cho tui. Năm năm sau nó quay về rước nàng. Mối liên lạc giữa tui và nó thưa dần cho đến 12 năm sau tui cũng theo gia đình di dân sang California. Tuy ở hai tiểu bang khác nhau nhưng tui và nó có duyên ở chỗ tui luôn xuất hiện đúng lúc để làm thùng rác cho nó đổ bầu tâm sự.
Thấy phone nó, tui biết nó đang buồn.
Khi tui vừa sang Mỹ được hai tháng, một sáng đẹp trời trên đường chạy lên nhà ông anh ở San Diego chơi, gọi điện cho nó tán dóc cho đỡ buồn trên đoạn đường dài gần hai giờ chạy xe, ai ngờ trúng ngay lúc vợ chồng nó xảy ra chuyện lớn, thế là tui hứng đủ!

Sau đó thỉnh thoảng tui gọi đến nhà nó hỏi thăm, nếu gặp má nó bao giờ bà cũng hỏi: “Chuyện thằng T. và con Tr. cuối cùng là sao vậy con?”. Tui chỉ biết an ủi má nó thôi và chịu khó nghe bả ngồi tâm sự, chứ biết làm sao. Giờ thì mọi thủ tục ly dị của nó đã xong, cứ mỗi tháng nó ký cái check 5.000 đôla “chọi qua cửa sổ” trong vòng hai năm để mua lấy sự bình yên.

Rồi thì nó tương tư một nàng U40. Nó thì chết mê chết mệt, còn nàng thì cứ bảo: “Thôi, về nhà đi em!” mỗi khi nó nấn ná muốn ở lại nhà nàng.
Nàng thích ngày thứ bảy có một bông hoa hồng trong nhà chưng cho đẹp. Thế là cứ mỗi tối thứ sáu làm việc xong, nó đi chơi với bạn bè, nhưng không quên chạy đi mua hoa về đặt trước nhà nàng. Có hôm trễ quá, tiệm hoa đóng cửa, nó phải lẻn vào mấy nhà hàng xóm có hoa đẹp cắt trộm để mang đến cho nàng. Ròng rã đều đặn như vậy hơn cả năm rưỡi. Một hôm nàng bảo: “Thôi, đừng có mang hoa đến nữa!”.

Nó không mang, nhưng nó nhớ nàng quá chịu không nổi, nó lái xe đến đậu bên đường chỉ để mong thấy được mặt nàng một cái thì về nhà nó ngủ ngon. Nàng phát hiện ra, bảo nó dẹp cái trò đó, không thì gọi “911” đến. Thế là nó biến!

Nó gọi điện cho nàng mỗi ngày cả mấy chục cuộc, nàng chả thèm nghe. Chỉ năm khi mười họa nàng gọi cho nó một lần hỏi nó có khỏe không. Nó bảo khỏe. Thế là nàng cúp máy.

Một lần, nàng lại gọi, cũng câu hỏi đó. Nó làm cho một hơi: “Bà nghĩ coi tui khỏe không? Tui thấy được cái mặt bà, nghe được tiếng bà nói là từ hồi lễ Thanksgiving (cuối tháng 11-2008) đến giờ là bao lâu rồi, mà bà hỏi tui có ok không? Tui nhớ bà tui gọi bà cũng hổng thèm trả lời. Bà ác cũng vừa thôi chứ! Một mình tui vừa làm thợ, vừa làm thư ký, vừa đếm tiền, vừa chăm thằng con, vừa nhớ bà, bà nói đi tui có ok không?”.

“Nghe xong nàng nói sao?” - tui hỏi. “Thì cúp máy chứ sao!” - nó trả lời tỉnh bơ.

“Trời ơi - nó rên rỉ - hồi đó T. cũng đọc truyện chưởng chứ có đọc Quỳnh Dao đâu mà giờ này cũng lãng mạn vậy đó, mà bị hành vậy đó!”. “Ừ, hồi đó T. không đọc Quỳnh Dao nhưng đọc truyện Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Tiểu Ly... của Nguyễn Nhật Ánh thành ra cũng mơ mộng lãng mạn bà cố luôn!”.

Nó nói hồi xưa nó gọi nàng bằng chị, nhưng ba năm nay nó chỉ muốn gọi nàng bằng em thôi! Mà em dịu dàng như má nó, nên nó “muốn được em vỗ về như con”.

Nàng chẳng hứa hẹn, chẳng nói yêu thương, cứ lâu lâu lại cho nó một cú phone, và nó cứ chờ đợi như vậy. Nàng muốn thử thách lòng kiên nhẫn của nó. Nó bảo thì cứ nói một tiếng là nàng có nhớ nó đi, hay có yêu nó đi, rồi kêu nó chờ mười năm nữa, nó cũng sẵn lòng vào kiếm nàng trong... viện dưỡng lão! Chứ bây giờ cứ hành hạ nó kiểu này, mai mốt nó mang được nàng về, nó đánh đòn cho mỗi ngày.

Rồi bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm một U40 khác. Nàng mang xe đến tiệm nó sửa. Ngồi tán dóc sao đó thấy cũng vui. Nó rủ nàng đi ăn. Nó bảo nàng nói chuyện vui lắm, không chịu nhường nó câu nào hết. Nó nói gì nàng cũng phang lại chan chát. Sao cũng được, có người nói chuyện là nó thấy vui rồi.

Sáng chủ nhật là những ngày buồn nhất đời nó, nó bảo vậy. Một lần, nó gọi cho nàng bảo: “Hôm nay 8-3 nè, muốn đi đâu không tui chở đi”.

Nàng kêu đang mệt, muốn bệnh, nhưng cũng sẽ đi với nó.

Nó đến đón nàng, và sẵn trên đường thấy người ta bán hoa hồng hạ giá, nó tấp vào mua luôn mấy cái “cho you”.

Khi chở nàng về, chị nàng ra cửa đứng nói gì đó.

Nó chạy xe đi rồi, gọi điện lại hỏi: “Chị you nói gì?” - “Chị bảo lâu rồi mới thấy cầm hoa. Ở đâu ra?”. Nàng nói: “Của thằng ngu đó cho!”. Nó bảo tui: “L. coi chịu đời nổi không, bả kêu thẳng vô mặt mình là thằng ngu luôn vậy đó”. Và nó cười như pháo nổ: “OK, của thằng ngu đem tặng cho con khùng!”.

Nghe nó kể chuyện thì cười với nó. Nhưng cứ hình dung cảnh nó ngồi một mình trong đêm hôm khuya khoắt, có nhà mà không được ở, chỉ có cái xưởng thuê, ban ngày là chỗ sửa xe, đêm thành chỗ ngủ. Thằng con trai 5 tuổi nay sống với mẹ vài ngày, mai sống với ba vài hôm, thì nghe mà xót xa. Ai đời ở Mỹ, mới đi học mẫu giáo mà cô giáo đã mời phụ huynh đến yêu cầu phải cho nó tham dự cái lớp học thêm, bởi nó không đọc và viết được như mấy đứa trẻ khác. Nó kể đến đó, nghe giọng nó trầm lại, tui thấy mắt mình cũng ươn ướt.

Hết cuộc gọi, nhìn đồng hồ đã hơn 1g sáng, bên nó phải quá 3g.

Hi vọng lần sau thấy phone của nó, sẽ có cái gì đó sáng sủa hơn, ít ra nó không cần có tui nói chuyện với nó trong đêm để đốt nỗi cô đơn như thế.

California, 28-6-2009

Truyện 1.185 chữ của NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=327245&ChannelID=61

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010

Lang thang ...

Mùng ;ba Tết .đi trực;buổi chiều.;Về ngang Phú Mỹ ;Hưng;đường thông ;gió lộng ;Đã vậy còn thấymột cánh cò trắng chao nghiêng trên mặt sóng lăn tăn.;cảm thấy bình yên lạ;Hẹn nhỏ bạn ghé thăm chị .Ngồi nhiều chuyện hơn hai ;tiếng mới về ( lâu quá mới gặp mà !);.Vui!

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010

Món ăn ngày Tết

Tự chế biến món ăn ngày tết
Cải xanh muối củ hành
Chuẩn bị: 3 kg cải xanh, 10 gr củ hành tím, 50 gr muối bột, 100 gr đường cát.
Cách làm: Chọn cải tươi xanh, lặt sạch lá dập héo, chẻ dọc mỗi lá làm hai, cắt khúc khoảng ba phân, rửa thật sạch, vẩy ráo nước. Củ hành tím lột vỏ và xắt mỏng. Trộn đều cải với hành rồi cho vào lọ, nén nhẹ. Gài nan tre hoặc dùng vật nặng dằn lên. Sau đó, nấu 2 lít nước chung với 50 gr muối bọt và 100 gr đường cát cho đến khi sôi lên. Châm nước muối đường còn nóng vào hũ dưa để đến khi dưa mềm, châm thêm nước muối cao hơn mặt dưa khoảng 5 cm. Để khoảng 3 - 4 ngày là dùng được.
Chú ý: Mỗi khi lấy dưa ra ăn, luôn nhận dưa còn lại trong hũ chìm dưới mặt nước muối.
Dưa cải chua
Chuẩn bị: 1 kg cải xạ loại cọng to, dày, 100 gr muối hột, 100 gr đường.
Cách làm: Cải rửa sạch, có thể để nguyên cây, tách ra từng bẹ lá hoặc cắt khúc khoảng 4 cm tùy theo ‎ thích của người làm. Phơi cải ngoài nắng khoảng nữa buổi để cải héo, sau đó mang vào để cải mát hẳn mới chế biến.
Xếp cải vào thố sành hoặc keo thủy tinh. Muối cho vào nước đun sôi, vớt bọt, lọc sạch. Để nước muối thật nguội mới đổ vào thố ngập mặt cải. Đậy nắp kín, để chổ mát. Ngâm dưa cải khoảng 2 - 3 ngày, cho thêm đường vào trộn đều. Sau đó ngâm tiếp một ngày nữa là dùng được.
Chú ý: Dưa cải chua bắt đầu ăn được có thể giữ trong một tuần. Tuy nhiên, nếu để quá lâu dưa cải sẽ nhũn và quá chua. Sau khi dưa cải ăn được, để thêm khoảng 4 - 5 ngày. Sau đó vớt ra, cho vào tủ lạnh ăn dần dưa cải sẽ ngon và không bị quá chua. Có thể chia dưa cải làm nhiều phần đựng riêng trong hộp, phần nào ăn trước thì trộn thêm hành, ớt, tỏi để tăng thêm hương vị thơm ngon.
Tai heo ngâm giấm
Chuẩn bị: Khoảng 1 kg lỗ tai heo, ít phèn chua, ít muối, 1 lít giấm, 500 gr đường cát trắng, ít bột ngọt và một trái dừa xiêm
Cách làm: Tai heo cạo rửa sạch. Khi luộc cho vào 1 muỗng cà phê muối, 1 muỗng súp phèn chua. Chú ý chỉ luộc thịt vừa chín. Vớt thịt ra ngâm nước nóng. Rửa sạch lại bằng nước sôi rồi để ráo. Giấm, đường, bột ngọt, muối nấu sôi để nguội và lược sạch.
Xếp lỗ tai heo vào keo, chế nước giấm đường muối bột ngọt và ngập mặt, dùng đũa tre ém chặt, gài kín lại để khoảng 3 ngày là ăn được.
Chú ý: Lỗ tai không bị váng, giòn, chua chua ngọt ngọt là đạt.
Dưa món
Chuẩn bị: củ cải trắng, đu đủ xanh, su hào mỗi thứ 0,5 kg. 300 gr cà rốt, 200 gr củ kiệu đã sơ chế, 100 gr tỏi, 20 trái ớt hiểm, 0,5 lít nước mắm ngon, 700 gr đường, 15 gr bột ngọt, ½ muỗng cà phê phèn chua và 100 gr muối.
Cách làm: Su hào, đu đủ, gọt vỏ cắt miếng dày 2 mm, dài 5 cm. Cà rốt tỉa hoa cắt dày 2 mm. Củ cải trắng cắt cọng dày 1 cm, dài 4 cm. Tất cả cho vào ngâm với nước muối 1 ngày. Vớt ra, ngâm với phèn chua khoảng 20 phút, xả sạch, vắt thật ráo. Phơi rau củ một nắng, khi phơi nhớ trở đều. Tỏi, ớt, phơi cho héo.
Nước mắm, đường, bột ngọt nấu chung, vớt bọt thật kỷ. Để nước mắm thật nguội. Các loại rau củ, tỏi, ớt, kiệu trộn đều cho vào keo thủy tinh. Chế nước mắm đường vào, đậy kín. Dưa món để khoảng 1 tuần là ăn được.
Chú ý: Khi ngâm dưa món nên dùng nan tre gài lên mặt rau củ để dưa món luôn chìm trong nước mắm. Và nên trừ hao chỉ cho rau củ chiếm tối đa 8/10 keo và lượng nước mắm cũng hơi dư vì khi ngâm, rau củ sẽ hút nước mắm nở lớn, vì nước mắm vừa đủ ban đầu sẽ hụt sau khi rau củ hút nước mắm.
Dưa kiệu
Chuẩn bị: 1 kg kiệu Huế, 1 chén tro bếp, 50 gr muối, 600gr đường và khoảng 0,8 lít giấm trắng.
Cách làm: Kiệu cắt ớt lá, để rễ, rửa sạch cát đất. Cho kiệu vào thau, tro bếp đánh đều ra nước ngâm với nước ngập mặt kiệu 1 ngày. Xả sạch kiệu cắt rễ, phơi 3 nắng cho kiệu thật khô. Cắt sát rễ, lá, vỏ lụa. Ngâm kiệu với nước muối ½ ngày, vớt ra để thật ráo. Nấu giấm với đường và 1 muỗng cà phê muối. Hớt bọt thật kỹ. Đợi giấm nguội hoàn toàn, xếp kiệu vào keo, chế nước giấm đường vào. Dùng cọng tre gài cho kiệu chìm trong nước giấm đường. Kiệu để khoảng 3 tuần lễ là dùng được. 
Thịt đông
Chuẩn bị: khoảng 1,5 kg chân giò, 300 gr da heo, một ít muối, tiêu.
Cách làm: Cạo, làm sạch chân giò, hơ lửa cho hơi rám da rồi rửa lại và chẻ đôi. Lóc thịt và da cắt thành miếng nhỏ trộn chung với da heo cũng xắt nhỏ. Ướp muối, tiêu để khoảng 30 - 40 phút.
Cho phần thịt đã ướp vào nồi rồi châm nước sôi ngập thịt khoảng ¼ đốt lóng tay. Sau khi nấu sôi hạ bớt lửa để nồi thịt chỉ sôi nhẹ và vớt liên tục cho hết bọt. Nếu nước cạn, châm thêm nước để giữ mức xâm xâm mặt thịt và nấu cho đến khi thật rục. Rắc vào bát đựng một ít tiêu rồi múc thịt đổ vào. Thịt sẽ đông khi nguội.
Chú ý: Bảo quản bằng cách cho vào tủ lạnh. Nếu muốn thịt đông mềm thì dùng ít da hơn, còn muốn cứng thì tăng lượng da lên.
Cơm rượu
Chuẩn bị: 1 kg nếp ngon, 2 viên men cơm rượu (lượng men nhiều hay ít tùy nơi bán ), một ít lá chuối, 1 muỗng cà phê muối, 1 muỗng vôi ăn trầu.
Cách làm: Vôi ăn trầu bọc lá chuối nướng khô, rồi ngâm vào nước, để lắng qua đêm. Nếp vo sạch, cho vào thau ngâm với nước có muối và nước vôi trong khoảng 4 - 5 giờ. Chắt bỏ nước ngâm, cho nước mới xâm xấp mặt nếp nấu chín. Trải cơm nếp ra mâm, rắc mem giã nhuyễn đều lên mặt. Đợi cơm nếp nguội hẳn, dùng tay nhún qua nước muối vo cơm nếp thành viên. Dùng lá chuối bọc từng viên cơm rượu xếp chồng lên nhau vào thố sành. Đậy kín thố sành để 3 ngày, cơm rượu sẽ lên men ra nhiều nước. Cơm rượu có thể ăn kèm với xôi vò.
Chú ý: Nếu làm nhiều cơm rượu để đỡ tốn thời gian có thể dùng khuôn chữ nhật cao ép cơm nếp vào, rồi dùng dao nhún vào nước muối pha loãng cắt thành khối vuông. Nhưng cũng phải bọc từng viên cơm rượu bằng lá chuối thì mùi cơm rượu mới ngon. Khi làm nhiều nên dùng xửng hấp để ủ cơm rượu. Những viên cơm rượu được xếp ngăn trên, khi nước cơm rượu ra sẽ rơi xuống ngăn dưới, khi ăn chan nước cơm rượu vào, cơm rượu sẽ không bị bả hoặc đục nước. Ủ cơm rượu nên để trong gian bếp, gần chổ nóng, để cơm rượu có điều kiện lên men tốt.
Ram (Huế)
Chuẩn bị: 250 gr tôm bạc đất, 150 gr thịt nạt dăm, 10 gr nấm mèo, 10gr nún tàu, 50 gr giá, 1 muỗng hành tím băm,1 muỗng tỏi băm, 1/2 muỗng muối,1/3 muỗng tiêu, 50 gr tương xay, 1 muỗng đường, 1 muỗng ớt băm, 1 muỗng mè rang và 12 cái bánh tráng.
Cách làm: Tôm lột sạch quết nhuyễn. Thịt cắt nhỏ quết nhuyễn. Trộn thịt và tôm quết đều cho bún tàu, nấm mèo thái sợi, giá bóp vụn vào. Nêm gia vị vừa ăn. Dùng bánh tráng gói nhân hình tam giác, chiên vàng. Phi tỏi, cho tương vào xào, nêm đường vừa ăn; cho mè rang, ớt băm vào. Ram chấm tương ăn kèm rau thơm.
Chú ý: Để tăng thêm không khí của ngày Xuân tươi đẹp, một chút cách điệu sẽ giúp món ăn duyên dáng hơn. Ram bình thường được cuốn tròn như chả giò. Nhưng gói ram theo kiểu tam giác, ram sẽ lạ mắt và giòn hơn, nhai khoái khẩu hơn. Khi chiên, canh vừa thấy ram ươm vàng thì mở lửa lớn để đẩy dầu từ trong ra, rồi vớt ram ra ngay. Sức nóng tích trong từng chiếc ram sẽ làm nó vàng đều mặt ngoài. Nếu để trong dầu đến lúc thấy ram vàng đều mới vớt ra, có thể không kiểm soát được lửa sẽ làm món ăn bị già lửa quá sẽ mất ngon.

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

Nhớ ...

Về nhà ăn Tết
AT - Lâu lắm rồi, năm nay tôi mới được về nhà ăn Tết sớm. Được về dưới mái nhà bình yên của tuổi thơ với những giấc ngủ vùi không mộng mị. Được nghe văng vẳng xa xa những âm thanh Tết rất quen thuộc của ngày xưa cũ.
Tiếng xe máy chạy vút qua con hẻm nhỏ trước nhà. Tiếng người xao xác. Tiếng tập hát Xuân đã về xuân đã về vọng từ quán cà phê Cung Trầm Phố gần nhà. Tiếng gà gáy ong ỏng xa xa. Tiếng chim hót. Cả tiếng thạch sùng tặc lưỡi trên vách... Trong muôn ngàn thứ tiếng rất quen ấy, có một thứ tiếng mà chỉ về đây mới nghe được - tiếng con tim mình đập nhịp an lành.
Có khi bất chợt gặp lại người quen cũ... - Ảnh: Lê Bích
Về nhà, tôi được ngồi bên cửa sổ nhìn qua khu vườn nhà cô Bảy, ngắm nắng dát vàng trên những đọt mãng cầu non. Tôi gọi đó là màu nắng Tết. Những lúc đi xa, những lúc ngày hết Tết đến mà chưa về nhà được, tôi hay nhớ đến quay quắt màu nắng Tết ấy. Nắng màu vàng, ồ không, nắng màu trắng, cũng không hẳn là màu trắng, là một màu gì đấy mà chỉ cần nhìn thấy ở đâu đó, hay đôi khi chỉ cần mường tượng thấy là lòng tôi đã nôn nao, chỉ muốn vất bỏ hết tất cả để chạy về ngay. Màu nắng ấy làm tôi nhớ tới mẹ tôi, nhớ ngoại tôi, nhớ hương vị Tết nồng nàn của tuổi thơ tôi, nhớ những cảm giác run rẩy non tơ khi xúng xính khoác lên người chiếc áo mới vào một ngày đầu năm - đã xa lắm rồi.
Tôi nhớ đến chiếc áo mới của ngày mồng một Tết rất xa. Hồi đó là khoảng năm 1977, thời gian khó khăn nhất của thời bao cấp. Dì của tôi vừa vào đại học, đi học xa nhà. Giữa những tháng ngày thiếu gạo, ăn cơm độn sắn, ngô, khoai..., mỗi lần dì tôi ở Huế về thăm nhà là những ngày hội đối với tôi.
Dì dẫn tôi đi ăn chè đậu ván bà Nguyệt, cho tôi gặm bánh mì ở tủ bánh mì trên đường Lê Lợi, lại mua cả bánh ông Sườn cho tôi ăn (thời đó, những món ăn vừa kể là những món đầu bảng của ẩm thực Hội An). Dì còn mua truyện cho tôi đọc, tôi còn nhớ đó là truyện Thạch Sanh -  Lý Thông, truyện Thánh Gióng của NXB Kim Đồng in màu sắc rực rỡ...
Tết đầu tiên dì đi học ở Huế về, dì mang quà cho tôi là chiếc áo sơmi trắng dài tay lai bầu có những hoa văn chìm rất đẹp và sang trọng. Tết năm đó, hình như tôi là đứa nhỏ duy nhất trong xóm xênh xang với tấm áo mới trước cặp mắt thèm thuồng của những đứa nhỏ khác trong xóm (tôi nghĩ thế!)... Sau này lớn lên, đi học xa nhà, tôi mới hiểu những ổ bánh mì thơm giòn, béo ngậy, ly chè đậu ván bà Nguyệt ngọt lừng hay chiếc áo mới cho tôi trong ngày đầu năm hồi đó, là hi sinh không nhỏ của dì.
Tôi còn được biết chiếc áo sơmi trắng tôi mặc Tết ngày đó là chiếc áo dì thuê người ta cắt sửa từ chiếc áo dài trắng dì cẩn thận gìn giữ suốt thời trung học. Sau này, tôi có nhiều áo mới, nhiều cái Tết đi qua, tôi vẫn nhớ mãi chiếc áo sơ mi trắng của dì. Trong gia đình, tôi yêu dì bằng một tình yêu thật thuần khiết, tinh khôi cũng từ những chuyện vụn vụn nho nhỏ như vậy...
Tết ở nhà luôn có những niềm vui bất chợt, nho nhỏ ở mọi nơi, mọi lúc mà không thể tìm thấy ở một nơi nào khác. Tình cờ đứng trước hiên nhà, một người quen cũ từ hồi lâu lắc lâu lơ đi ngang qua, hỏi thăm mình rất vồn vã, thân tình mà đôi lúc, mình cũng không hẳn nhớ người đó là ai...
Trong quán cà phê ngày cuối năm đông đúc náo nhiệt, nghe ai đó gọi tên mình, là một đứa bạn cũ cả chục năm chưa hề gặp lại... Giữa chợ Tết đông người, tự nhiên có một cái níu tay, là cô bạn cùng khối lớp ngày xưa giờ là chủ sạp trái cây... Mua một ít trái cây của cô bạn về cúng ông bà, được cô bạn xăng xái chọn giúp trái cây ngon, lại được bạn tự nhiên giảm giá...
Về nhà ngày Tết, luôn phải mỏi miệng cười và gật đầu chào, nhưng lại được sống trong bầu không khí ấm áp, cảm giác rất dễ chịu là mình đang rất được quan tâm, mình đang được người khác quan tâm thật lòng... Suy cho cùng, đó là một thứ hạnh phúc, tuy cỏn con, đơn giản nhưng rất nhiều người cần đến nó. Nên dù xa xôi, ngày Tết, người ta cũng cố mà tìm về...
Ngày Tết cũng là thời khắc ngồi chiêm nghiệm lại những chuyện buồn vui của một năm qua. Thôi thì, chuyện gì qua cứ để qua đi luôn... Những nỗi buồn năm cũ sẽ trôi qua. Tết sẽ an lành! Năm mới sẽ an lành, lòng mình cũng sẽ an lành!
Tiễn biệt một năm cũ đi qua và chào năm mới!
ĐINH LÊ VŨ (Đà Nẵng)http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=414


...Từ nhiều năm nay,  mình thấy Tết là cái gì đó ...bình thường lắm . Hình như những lo toan của cuộc sống làm người ta dễ quên đi cảm giác  nôn nao trẻ thơ ngóng chờ Tết. Hôm nay đọc bài viết của bạn ... gợi nhớ lại bao điều . Nhớ cái thuở lơ ngơ trong cái nắng mà bạn gọi là nắng Tết , cái màu nắng tươi chi lạ , với những cánh diều nghêu ngao trên bờ đồng đã xong mùa lúa hay những buổi chiều gần Tết  trốn học những tiết cuối ,vào vườn mía cả đám học trò  vừa nhai mía vừa tếu táo bao điều trên trời dưới đất ; nhớ những tối hai mươi chín , ba mươi ngồi canh nồi bánh tét, nhớ không khí gia đình thời khắc giao thừa .....Về nhà ăn Tết , cầu mong mọi người sẽ hưởng được niềm hạnh phúc đó . Năm mới an lành !!!