Và tuổi thơ đã đi qua
Như một cánh chuồn chao mình nghiêng lượn
Những giấc mơ mang màu hoa phượng
Đã lui về một nơi rất xa
Tiếng sáo diều ai thả chiều nay
Bỗng vỡ vụn những âm thanh trong trẻo
Ngoài vườn xoan tiếng con chim liếu điếu
Gọi những mùa xuân hãy ghé qua đây
Tôi chẳng hay trời đã heo may
Cứ mải miết tìm viên bi ngày xưa đánh mất
Chợt bắt gặp cái nhìn qua khe liếp
Nụ cười duyên cô bạn gái học trò...
Có lẽ giờ tôi đã đánh mất mộng mơ
Nhưng vẫn nhớ những ngày êm dịu ấy
Có nhắm mắt tôi cũng như đang thấy
Ánh mắt nhìn và hơi ấm trong tay
Có lẽ giờ người ở cuối chân mây
Hạnh phúc nhỏ, những giấc mơ cũng nhỏ
Tuổi xuân qua nhẹ nhàng như cơn gió
Chẳng thấy mình giờ đã thật xa xôi
Và thế rồi tuổi xuân đã qua tôi
Không thể quay về những ngày êm dịu đó
Chiều nay buồn bắt gặp màu hoa đỏ
Ký ức ngày xưa, như mơ, như mơ...
PHẠM DŨNG HÀ