| Rating: | |
| Category: | Other |
Truyện ngắn 1.200:
TT - Gần giữa đêm, nó gọi điện cho tui.
Nó là bạn tui từ hồi tiểu học, lên cấp II, cấp III nó chỉ học kế lớp tui thôi, nhưng tui với nó lại rất thân nhau.
Gần cuối năm thứ ba, nó đi Mỹ định cư. Nó gửi gắm bạn gái lại cho tui. Năm năm sau nó quay về rước nàng. Mối liên lạc giữa tui và nó thưa dần cho đến 12 năm sau tui cũng theo gia đình di dân sang California. Tuy ở hai tiểu bang khác nhau nhưng tui và nó có duyên ở chỗ tui luôn xuất hiện đúng lúc để làm thùng rác cho nó đổ bầu tâm sự.
Thấy phone nó, tui biết nó đang buồn.
Khi tui vừa sang Mỹ được hai tháng, một sáng đẹp trời trên đường chạy lên nhà ông anh ở San Diego chơi, gọi điện cho nó tán dóc cho đỡ buồn trên đoạn đường dài gần hai giờ chạy xe, ai ngờ trúng ngay lúc vợ chồng nó xảy ra chuyện lớn, thế là tui hứng đủ!
Sau đó thỉnh thoảng tui gọi đến nhà nó hỏi thăm, nếu gặp má nó bao giờ bà cũng hỏi: “Chuyện thằng T. và con Tr. cuối cùng là sao vậy con?”. Tui chỉ biết an ủi má nó thôi và chịu khó nghe bả ngồi tâm sự, chứ biết làm sao. Giờ thì mọi thủ tục ly dị của nó đã xong, cứ mỗi tháng nó ký cái check 5.000 đôla “chọi qua cửa sổ” trong vòng hai năm để mua lấy sự bình yên.
Rồi thì nó tương tư một nàng U40. Nó thì chết mê chết mệt, còn nàng thì cứ bảo: “Thôi, về nhà đi em!” mỗi khi nó nấn ná muốn ở lại nhà nàng.
Nàng thích ngày thứ bảy có một bông hoa hồng trong nhà chưng cho đẹp. Thế là cứ mỗi tối thứ sáu làm việc xong, nó đi chơi với bạn bè, nhưng không quên chạy đi mua hoa về đặt trước nhà nàng. Có hôm trễ quá, tiệm hoa đóng cửa, nó phải lẻn vào mấy nhà hàng xóm có hoa đẹp cắt trộm để mang đến cho nàng. Ròng rã đều đặn như vậy hơn cả năm rưỡi. Một hôm nàng bảo: “Thôi, đừng có mang hoa đến nữa!”.
Nó không mang, nhưng nó nhớ nàng quá chịu không nổi, nó lái xe đến đậu bên đường chỉ để mong thấy được mặt nàng một cái thì về nhà nó ngủ ngon. Nàng phát hiện ra, bảo nó dẹp cái trò đó, không thì gọi “911” đến. Thế là nó biến!
Nó gọi điện cho nàng mỗi ngày cả mấy chục cuộc, nàng chả thèm nghe. Chỉ năm khi mười họa nàng gọi cho nó một lần hỏi nó có khỏe không. Nó bảo khỏe. Thế là nàng cúp máy.
Một lần, nàng lại gọi, cũng câu hỏi đó. Nó làm cho một hơi: “Bà nghĩ coi tui khỏe không? Tui thấy được cái mặt bà, nghe được tiếng bà nói là từ hồi lễ Thanksgiving (cuối tháng 11-2008) đến giờ là bao lâu rồi, mà bà hỏi tui có ok không? Tui nhớ bà tui gọi bà cũng hổng thèm trả lời. Bà ác cũng vừa thôi chứ! Một mình tui vừa làm thợ, vừa làm thư ký, vừa đếm tiền, vừa chăm thằng con, vừa nhớ bà, bà nói đi tui có ok không?”.
“Nghe xong nàng nói sao?” - tui hỏi. “Thì cúp máy chứ sao!” - nó trả lời tỉnh bơ.
“Trời ơi - nó rên rỉ - hồi đó T. cũng đọc truyện chưởng chứ có đọc Quỳnh Dao đâu mà giờ này cũng lãng mạn vậy đó, mà bị hành vậy đó!”. “Ừ, hồi đó T. không đọc Quỳnh Dao nhưng đọc truyện Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Tiểu Ly... của Nguyễn Nhật Ánh thành ra cũng mơ mộng lãng mạn bà cố luôn!”.
Nó nói hồi xưa nó gọi nàng bằng chị, nhưng ba năm nay nó chỉ muốn gọi nàng bằng em thôi! Mà em dịu dàng như má nó, nên nó “muốn được em vỗ về như con”.
Nàng chẳng hứa hẹn, chẳng nói yêu thương, cứ lâu lâu lại cho nó một cú phone, và nó cứ chờ đợi như vậy. Nàng muốn thử thách lòng kiên nhẫn của nó. Nó bảo thì cứ nói một tiếng là nàng có nhớ nó đi, hay có yêu nó đi, rồi kêu nó chờ mười năm nữa, nó cũng sẵn lòng vào kiếm nàng trong... viện dưỡng lão! Chứ bây giờ cứ hành hạ nó kiểu này, mai mốt nó mang được nàng về, nó đánh đòn cho mỗi ngày.
Rồi bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm một U40 khác. Nàng mang xe đến tiệm nó sửa. Ngồi tán dóc sao đó thấy cũng vui. Nó rủ nàng đi ăn. Nó bảo nàng nói chuyện vui lắm, không chịu nhường nó câu nào hết. Nó nói gì nàng cũng phang lại chan chát. Sao cũng được, có người nói chuyện là nó thấy vui rồi.
Sáng chủ nhật là những ngày buồn nhất đời nó, nó bảo vậy. Một lần, nó gọi cho nàng bảo: “Hôm nay 8-3 nè, muốn đi đâu không tui chở đi”.
Nàng kêu đang mệt, muốn bệnh, nhưng cũng sẽ đi với nó.
Nó đến đón nàng, và sẵn trên đường thấy người ta bán hoa hồng hạ giá, nó tấp vào mua luôn mấy cái “cho you”.
Khi chở nàng về, chị nàng ra cửa đứng nói gì đó.
Nó chạy xe đi rồi, gọi điện lại hỏi: “Chị you nói gì?” - “Chị bảo lâu rồi mới thấy cầm hoa. Ở đâu ra?”. Nàng nói: “Của thằng ngu đó cho!”. Nó bảo tui: “L. coi chịu đời nổi không, bả kêu thẳng vô mặt mình là thằng ngu luôn vậy đó”. Và nó cười như pháo nổ: “OK, của thằng ngu đem tặng cho con khùng!”.
Nghe nó kể chuyện thì cười với nó. Nhưng cứ hình dung cảnh nó ngồi một mình trong đêm hôm khuya khoắt, có nhà mà không được ở, chỉ có cái xưởng thuê, ban ngày là chỗ sửa xe, đêm thành chỗ ngủ. Thằng con trai 5 tuổi nay sống với mẹ vài ngày, mai sống với ba vài hôm, thì nghe mà xót xa. Ai đời ở Mỹ, mới đi học mẫu giáo mà cô giáo đã mời phụ huynh đến yêu cầu phải cho nó tham dự cái lớp học thêm, bởi nó không đọc và viết được như mấy đứa trẻ khác. Nó kể đến đó, nghe giọng nó trầm lại, tui thấy mắt mình cũng ươn ướt.
Hết cuộc gọi, nhìn đồng hồ đã hơn 1g sáng, bên nó phải quá 3g.
Hi vọng lần sau thấy phone của nó, sẽ có cái gì đó sáng sủa hơn, ít ra nó không cần có tui nói chuyện với nó trong đêm để đốt nỗi cô đơn như thế.
California, 28-6-2009
Truyện 1.185 chữ của NGUYỄN THỊ NGỌC LAN
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=327245&ChannelID=61
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét