Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Khi “vua” về nghỉ hưu


Rating:
Category:Other
Biểu tượng truyền hình Mỹ Larry King chia tay khán thính giả:

Khi “vua” về nghỉ hưu

TT - Sau 25 năm lẫy lừng, người dẫn chương trình nổi tiếng Larry King, một biểu tượng lớn của ngành công nghiệp truyền hình Mỹ, đã nói lời từ biệt.



“Tối nay trên chương trình truyền hình trực tiếp của Larry King...”. Từ năm 1985 đến nay, khán giả kênh truyền hình Mỹ CNN đã quá quen thuộc với giọng nói trầm đục và gương mặt đầy nếp nhăn của người đàn ông gầy gò, tóc bạc trắng, đeo cặp kính to đùng mỗi tối. Sau câu nói quen thuộc đó là những cuộc phỏng vấn đầy thú vị với các nhân vật nổi tiếng của nước Mỹ và thế giới.

Nhưng ở tuổi 77, Larry King nghĩ rằng thế là đủ. Tối 17-12 (giờ Mỹ, sáng 18-12 giờ VN), Larry King thực hiện chương trình Larry King Live (truyền hình trực tiếp của Larry King) cuối cùng trước khi nghỉ hưu. “Trong đời tôi, hiếm có khi nào tôi không biết phải nói gì như lúc này - Larry King nghẹn ngào trong giây phút giã biệt - Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chương trình của mình kéo dài đến thế, nhưng cũng không hề nghĩ rằng có lúc nó dừng lại. Thật đáng buồn, nhưng đã đến lúc nói lời từ biệt”.

Người khổng lồ của truyền hình

“Larry King là một nhân vật độc nhất vô nhị” - tỉ phú Mỹ Henry Ross Perot từng mô tả người dẫn chương trình của kênh CNN như vậy. Tổng thống Mỹ Barack Obama đánh giá ông là “một trong những người khổng lồ của ngành truyền hình”.

Larry King tên thật là Lawrence Harvey Zeiger, sinh năm 1933 ở New York trong một gia đình Do Thái trung lưu. Khi cha ông mất ở tuổi 44 và sau khi tốt nghiệp trung học, ông bắt đầu kiếm việc làm để đỡ đần người mẹ gốc Belarus. Ở tuổi ngoài 20, ông khăn gói đến Miami để thực hiện giấc mơ trở thành người dẫn chương trình. Một đài phát thanh nhỏ tên WAHR ở Miami đã tuyển ông vào làm lao công và các loại việc vặt khác.

Khi một người dẫn chương trình của đài nghỉ việc, Larry King được chọn thay và chương trình phát thanh đầu tiên của ông được thực hiện vào ngày 1-5-1957. Đó là thời điểm ông lựa chọn cái tên Larry King, bởi người quản lý WAHR cho rằng họ Zeiger rất khó nhớ.

Ông chọn cái tên này từ mẫu quảng cáo “Đại lý bán buôn rượu của King” trên báo Miami Herald chỉ vài phút trước khi lên sóng. Nổi danh ở Miami, Larry King có cơ hội được phỏng vấn nhiều nhân vật nổi tiếng, trong đó có cả cố danh ca Frank Sinatra.

Năm 1978, ông chuyển sang dẫn chương trình phát thanh tầm quốc gia cho Hãng Mutual Broadcasting System và đến tháng 6-1985 thì bắt đầu dẫn chương trình Larry King Live trên kênh CNN vào 21g mỗi ngày. Ông phỏng vấn rất nhiều nhân vật, từ những nhà nghiên cứu vật thể bay không xác định, người tự nhận là ông đồng bà cốt, cho đến các chính trị gia nổi tiếng và các nhân vật hàng đầu trong ngành giải trí Mỹ.

Ông đã phỏng vấn tất cả các tổng thống Mỹ kể từ thời Richard M. Nixon. CNN ước tính trong sự nghiệp của mình, Larry King đã thực hiện gần 50.000 cuộc phỏng vấn và hơn 6.000 chương trình cho CNN. Ngoài ra, ông còn thường xuyên viết bài cho báo USA Today từ năm 1982-2001.

Ông đã giành được rất nhiều giải thưởng phát thanh và truyền hình, trong đó có một giải Emmy, một giải George Foster Peabody, mười giải CableACE. Năm 1989, Larry King được vinh danh trong Nhà lưu danh phát thanh Mỹ và đến năm 1996 được đưa vào Nhà lưu danh truyền hình Mỹ. Năm 2002, tạp chí truyền thanh Talkers bình chọn ông là người dẫn chương trình truyền thanh vĩ đại thứ tư trong lịch sử truyền thanh Mỹ.

Giới chuyên gia đánh giá Larry King có phong cách phỏng vấn trực tiếp, thẳng thắn nhưng nhẹ nhàng, không mang tính đối đầu. Do đó, chương trình của ông thu hút rất nhiều nhân vật nổi tiếng, tạo nên danh tiếng cho kênh CNN trong những năm đầu mới thành lập. Cuộc trao đổi trên truyền hình giữa phó tổng thống Mỹ Al Gore và doanh nhân Ross Perot do Larry King chủ trì năm 1993 đã thu hút 20 triệu khán giả, một kỷ lục của CNN.

Chỉ có một “vua”

Doanh nhân Perot nói rằng trong khi những người dẫn chương trình khác thường ngắt lời người trả lời phỏng vấn nếu họ không nói những gì đài truyền hình muốn thì Larry King để mọi người nói hết những gì họ muốn. Bản thân Larry King cũng cho rằng hiện nay, cái tôi của những người dẫn chương trình quá lớn. “Tất cả họ đều đang tự phỏng vấn và tự trả lời phỏng vấn của chính mình - ông mô tả - Các vị khách mời chỉ còn đóng vai trò phụ. Ngược lại, đối với tôi, khách mời là quan trọng nhất”.

Tỉ phú truyền thông Donald Trump nhận xét: “Larry luôn có khả năng moi thông tin từ bạn giỏi hơn tất cả những người khác. Và bạn không hề nhận ra rằng bạn đang cung cấp thông tin cho ông ấy”.

Nhiều người dẫn chương trình nổi tiếng ở Mỹ như Barbara Walters, Diane Sawyer hay Katie Couric đều tự nhận họ học hỏi rất nhiều từ Larry King. Nhưng có lẽ không ai nói về Larry King một cách chính xác hơn Thủ tướng Nga Vladimir Putin: “Có rất nhiều người tài năng và thú vị, nhưng vua thì chỉ có một” (trong tiếng Anh, từ king nghĩa là vua).

HIẾU TRUNG
(Theo CNN, New York Times, Los Angeles Times)
http://tuoitre.vn/The-gioi/416367/Khi-%E2%80%9Cvua%E2%80%9D-ve-nghi-huu.html

Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Ngày mai em đi ...


Vậy là em  lại ra đi sau một tháng về nhà chăm sóc mẹ. Gần một tháng trước , khi nghe em về , chị đã ngờ ngợ , giật mình tự hỏi “”Có việc gì đây, sao em lại về bất ngờ vậy !” . Bây giờ chị biết em về , chuẩn bị vĩnh biệt mẹ vì …cả nhà đã  tưởng mẹ không qua khỏi (khi em chưa xuống sân bay , thằng Út đã khóc khi điện thoại ) . Vậy mà , như một phép màu , ba tuần sau khi em về , mẹ đã tự ngồi dây …và nói chuyện được …dù rằng chẳng còn nhận ra bất kỳ đứa con nào …Nghe giọng rưng rưng của ba “Con bầy mà một đứa đi xa , thương lắm nhưng biết làm sao ,. nó còn có con cái của nó phải lo !” ( Em là đứa con thứ mười trong một gia đình mười bốn đứa con – gia đình dưới quê ngày xưa thương đông con vậy …) . Thương em , bạn bè mình đều cầu nguyện mọi điều an lành cho em và gia đình . Bình an lên đường nghe em . “Bông Cỏ “ thương mến của chị!( Bạn bè thân thiết luôn ở bên gia đình , em yên tâm đi nhé ! )

Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Bạn


Rating:
Category:Other
Bạn có bao nhiêu người bạn ?
...Thật hạnh phúc khi ta có những người bạn thân thiết , dù ít ỏi ...

Bởi vì : Bạn không phải chỉ là người để ta nói : Xin chào ! Bạn là ngưới có bờ vai mềm mại để ta có thể dựa vào đó mà khóc.Bạn là cái giếng để ta có thể gửi xuống đấy tất cả những phiền muộn và chia sẻ với ta những niềm vui dù nhỏ nhất. Bạn là một bàn tay để kéo ta lên từ bóng đêm và tuyệt vọng khi tất cả những người mà ta goi là " bạn " đã đẩy ta vào đó. Một người bạn thật sự là một đồng minh không bị lay động hay bị mua chuộc , là một giọng nói để giữ cho tên của ta còn sống mãi khi những người khác đã lãng quên..Nhưng cái cần thiết nhất của một người bạn là một trái tim, một bức tường mạnh mẽ và sừng sững .để từ trái tim của những người bạn đó ta sẽ có tình yêu tuyệt vời nhất.

( Thanh Giang - Tuổi trẽ cuối tuần )


Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

Mẹ giàu , mẹ nghèo (Dương Binh Nguyên )


Rating:
Category:Other
Zunbee, cô bạn tôi, thường hay ngồi quán cà phê ở vòng xoay Hồ Con Rùa, Sài Gòn. Lý do mà cô đưa ra khá đặc biệt: vì ngưỡng mộ hai nhóc tì nhà chủ quán. Vào dịp hè, chủ quán cà phê cho hai con, đứa lớn lên tám và đứa nhỏ lên sáu, tới quán làm việc. Công việc của chúng là gấp những cánh hạc giấy, ghi những lời chúc tốt đẹp và bỏ vào một chiếc bình thủy tinh. Sau đó, hai anh em sẽ mang tới từng bàn cà phê và mời thực khách mua những cánh hạc, mỗi cánh là 500 đồng. Khách thường đưa dư tiền, nhưng cả hai đều từ tốn từ chối, vì “mẹ dặn chúng con chỉ được nhận đồng tiền đúng với công sức của mình”. Sau khi nhận tiền, cả hai đều cúi đầu cảm ơn một cách lễ phép. Hết mùa hè, số tiền ấy sẽ được xếp lại và gửi cho một quỹ phẫu thuật từ thiện.

Người mẹ ấy không thiếu tiền, thậm chí dư tiền để cho con một mùa hè vui chơi với những tiện nghi đầy đủ nhất. Nhưng, chị đã dành cả mùa hè để dạy con bài học quan trọng, sẽ theo con đi đến hết cuộc đời, là biết trân trọng giá trị của đồng tiền, biết trân trọng lao động, cách kiếm và tiêu tiền. Hơn thế, các con biết dùng số tiền ấy để chia sẻ với những người kém may mắn, những bạn nghèo…

Trong muôn vàn bài học để thành người, bài học về đồng tiền luôn khó khăn và khó vượt qua nhất. Và trong xã hội hiện đại, sự tương phản trong cuộc sống, sự cách biệt giàu nghèo ở đô thị dường như càng rõ rệt hơn. Con của bạn sẽ chê cười hay ghé vai xuống chia sẻ những khó khăn của bạn, điều đó phụ thuộc vào cách sống và bài học được truyền dạy từ ba mẹ.

Những bài học thiết thực nhất với con bạn, chính là cách bạn đang ứng xử với cuộc đời.

Và đó là một tấm gương soi…

Nguồn :http://blog.yume.vn/xem-buzz/me-giau-me-ngheo.duongbinhnguyen2010.35A6FEFF.html

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

The Brothers Four



Chúc tụng ( Đinh Lê Vũ )


Rating:
Category:Other
Chẳng còn gì có nghĩa đâu
Khi em bỏ đi
Niềm vui của anh
Nỗi buồn của anh
Cũng chỉ là
Những niềm vui riêng
Nỗi buồn riêng
Riêng anh biết


Em bỏ đi
Cây ngọc lan anh trồng trước hiên nhà
Chưa kịp lớn
Chưa kịp trổ hoa
Chưa kịp để cho em cài lên tóc
Những nụ hoa đầu ngà ngọc
Hiền lành
Mộng ước của anh cũng hiền lành
Nở muộn…


Em bỏ đi
Dẫu giận hờn
Dẫu trách móc
Dẫu đắng cay
Cũng đành chôn kín
Em đi
Môi cười chúm chím
Mắt long lanh
(Như thuở nào em đến với anh!)
Anh lại nói những câu hiền lành
Chúc tụng…


Anh cố quên mình có một thời hạnh phúc
Cố quên một thời mình nói yêu nhau
Cố quên đi nỗi đau
Và những ý nghĩ
Điên khùng
Vô lý…


Em đi
Ừ, thì đi
(Anh không giữ lại…)
Chân em bước nhẹ nhàng
Lòng em vô tư
Ừ, em đi
Vui…



ĐINH LÊ VŨ
http://blog.yume.vn/xem-blog/chuc-tung.dlvu.35D0AFB1.html
Tranh của Đỗ Duy Tuấn

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Làm thầy ( BS Đỗ Hồng Ngọc )

Rating:
Category:Other

Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quay quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiệm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.

Bọn tôi người thì vừa đưa con tựu trường, người thì dẫn cháu đến lớp… giờ rảnh tay tụ lại uống cà phê, rôm rả nói cười, thấy mình như trẻ lại, nhắc cái thuở còn thơ “ngày hai buổi tới trường”. Bỗng một người cảm khái đọc ro ro một bài học thuộc lòng ngày đó: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh… “. Trời ạ, như khơi trúng mạch, cả bọn không ai bảo ai cùng “rống” lên như ca bè:… “Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp… con dường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ… Hôm nay tôi đi học!“ (Thanh Tịnh).

Rồi hình như thấy trong quán cà phê còn có nhiều người mà cả bọn “hợp xướng” như vậy coi hổng được bèn ngưng bặt. Nhìn nhau cười lỏn lẻn. Cả bọn như chìm lắng trong một ký vãng mờ xa, ở đó là những cậu bé “ khét nắng hôi trâu thèm đi học” (Trang Thế Hy), rồi “Ai bảo chăn trâu là khổ… Em bé không quên học đâu… “ (Phạm Duy). Cái thuở đó sao người ta ham học vậy không biết! Im ắng hồi lâu để nghe cho rõ tiếng lách cách quậy cà phê, bỗng một người trầm ngâm như sực nhớ: “Hằng năm cứ vào cuối thu, khi lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại hoang mang nao nức… ” Rồi ai đó bỗng đọc tiếp “Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers diners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonent…” cả bọn lại bèn “hợp xướng” cái đoạn văn về ngày khai trường đó của Anatole France mà cùng nhớ lại những bữa cơm dưới ngọn đèn tù mù…,cảnh cha ngồi xem báo, mẹ ngồi khâu áo, bên cây đèn dầu hao… Rồi một người nhảy qua quốc văn giáo khoa thư hồi nào không hay “Chân bước đi mặt còn ngoảnh lại, từ cái mái nhà, cái thềm nhà, cái lối đi, cho đến bụi cây, đám cỏ, cái gì cũng làm cho tôi quyến luyến khác thường…!” ..của một kẻ rời quê lên tỉnh, học xa.

Nhận ra cả bọn hình như hơi vô duyên, lãng mạn một cách lảng xẹt, ai đó bèn chuyển gam về chuyện bây giờ, chuyện chạy trường, chuyện học phí, quốc tế quốc nội, chuyện You and I của bọn trẻ bây giờ không biết cả những tiếng thầy trò, cô cậu, chú bác, thím mợ.. . Ông bạn nhà giáo kể một hôm, trong một lớp học, thầy dạy văn ra câu đố kiểu Truyền hình vẫn hay làm. Một câu tục ngữ nói về tình thầy trò gồm 6 từ, thầy cho 2 từ để học trò đoán tiếp. Em nào đoán trúng được thưởng. Hai từ đó là “thầy” và “mày”. Học trò ngơ ngác. Một em xin cho thêm hai từ nữa mới đoán được. Thầy đồng ý: hai từ nữa là: “đố” và “nên”. Cả lớp im lặng nhìn nhau. Thầy chán ngán nói: Thôi được, để thầy cho nốt hai từ nữa rồi các em xếp thành câu tục ngữ nhé: Đó là “không” và “làm”. Đến đây thì có một cánh tay nhanh nhẹn đưa lên: Thưa thầy, có phải câu tục ngữ đó là “Làm thầy mày không nên đố” không ạ?
http://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/%E2%80%9Clam-th%E1%BA%A7y%E2%80%9D/

Nghe nhạc Trịnh Công Sơn



Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

Vui ....

Buổi sáng nhận được cú điện thoại sớm của già Ph : "Chị ghi số điện thoại nè" ...Nghe số lạ hoắc . Mình hỏi " Của ai vây ? " Hắn bảo 'Thì chị cứ ghi đi rồi em nói cho nghe .Ui , thiệt bất ngờ và quá vui khi biết em Th mới bay về tối qua. Vừa cúp máy thì 'Chị ơi , đi uống cà phê nha ...!" Làm sao mà đi được , chị đang cách chỗ em gần 10 cây số và sáng nay ...không thể buông công việc để đi . Để dành một cái hẹn cho chiều 20/11. Lòng rộn rã vui .....
Buổi trưa biến khỏi cơ quan trước 30' sau 4 tiếng đứng suốt . "Bè lũ trường cũ ' tụ tập ờ 242B Nguyễn Trãi tới 13 giờ 30  rồi kéo về trường tới 17 giờ . Ấm áp biết bao tình cảm bạn bè . Mình  được chọc ghẹo , được vui cười thoải mái với bạn bè ....Mình chợt thấy mình hạnh phúc biết bao nhiêu .....Cảm ơn những bạn bè thân thiết của tôi , những người đã cùng tôi vượt qua bao sóng gió ....

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Chữ "nhàn " ( BS Đỗ Hồng Ngọc)

Rating:
Category:Other
Chữ nhàn là chữ làm sao! Nguyễn Công Trứ đã kêu lên như vậy, từ mấy trăm năm trước. Kêu chứ không phải hỏi. Bởi vì trước đó ông đã giải thích rõ ràng rồi: Thị tại môn tiền náo/ Nguyệt lai môn hạ nhàn. Chợ ở cửa trước thì “náo”, còn trăng vào cửa sau thì “nhàn”. Thế thôi! Không biết ai là người đầu tiên đã nghĩ ra một định nghĩa đơn giản mà thâm thúy đến vậy qua cách viết tượng hình của chữ Hán: giữa chữ môn mà có chữ thị thì thành náo, còn giữa chữ môn mà có chữ nguyệt thì thành nhàn. Thời buổi “thị trường” toàn cầu hóa như chúng ta đang sống hiện nay thì chợ ở tứ phía, ở ngay trong nhà cũng có chợ chen vào, cho nên không dễ mà tìm một chút ánh trăng qua cửa sổ! Ở các nước Âu Mỹ, workmania là một thứ bệnh “điên vì mê làm việc” đến nỗi tình trạng tâm thần, tự tử, tim mạch… ngày càng tăng. Ở Châu Á, bệnh karoshi chẳng hạn, một thứ bệnh dịch do làm việc quá nhiều, quá sức, làm như điên, đến nỗi sinh nhiều biến chứng và gây cả tử vong như chúng ta từng nghe thấy ở một số doanh nhân Nhật và đang lan ra nhiều nước. Liên Hiệp Quốc đưa “quyền nhàn tản” vào trong Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền để khuyến khích người ta nghỉ ngơi mà chả ai thèm nghe! Nghe sao được, nhàn hay không là ở mỗi người chứ. Bắt người ta làm việc, cưỡng bức lao động thì dễ chớ ai nỡ bắt người ta nhàn, khi người ta muốn được “bận rộn”!

Thực ra nhàn cũng có nhiều cách: có cách nhàn nhã, có cách nhàn hùng hục. Nhàn nào cũng tốt, miễn là đừng quá. Nguyễn Công Trứ ưa kiểu nhàn “Gót tiên đeo đủng đỉnh một đôi dì. Bụt cũng nực cười ông ngất ngưỡng.” Một đôi dì “đeo” thì sợ khó mà đủng đỉnh, khó mà ngất ngưỡng. Rồi ông còn ganh tị với Tô Đông Pha, đời Tống, hơn ngàn năm trước: “Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất. Để ông Tô riêng một thú thanh tao!” Chẳng qua là ông Tô đi chơi thuyền trên sông, ngắm trăng với vài người bạn, đánh cờ, làm thơ xướng họa, dĩ nhiên là cũng có vài… người mẫu đi theo mài mực, rót trà! Ta bây giờ thỉnh thoảng cũng đi thuyền rồng trên sông Hương, có đàn có sáo…, có tiếng ca tiếng hát náo nhiệt, thuyền ngược thuyền xuôi tấp nập đó thôi. Nhưng cài nhàn của ta là nhàn ồn, không phải nhàn nhã! Sau một ngày vất vả, “người bận rộn” nào cũng sẵn sàng xách vợt ra sân làm vài ván tennis. Cởi veston cà vạt ra, mặc áo pull quần short vào, chạy ngược chạy xuôi hùng hục, toát mồ hôi hột, chẳng phải cũng là nhàn ư? Nhưng cái đó là nhàn… hùng hục. Nhàn nhã là phải có “nguyệt lai môn hạ” kìa. Vì thế mà Trịnh Công Sơn mới có bài Nguyệt ca rất dễ thương: “Từ khi trăng là nguyệt cho tôi bóng mát thật là”. “Thật là” sao thì anh không nói rõ nhưng chắc chắn anh đã có được sự nhàn nhã “thật là”, chẳng thua gì ông Tô ngày xưa. Nhưng sau đó anh thật thà thú thiệt: “Từ khi trăng là nguyệt, tôi như từng cánh diều vui. Từ khi em là nguyệt, trong tôi có những mặt trời!” Thì ra cũng tại em thôi. Tại em là nguyệt mà trăng của tôi đã biến thành những mặt trời nóng bức, nhễ nhại, vất vả, bận rộn đó thôi. Lúc đó hẳn nhạc sĩ cũng đã kêu lên: chữ nhàn là chữ làm sao!.
http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/chu-nhan-2/

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Lan man chuyện biển số xe ( Hồ Huy Sơn )

Rating:
Category:Other
Tôi có một thói quen, gọi là cố tật cũng được, hễ ra đường là cứ chăm chăm vào… đuôi xe, tất nhiên là xe máy, của những người đi trước mình. Có lẽ, xuất xứ của thói quen “super soi” này là hồi đi đăng kí xe, lúc nhấn phím để chọn biển số cho mình, tôi hồi hộp không biết mình sẽ lấy được số nào. Kể từ đó, ra đường tôi luôn nhìn vào… đuôi xe của người đi trước, để xem họ đang sở hữu số gì, tiến hay lùi, đẹp hay xấu. Sau rất nhiều lần ngắm nhìn đuôi xe, tôi nhận ra trong thế giới biển số xe, được sản xuất bằng kim loại với kích thước chiều cao 140 mm và chiều dài 190 mm, cũng sinh động ra trò.

Ngày ngày xuống đường, lẫn trong dòng xe đang chen chúc, lấn đường từng chút một, không cần nhìn người ngồi trên xe, chỉ cần nhìn biển số xe thôi, cũng biết chủ nhân của nó là người như thế nào. Biển số xe, cũng giống như chiếc áo mà người ngồi trên xe đang mặc. Biển xe đẹp, được trang hoàng cầu kì ắt hẳn là người khấm khá; nếu có thêm yếu tố số đẹp thì đó rõ ràng là một đại gia. Đôi khi, “phó thường dân” may mắn vẫn có những số đẹp không khác gì đại gia nhưng con số này không nhiều. Số đẹp ở đây, phổ biến vẫn là tứ quý, rồi số gánh… Còn những biển số xe ọp ẹp, xộc xệch thì đó đương nhiên là của những người lao động nghèo khó. Nhiều khi, bắt gặp một biển số xe đã nhem nhuốc, rỉ sét cũng chợt thấy nao lòng như khi nhìn chủ nhân đang ngồi trên xe vậy – bộ quần áo đã xỉn màu, dáng người khắc khổ và đặc biệt lúc nào cũng trong tình trạng vội vội vàng vàng. Thật đúng là người sao của vậy!

Hôm nọ, ngồi nhậu cùng với một anh bạn đồng hương, đang ngồi lai rai như thế, tự dưng thấy anh bạn cứ trầm tư nhìn ra dòng người đang tấp nập trôi đi trên phố. Rồi lại nghe anh bạn lẩm nhẩm: “Có bao giờ trên đường đời tấp nập. Ta ngồi đếm một ngày có bao con 37 đi qua”. (37 là biển số xe của Nghệ An). Cứ tưởng anh bạn đã xỉn đến mức ngồi lẩm nhẩm… đọc thơ. Hỏi ra mới hay anh bạn đang chăm chăm vào… đuôi xe đang lướt đi trên đường. Lúc đó, tự dưng tôi thấy lòng chộn rộn. Té ra, không chỉ có tôi mỗi lần ra đường mới chăm chăm nhìn đuôi xe mà còn nhiều người nữa cũng vậy. Rất nhiều lần ra đường, chợt bắt gặp một biển số cùng quê với mình, lại thấy vui vui khi nghĩ được “gặp” đồng hương. Nhưng rồi vui đó rồi cũng buồn đó. Bởi vì có ra đường nhiều mới thấy, đồng hương của mình cũng phải tha hương nhiều quá. Có ngày, trên một tuyến đường của Sài Gòn vậy thôi, mà tôi đếm cũng được xấp xỉ 10 chiếc xe có biển số 37 chạy trước mặt mình. Nghe những câu như thế này, làm sao mà không thương quê, không quý đồng hương cho được: “Gió Lào thổi rạc bờ tre. Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn. Chắt từ đã sỏi đất cằn. Nên yêu thương mới sâu đằm đó em”. Bởi vậy mỗi lần ra đường, nơi đất khách quê người, gặp được đồng hương bao giờ cũng thấy vui, thấy ấm lòng, cho dẫu thỉnh thoảng vẫn có người tếu táo: “Đồng hương là một nhúm người. Lâu ngày không tắm có mùi giống nhau”.

Được gặp đồng hương kể ra cũng vui; đôi khi bắt gặp một biển số xe nào đó, trùng với biển số của mình, tất nhiên chỉ trùng với nhau 4 số cuối. Vậy là liền vọt lên trước, ra vẻ để người ta cũng biết là có người đang có cùng biển số với mình. Rồi cũng không khắt khe gì để ngoái lại và mỉm cười một cái. Người kia có lẽ cũng chưa hiểu mô tê gì nhưng vẫn mỉm cười. Lúc đó, thấy lòng như vui và ấm áp hơn. Để rồi nhận ra, cuộc sống luôn luôn tiềm ẩn những điều đơn giản và nhỏ nhặt như vậy nhưng luôn luôn có một sức mạnh bên trong. Sức mạnh ấy không phải ai cũng thấy được…
http://blog.yume.vn/xem-blog/lan-man-chuyen-bien-so-xe.hohuyson.35D071D3.html

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Hiu hiu gió bấc ( Nguyễn Ngọc Tư)

Rating:
Category:Other
Ở cái xóm nhỏ ven thành phố này, người ta nhắc tới anh Hết còn nhiều hơn chủ tịch tỉnh đi họp. Ðứa nào hỗn hào, lười biếng, má nó biểu: "Lại coi thằng Hết kìa! Ba mươi mấy tuổi đầu rồi, ngày đi làm thuê, làm mướn, không có chuyện gì nó chê, chiều về lụi hụi chui vô bếp nấu cơm, giặt giũ cho cha già, hiếu thảo thấy mà thương". Ai mê vợ bé, mê chơi đề, đá gà, họ lườm lườm: "Mê gì như thằng Hết mê cờ". Nên nghe râm ran chị Hảo để lòng thương anh, má chị kêu trời: "Bộ hết người rồi sao, con. Cái thằng mê cờ tới mất vợ, không sợ?". Không, chị Hảo nghiêm nghị, cờ tướng là loại cờ tao nhã chỉ dành cho quân tử, có gì mà sợ. Mê rượu, mê gái mới ghê. Chỉ sợ người ta không thương mình. Má chị định càm ràm nữa, thì chị đã quay lưng ra quán mất rồi.

Quán chị Hảo cũng nhỏ thôi, buôn hàng tạp hóa lặt vặt. Quán cất trước nhà, ngó ra mé lộ, có khi không cần ngồi giữ, bà con trong xóm ai muốn mua gì thì gọi vọng vô. Chỉ buổi chiều, chị mới ra ngồi ở đó. Buổi chiều, lúc mặt trời vừa khuất sau vườn chuối anh Hết hay ghé lại để mua 1.000đ mỡ nước, 500đ bột ngọt, 500đ tỏi, 500đ tiêu. Chị cố bán thật rề rà để nhìn anh lâu nữa, coi bữa nay chắc anh đi vác lúa đằng nhà máy chà gạo, trên tóc còn vương trấu. Nhìn vậy thôi chớ không nói gì hết. Con trâu không nói sao cái cọc nói được. Nhưng vẫn cứ đón chờ, có khi sớm, khi muộn hơn một chút nhưng chị biết thể nào thì anh cũng về qua, về để nấu cơm cho tía anh.

Tía anh Hết năm nay 72 tuổi. Tuổi này, người ta hay đau yếu nhưng ông vẫn còn sỏi lắm. Ông già khó tính, thêm tật lãng tai. Người ta mời ông ngồi, ông cười, xua tay: "¡n rồi. ¡n cơm với thằng Hết rồi". Chừng năm năm trước, ông còn vô bếp nấu cơm, mắt mũi tèm nhèm để lửa táp vô vách lá, nhà cháy rụi. Anh Hết cất lại nhà trên nền cũ đầy tro, nhìn xa nhà lớn hơn miếu ông Tà một chút. Ông già ngồi tiếc cái tivi đen trắng, mỗi lần mở phải đập thùm thùm nó mới lẹt xẹt lên hình. Ông già điếc đát vậy mà mê tivi, cháy rồi thì thôi vậy, chiều chiều chống gậy thả qua nhà hàng xóm coi nhờ.

Bữa nào anh Hết cũng chổng mông thổi lửa, rồi dọn cơm sẵn, ngồi dựa cửa trước chờ tía anh về. Có bữa chờ tới mỏi mòn, để bụng đói ngồi ngủ gà gật. Người ở xóm biểu cứ ăn trước đi chớ chờ gì, anh cười, mâm cơm có ấm cúng, tía tôi mới vui miệng, ăn nhiều. Nhưng có bữa, anh mới vừa giở cửa chui vô nhà, ông già đã ngồi nhai cơm cháy, bị nghẹn, mắt ầng ậng nước. Anh thương tía quá chừng vội vàng chạy đi vo gạo.

Anh Hết mồ côi má từ mới lọt lòng. Bà chết vì sinh khó. Ngoại anh đặt tên là Hết. Chắc tại lúc đó đau lòng quá kêu đại vậy, chớ không có nghĩa gì đâu. Anh Hết lớn lên, yêu hết thảy từng con người, từng tấc đất ở cái xóm Giồng Mới. Cái xóm nhỏ ngoại ô biết bao thương nhớ, những bờ rào giâm bụt xanh, những hàng cây đủng đỉnh xanh. Những người đàn ông chuyền tay nhau dỗ dành đứa trẻ thiếu hơi ấm mẹ. Những người đàn bà cho anh bú thép, để con khóc ngoe ngóe trên giường.

Tía anh không đi bước nữa, ngày ngày cột sợi dây võng dài từ nhà trên xuống bếp, vừa đưa vừa nấu nước cháo, hát vọng lên, "Chớ ầu ơ... Cây khô đâu dễ mọc chồi...". Chừng này tuổi rồi, mỗi khi anh đặt lưng xuống bộ vạc, lại nhớ ngơ nhớ ngẩn lời hát của tía anh ngày xưa. Buồn lắm, nghe đứt ruột lắm. Càng nhớ anh càng thương ông. Câu được vài ba con cá rô, anh bắc cái ơ lên kho quẹt, tỉ mẩn lọc phần thịt dành cho tía, phần xương xẩu phần mình. Những trưa nắng tốt, tranh thủ giờ cơm trưa anh xin phép chạy về, dắt tía anh ra ngoài hè tắm rửa, kỳ cọ. Những tối trời mưa, anh lúp xúp cầm cái nón mê đi đón ông già. Ði cạnh, che đầu cho ba, nghiêm trang như đang chở che cho sinh linh nào đó nhỏ bé lắm, yếu ớt lắm.

Nhưng ông già đâu có yếu, ông xách gậy rượt đánh anh hoài đó chớ. Tía đầu bạc rượt thằng con đầu xanh chạy cà tưng đuổi nhau lòng vòng quanh mấy cây me già ngoài mé lộ. Ðám trẻ xúm lại, vỗ tay như coi hát bội. Hỏi anh Hết sao không chịu chạy nhanh để bị dính đòn, anh bảo, chạy thì được, nhưng càng nhanh thì tía anh càng mệt, chịu có mấy roi nhẹ hều, nhằm gì.

Ai nghe nói cũng thương. Ðúng là tên sao thì người vậy, chịu thương chịu khó hết mình, hiếu thảo hết mình. Có cái tật mê cờ, mê cũng hết mình.

Người ta nhắc hoài chuyện anh hễ cắm đầu vô bàn cờ rồi quên đói, quên ướt, súng nổ cái đùng cũng coi như không nghe thấy, như là đã thoát tục rồi, bình an, xa rời mọi điên đảo. Thấy con bồ mình đang thương dắt tay chồng tương lai đi sắm sửa đồ cưới mà cứ lo mang xe chiếu tướng, thì đúng là không còn hỉ nộ ái ố gì nữa rồi. Cũng có nhiều người thích đánh cờ nhưng say đến mức coi con cờ như con người thì không ai làm được, ai đời, đi chốt qua sông mà anh khóc, nước mắt chảy ròng. Chị Hảo nhớ, bữa đó hình như đám gả chị Hoài.

Người ta nói chị Hoài đi lấy chồng cũng tại anh Hết mê cờ.

Họ thương nhau từ lúc hai người mới 22, 24 tuổi. Thời đó, tuổi đó, người ta thương không nhìn gia cảnh, địa vị. Tuổi đó, người ta yêu không ngại ngần, không e dè, rà cản, họ để lòng tự nhiên như dòng chảy của sông. Bên nhà chị Hoài biết con gái hay hẹn hò với anh Hết ngoài cống đá thì không vui. Má chị Hoài hỏi sao đâm đầu vô thương chỗ đó, cô hỏi lại: "Anh Hết hổng được chỗ nào hả má?" "Ừ, tao chê chỗ nào bây giờ, thằng Hết được, hiền, giỏi giang, chịu khó lại hiếu thảo. Nhưng nó nghèo quá, thân sơ thất sở không một cục đất chọi chim, biết có lo cho bây sung sướng được không. Bây quen được tưng tiu mà". Chị Hoài không cãi ra mặt nhưng bụng nghĩ, còn sức lực còn đôi tay, còn cơ may thay đổi cuộc đời.

Lúc đó, anh Hết vẫn chưa mê cờ. Nhưng anh biết chơi nhờ đi làm bốc vác ngoài nhà máy, mấy ông già chèo đò truyền lại, nức tiếng với mấy chiêu pháo đầu, bình phong mã, công thủ song toàn. Cho tới lúc má chị Hoài lại nhà, không biết nói gì nhưng có khóc. Những giọt nước mắt chảy tràn trên khuôn mặt già nua của người đàn bà đã từng cho anh bú thép. Sáng hôm sau anh đã thay đổi, nhanh như người ta lật một bàn tay. Anh đam mê cờ tướng. Anh hay na bộ cờ ra ngồi mấy gốc cây bên vệ đường để tìm đối thủ, để ai cũng thấy đúng là thằng Hết bê tha thiệt rồi. Nó không chịu làm ăn gì mà tối ngày nướng thời gian trên mấy con cờ xanh đỏ.

Hồi đó, tía rầy anh dữ lắm. Anh thưa với con, nợ sữa là món nợ lớn nhất đời người. Con đã nợ má em Hoài, tía à. Không biết ông già rồi có hiểu gì tình cảm của tụi trẻ không, ông ừ hử vậy. Nhưng thấy anh ngồi la cà đánh cờ ở đâu, giữa đường cũng vậy, ông vác cây đánh ngay đó. Vừa đánh vừa kêu nhịp nhàng "Xe nè! Chốt! Pháo nè! Bụp! Chiếu hả, thằng ma cà bông, tao chiếu cho mấy đường". Ông ca cẩm thằng con ông bây giờ tệ bạc lắm chiều hôm qua nó để ông ăn cơm nguội chung với mấy con gián. Ông nói mà giọng ông hơi nghèn nghẹn dường như trong lòng đau nhói lắm. Nuôi nó từ nhỏ tới lớn, bây giờ ông mới đánh nó đây, đánh để giúp nó trả ơn đời. Tối về ông bắt nó nằm cho ông xoa dầu, hỏi bày đặt yêu đương chi mà khổ vậy con ơi. Xóm này người ta không biết nên nói mày hết thuốc chữa rồi. Con tao mà vậy à.

Chị Hoài cũng can ngăn, thuyết phục mãi, tốn không biết bao nhiêu là nước mắt, cuối cùng đành phải bỏ đi lấy chồng. Hôm đám, anh Hết còn tỉnh bơ ngồi ngoài bờ, dưới gốc còng, hào hứng bày cờ ra chơi với mấy đứa nhỏ. Ðám bạn gái ai cũng xì xầm, chắc thằng Hết không thương thiệt con Hoài nên mới dửng dưng vậy. Chị Hoài nghe mà khóc không thôi, bảo với chị Hảo, có cái tiếng bạc tình ảnh cũng gánh cho em rồi. Tranh thủ lúc chưa làm lễ, chị Hoài rủ chị Hảo mang cả áo xống chạy ra, nhìn anh như nhìn lần chót, như lấy chồng là chết vậy. Anh Hết dứt khoát không ngước lên. Thôi, không nắm níu gì được nữa rồi, nghe người ta kiếm cô dâu, hai chị quay vào. Ði một đoạn, nghe đám con nít trộ lên, anh Hết sao mà khóc vậy. Ðâu có. Có mà, nước mắt anh rớt lên con tướng này nè, đó, nó ướp nhẹp đó thấy chưa. Hết cười lớn,nói lớn. "Ừ tại tao thương con chốt. Qua sông là không mong về"...

Chị Hoài vừa đi vừa khóc. Lời của anh Hết làm chị Hảo thương điếng trong lòng. Con người này, nghĩa biết trọng mà tình cũng thâm.

Anh Hết lại sống như những ngày trước kia lầm lũi đi đào thuê, vác mướn, kiếm tiền nuôi tía. Ðôi ba hôm, đi làm về, đã thấy trên cái bếp còn ấm tro một nồi cơm nấu sẵn với một mẻ cá kho khô. Có bữa, mẻ kho đổi lại là nồi canh rau đắng. Rồi anh Hết gặp chị Hoài đi chợ về, thấy bóng anh từ đằng xa, chị lấy nón che một bên má bầm tím. Anh Hết chạy theo, giằng lấy nón mà xót xa:

- Sao nông nỗi vầy, Hoài?

Chị Hoài nói chị té đập mặt vô cạnh cửa nhưng anh Hết không tin: "Hoài ơi, em hạnh phúc, tôi mừng. Hoài cứ như vầy, chắc tôi bỏ xứ". Chị Hoài khóc, người ta chớ đâu phải con cờ mà hễ qua sông là đứt lìa phần đời trước.

Rồi chị Hoài cũng tập thương chồng, thương không giấu giếm, ào ào như người ta bán thuốc sơn đông. Chị thôi không đứng tần ngần chỗ nhà chú Hết mỗi khi đi chợ về, thậm chí chị không thèm nhìn về phía ấy nữa. Chị Hoài nói với bạn "Bữa nay đi chựo mua mấy khúc vải về may đồ cho anh Thứ. Ảnh nói mặc đồ chợ cũng được mà tui đâu có chịu, người vợ biết đường kim mũi chỉ lúc nào cũng làm ấm lòng ông chồng, phải hôn nè...". Giữa đường nói chuyện chồng con mà giọng chị Hoài lanh lảnh, chừng như nhắn với Hết, thôi đừng đi đâu hết, tôi quên anh rồi, quên thiệt, quên luôn, bây giờ tui thương chồng tôi lắm đây. Cho bỏ tội mê cờ, nghen.

Nhưng từ ngày chị Hoài lấy chồng, anh Hết đã không đụng tay vào quân cờ nào nữa. Anh hay ngồi nhìn bàn cờ mặt buồn rười rượi, mấy đứa nhỏ không biết, cứ rủ hoài, ừ thì chơi. Anh biểu tụi nó bày cờ ra, rồi tự đi quân, anh không nhìn, chổng mông vo gạo, một đứa nói vô pháo đầu nghen, anh kêu mã tấn. Tấn chỗ nào? Tấn giữ con chốt đang bị con pháo rình đó, biết còn hỏi. Tụi nhỏ kêu, đây là kiểu "hiệp sĩ mù nghe gió kiếm", đánh cờ mà làm công chuyện không ngưng tay, nói khơi khơi, cũng thắng.

Lụi hụi rồi bốn mùa gió bấc về kể từ mùa gió chị Hoài lấy chồng. Ba anh Hết thường chống đũa trên mâm cơm than ăn không vô. Anh hỏi ông thèm gì. Ông bảo chắc tao gần chết rồi, tao thèm một thằng cháu nội. Hết lượng sượng mãi mới cười: "Trời, thèm gì ngặt vậy, không biết con biết kiếm đâu cho tía bây giờ". Tía anh Hết biểu lại đằng quán con Hảo lỡ thời mà kiếm. Mày giả đò hoài, con nhỏ thương mày, ai cũng biết, chỉ mày là không. Anh Hết cãi, làm gì có, tía. Ông già đứng dậy, vậy phải thử. Nói rồi vung gậy đánh. Như mấy lần trước, anh Hết lại chạy lừng khừng ra sân. Rượt chán, ông già dứ dứ cây gậy vô mặt anh rồi tủm tỉm cười quay đi. Ông già còn kịp thấy chị Hảo chạy lại vẹt đám con nít ra, đưa anh chai dầu Nhị Thiên Ðường, miệng xuýt xoa hỏi anh đau chỗ nào, giọng như người thân thiết trong nhà: "Làm gì mà để tía giận dữ vậy, lén chơi cờ phải hôn?". Anh Hết không trả lời, cầm chai dầu còn ướt mồ hôi tay của chị. Ðây đã là chai thứ chín chị cho anh, anh khẽ bảo:

- Hảo, tôi... cảm ơn.

Anh ngần ngừ sau chữ "tôi" hơi lâu, làm chị Hảo chờ muốn nín thở. Ơn nghĩa gì một chai dầu gió, nó chỉ làm anh hết đau ngoài da thịt, mà trong lòng thì còn mãi. Chi vậy Hết ơi!

Ðâu có biết, chỉ tại chưa quên được. Anh chưa dám nhìn thẳng vô mắt Hoài để cười, chưa dám nựng nịu con của Hoài mỗi khi chị bồng nó đi tiêm ngừa. Chưa thanh thản để chào nhau như một người bạn gặp một người bạn. Hảo có hiểu không?

Hiểu, nên tôi chờ đây nè.

Thêm một mùa gió bấc nữa, chị Hảo vẫn chưa lấy chồng. Ai lại cũng hỏi, chị chờ ai vậy cà. Chị bảo chờ người ta xức dầu Nhị Thiên Ðường của chị mà hết đau, chờ người ta đánh cờ mà trong tâm "Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn", chờ người ta thôi buồn khi đưa chốt qua sông.

Nhưng mà chờ tới chừng nào lận?

Ai mà biết.

Mùa nay gió bấc hiu hiu lại về.

http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_HiuHiuGioBac.htm

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Lẩn thẩn ...tháng Mười

Tháng Mười luôn là tháng đáng nhớ đối với mình . Sinh nhật của cả ba đứa em ruột cùng trong  tháng 10 ( Năm 10-10, Bảy 22-10 .và Út 23-10 )…Và một ngày tháng Mười không thể nào quên , ngày của đứa em trai cậu bạn nhỏ thân nhất của mình ra đi ở tuổi 30 . Đi không kịp từ giã cha mẹ, anh chị em , bè bạn ( Em bị tai nạn giao thông và đi luôn  ) . Mười năm trời trôi qua rồi nhưng nỗi ám ảnh một tuần lễ  sau đó đối với mình là không thể quên . Nhớ em  quá , P ơi !!!

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Dòng sông thơ ấu ( Hồ Huy Sơn )

Rating:
Category:Other
1.Bố mẹ tôi li dị. Bên nội không ai chịu nhận tôi về nuôi. Thực ra ông bà nội cũng muốn nuôi tôi nhưng vì những lời bóng gió của chú và mợ nên tình thương của ông bà đành dấu kín trong lòng. Tôi không trách ông bà nội mà cảm thấy thương hơn. Bố mẹ tôi mỗi người đi mỗi ngả, tôi về ở với bà ngoại, lúc ấy tôi 5 tuổi.

Vườn rau nhỏ nhắn của bà nằm khiêm nhường bên phải ngôi nhà. Bà cháu tôi nương tựa nhau qua ngày chính là nhờ vào vườn rau ấy. Mùa nào thức nấy. Bà chăm sóc rau cẩn thận như đã từng chăm sóc tôi. Ngày ngày bà ra vườn hết nhỏ cỏ, bỏ đạm rồi xới đất. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi nhổ cỏ hay xới đất, bà cũng nhẹ nhàng dù sức bà không còn khoẻ mạnh như hồi trước. Nếu bà không làm như vậy, chỉ sợ rễ của những cây rau sẽ bị đứt. Khi đó, những cây rau vốn đã yếu ớt, rồi sẽ héo dần mà chết. Và bà thấy tội nghiệp!

Trông bà tôi vẫn khoẻ hơn các ông các bà cùng tuổi. Trên nét mặt đã có những nếp nhăn nhưng răng đều tăm tắp. Chẳng như bà thằng Bờm, mỗi lần ăn trầu đều phải nhờ con cháu nhai hộ hay phải bỏ vào một chiếc cối đồng nhỏ xíu, giã cho miếng trầu dầm dập rồi mới cho vào miệng. Bà tôi cho miếng trầu vào miệng và nhai rau ráu. Nhìn bà ăn trầu ngon không chịu được! Miếng nào miếng nấy đỏ chon chót. Có lẽ nhờ lao động mà bà còn khoẻ mạnh như vậy. Bà chỉ sinh được mình mẹ tôi. Ông nội hy sinh ở chiến trường Cămpuchia. Rồi mẹ tôi lấy chồng xa, bà phải thui thủi một mình. Nhiều lần mẹ dẫn tôi về thăm nhà, sau lại ra đi, tôi thấy bà khóc. Bà nắm tay tôi tạm biệt mà như muốn van vỉ mẹ con tôi ở lại. Mẹ tôi hiểu điều đó nhưng cũng chỉ ở nhiều nhất là một tuần. Rồi lật đật trở về bên nội…

Hàng tháng bà vẫn nhận được một khoản tiền trợ cấp do Nhà nước dành cho. Số tiền ấy bà cất thật kỹ để dành nuôi tôi đi học sau này. Còn cuộc sống hằng ngày bà cháu tôi tằn tiện bằng những đồng tiền bán rau. Bà còn nuôi thêm một con lợn trong chuồng, để đỡ phí những thứ cơm thừa canh cặn trong nhà. Vả lại, ở quê mà không nuôi một con gì dù to hay nhỏ cũng thấy văng vắng! Ngày đó, tôi thích bà nuôi một con mèo để tôi có thể bồng bế hoặc nựng nịu nó. Nhưng cũng chẳng hiểu vì sao, tôi lại không nói với bà. Mặc dù hồi đó, tôi vẫn được bà khen là ngoan ngoãn. Tôi đem theo ước mơ của mình vào giấc ngủ, để đêm đêm, tôi lại vòng tay ôm bà hay rúc vào nách bà mà ngủ ngon lành.

2.Dưới bàn tay chăm bẵm của bà, tôi dần dần lớn lên và bắt đầu đi học. Tôi học buổi sáng còn buổi chiều đi chăn trâu cho nhà bác Dục. Bác Dục sinh được ba người con, các anh chị đều đã đi xa, người đi làm, người đi học. Thấy tôi đã lớn hơn rất nhiều so với ngày mới về, bác Dục bèn sang nhà tôi hỏi bà để mượn tôi đi chăn trâu giúp. Mỗi tháng bác trả cho bà một yến thóc và nuôi tôi bữa cơm tối. Tôi không chịu ăn cơm nhà bác mà đòi về ăn cơm cùng bà.

Lần đầu tiên theo lũ bạn lùa trâu ra đê, tôi thực sự choáng ngợp trước sông. Sông quê không rộng và to nhưng nước trong và bình lặng. Chỉ vì chưa bao giờ được ra khỏi nhà nên đứng trước sông tôi mới có cảm giác như vậy. Con sông hiền hoà, chầm chậm trôi, nước chảy thành dòng uốn lượn, có chỗ hai bên bờ co vào. Từ bờ bên này, nhìn sang bờ bên kia thấy rất gần. Và một thế giới được mở ra từ khi tôi thấy sông.

3.Tôi ôm khúc chuối ở đâu dạt vào bờ rồi từ từ tập bơi. Tụi thằng Tài, thằng Nhân… nhìn tôi cười chế giễu nhưng tôi vẫn mặc kệ. Loay hoay mãi tôi vẫn không làm sao co chân lên để đạp nước. Bởi mỗi lần tôi co chân lại bị chìm xuống. May mà tôi tập ở gần bờ. Nếu lỡ may bị chìm, chắc sẽ tha hồ uống nước.

Tập đến lúc mệt lử, tôi đứng tựa vào bờ, ngắm nhìn tụi nó bơi qua bơi lại trên sông một cách thèm thuồng. Tôi ước, một ngày nào đó cũng sẽ bơi giỏi như thằng Tài, thằng Nhân. Còn giờ, tôi đứng rờ rẫm ven bờ, tay khoát khoát nước lên người. Nước sông mát rượi khiến tôi cảm thấy thích thú với công việc đang làm.

Đến chiều, cả lũ lên bờ lùa trâu về nhà. Vừa lúc đó, có người đi ra tháo cống, nước sông chảy cuồn cuộn về bến cuối. Dòng nước bây giờ không còn trong xanh như lúc chúng tôi tắm nữa mà đục ngầu. Những túi rác hay đám rong rêu theo dòng nước trôi dập dờn. Tuy vậy, cả lũ vẫn hò nhau đập trâu xuống sông rồi để trâu bơi ngược dòng nước. Bọn chúng ngồi trên lưng trâu, chẳng cần đạp chân tay gì cả mà chỉ việc vung chiếc roi vào mông trâu để trâu bơi nhanh hơn. Chốc chốc, bọn chúng lại hét hò rất sung sướng. Lếch thếch dắt trâu trên bờ, lòng tôi cũng thấy xốn xang. Chú trâu tôi chăn hình như cũng muốn xuống sông bơi hay sao mà cái đầu cứ ngúc ngoắc? Thế rồi, tôi liền đập trâu xuống sông, tay nắm chắc dây thừng. Cầm chiếc roi trong tay, tôi ra sức quất vào mông trâu những mong sẽ đuổi kịp bọn thằng Nhân, thằng Tài… Quả thật không có gì thú vị bằng ngồi trên lưng trâu rồi để mặc nó chở mình đi. Tôi có cảm giác như đang ngồi trên một con tàu vậy.

Nhưng được một đoạn, tôi trượt khỏi lưng trâu và bị dòng nước cuốn đi. Nước chảy mạnh làm tôi chới với giữa dòng. Những ngụm nước ngòn ngọt bắt đầu vào cổ họng rồi xuống bụng. Tôi khua khoắng tay chân nhưng vẫn không thể dạt vào bờ được. Rồi cứ thế, tôi thấy mình bình lặng trôi theo dòng nước, không còn cảm giác gì nữa. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên đường đê, xung quanh là tụi thằng Tài, Nhân, Bờm, có cả một bác hàng chài, vẻ mặt ai cũng lo lắng. Đầu tôi ong ong, nặng trịch. Chợt từ đằng xa, trong ánh chiều chạng vạng tôi thấy dáng bà tất tả chạy trên đường đê, thỉnh thoảng vấp phải cục đất giữa đường khiến bà ngã nháo nhào. Nhưng bà vội vã đứng dậy rồi tiến về phía tôi. Bà vừa chạy vừa khóc: “Ới Lành ơi là Lành ơi! Sao mày bỏ bà mà đi hả Lành…”. Lúc ấy, tôi muốn đứng dậy chạy về phía bà nhưng không tài nào dậy nổi. Tôi cứ nằm vậy để mặc nước mắt lưng tròng.

Sau lần chết hụt ấy, tôi bị ốm và phải ở nhà một tuần để bà chăm. Mấy ngày không được đi chăn trâu, tôi thấy nôn nao quá đỗi. Nhưng có lẽ, tôi nhớ nhất là sông. Một tuần không được trằn mình trong dòng nước mát lạnh, kể ra cũng nhớ thật. Nên khi vừa khỏi ốm, tôi hớn hở chạy sang nhà thằng Bờm rủ nó đi chăn trâu ngay. Thằng Bờm đưa cho tôi một quả ổi rồi cả hai đứa cùng lùa trâu ra đê. Khi tôi vừa ra đến nơi đã thấy tụi thằng Tài, thằng Nhân đang vùng vẫy dưới sông. Tôi và thằng Bờm nhanh chóng nhập cuộc. Lần này, cả lũ xúm vào tập bơi cho tôi. Chắc lẽ sau sự cố lần trước, bây giờ đứa nào cũng quan tâm đến tôi nhiều hơn. Thằng Tài chạy đi đâu một lát, sau về cầm trên tay một con chuồn chuồn bụp, to dễ bằng ngón tay cái. Mấy đứa còn lại vật tôi ra rồi để thằng Tài đưa con chuồn chuồn lại gần bụng tôi. Tôi ra sức giãy giụa nhưng bất lực. Đến khi con chuồn chuồn cắn vào rốn tôi đau điếng, tôi liền giãy thật mạnh làm cả bọn đứa nào cũng ngã chúi vào nhau. Mãi sau này tôi mới biết bọn chúng đang giúp tôi sớm biết bơi. Mà quả thật, không biết có phải nhờ chuồn chuồn cắn rốn hay không mà mấy ngày sau, được sự giúp đỡ của mấy đứa bạn, tôi đã biết bơi! Tôi sung sướng hét vang cả một khúc sông. Bắt chước tụi bạn, tôi đứng trên thành cống rồi nhảy tùm xuống sông trong tiếng reo hò của bọn nó.

Kể từ khi tôi biết bơi, hình như các trò chơi dưới nước đều vui hơn. Cả lũ cứ trằn mình dưới nước, hết trò chơi này đến trò chơi khác cho đến khi mắt đứa nào đứa nấy đỏ hoe như mắt cá gáy. Có hôm, cả bọn thi nhau lặn xuống đáy sông, đứa nào gặp may lại nhặt được một quả trứng vịt đẻ rớt. Mừng như bắt được vàng! Vậy là chiều về, cả lũ tập trung tại nhà tôi cùng đánh chén. Ngon không có gì tả nổi!

Tôi cứ vậy mà lớn lên, bên dòng sông, trong tình thương của bà. Có lẽ, tình thương của sông và bà quá lớn nên tôi cũng ít nhớ về cha mẹ của mình. Mặc dù, mấy đứa bạn của tôi, đứa nào cũng có đầy đủ cả cha và mẹ. Tôi đi chơi, đi học, đi chăn trâu cùng chúng nó nhưng không hề có một chút mặc cảm mà còn thấy hạnh phúc khi được sống bên bà. Khi lớn lên, tôi mới biết đó gọi là món nợ ân tình. Mà nợ ân tình thì không bao giờ có thể trả được.

4.Năm tôi mười lăm tuổi thì mẹ về. Tôi không vui mà cũng không buồn trước sự hiện diện của mẹ. Mẹ tôi đã không còn cái dáng vẻ tất bật, lam lũ như những người dân quê nơi đây. Mẹ tôi trẻ ra nhiều, quần áo là lượt. Tôi chợt nhớ ra lời kể của bà và bỗng thấy lòng nao nao khi nghĩ về đôi bàn tay ngày xưa của mẹ vẫn thường tắm cho tôi vào mỗi đêm hè, để tôi được ngủ ngon giấc. Trời ơi, tôi muốn chạy tới ôm lấy mẹ mà khóc nức nở, cho bõ những ngày xa mẹ biết bao mà sao đôi chân của tôi không buồn nhúc nhích. Tôi cứ đứng nhìn mẹ bằng đôi mắt vừa xa lạ lại vừa tha thiết. Bà ngoại không nói gì, cứ ngồi lặng lẽ nhìn đống quà cao ngất. Chẳng hiểu sao mẹ là con gái của bà, lâu ngày mẹ con mới gặp nhau mà bà cũng chẳng vui. Bà vẫn ngồi trầm ngâm, mãi đến khi mẹ lên tiếng phá tan bầu không khí nặng nề: “Thưa mẹ, con về đây trước là để cảm ơn mẹ đã nuôi thằng Lành nên người. Sau đó, con muốn xin phép mẹ được đón cháu lên phố ở với con để cháu nó có điều kiện học hành”. Bà tôi im lặng một lúc rồi mới nói: “Bây giờ thằng Lành cũng lớn rồi, mẹ để nó tự quyết định…” Rồi bà quay sang tôi, bảo: “Lành! Ý cháu thế nào?” Tôi nhìn mẹ rồi nhìn bà: “Để cháu suy nghĩ đã!”

Nói xong, tôi chạy ra bờ sông ngồi một mình, lòng xáo trộn. Tôi lấy hòn sỏi nhỏ ném xuống lòng sông, những con sóng thi nhau chạy dài, tầng tầng lớp lớp, ngổn ngang như lòng tôi vậy. Năm nay tôi vừa học xong trường làng, sang năm sẽ lên học ở trường huyện. Trường huyện cách nhà khá xa nên rất khó khăn trong việc đi lại. Tôi lên học trường huyện chắc là bà sẽ xót xa vì thương tôi. Tôi biết, lúc nãy bà không trả lời câu hỏi của mẹ vì nửa muốn tôi lên phố học, để tôi có được một tương lai tốt đẹp; nửa lại không muốn phải xa tôi, đứa cháu nhỏ đã gắn bó với bà trong những ngày cuối đời.

Tôi ngồi phân vân mãi. Tôi biết, dù quyết định như thế nào thì bà vẫn luôn ủng hộ tôi. Chỉ có điều, quyết định nào cũng thật khó đối với tôi. Lúc này đây, tôi ước giá như lòng mình cũng bình lặng như sông. Để tôi mãi được ở bên bà, ở bên những đứa bạn đã cùng tôi lớn lên.

5.Tôi thất thểu đi về, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Bà và mẹ ngồi hai bên ghế, nói chuyện gượng gạo. Sự chờ đợi biểu lộ trên khuôn mặt của bà và mẹ. Tôi lặng lẽ đứng trước bà rồi lí nhí: “Cháu có lỗi với bà…”. Rồi tôi oà khóc. Bà nhẹ nhàng: “Cái thằng này! Có gì phải khóc nào… Đàn ông đang ang phải mạnh mẽ lên chứ?”. Bà chỉ nói đến đó rồi nghẹn lại. Tôi đến thu xếp quần áo thì mẹ bảo không cần, lên đó mẹ sẽ sắm cả quần áo lẫn sách vở. Tôi đứng đó, tay chân bỗng nhiên lóng ngóng. Ừ thôi, quần áo tôi để lại, mai này bà có nhớ tôi cũng đỡ trống trải hơn. Bây giờ, tôi muốn nói với bà cái ước mơ ngày nhỏ biết bao, nhưng tôi không thể nói được lời nào. Hơn nữa, một con mèo liệu có thể làm bà đỡ nhớ tôi được không? Cháu thương bà quá, bà ơi!

Mẹ đến nắm tay tôi rồi bảo chào bà. Tôi lí nhí mãi vẫn không tròn câu. Chỉ thấy bà cứ đưa ống tay áo lên chậm chậm nước mắt. Mắt tôi cũng nhoè đi. Nghĩ đến cảnh, ngày mai bà phải thui thủi một mình là lòng tôi quặn lên. “Cháu đi đây bà ơi!”. Tôi chỉ nói được chừng ấy rồi để mẹ nắm tay dắt đi, hai chân ríu vào nhau, không thể bước dứt khoát. Mẹ dẫn tôi ra bến xe, sau lưng bà đứng nhìn mãi.

Hai mẹ con tôi đi trên đường, không ai nói với nhau dù chỉ một câu. Ra đến bến sông, đột nhiên tôi đứng sững lại. Những kỷ niệm ùa về, dồn dập. Sông đã gắn bó suốt một thời trẻ dại; đã cùng tôi vui đùa bên lũ bạn. Sông cũng là nơi tôi suýt phải về thế giới bên kia. Sông nuôi tôi lớn khôn và dạy tôi biết yêu thương. Sông đã trở thành một phần máu thịt của tôi từ khi nào. Sông cũng lành hiền như bà tôi vậy! Đến đây, đôi chân tôi không thể nhúc nhích dù chỉ là một bước nhỏ. Tôi quay sang mẹ, nói một câu dứt khoát: “Mẹ tha lỗi cho con!” rồi nhằm hướng nhà bà chạy về, để mẹ một mình ngơ ngác. Tôi chạy miết, trong lòng chộn rộn khi nghĩ về bà. Khi tôi về đến đầu ngõ, vẫn thấy bà đứng đó, khuôn mặt buồn buồn. Tôi chạy đến ôm chầm lấy bà, chỉ kịp thốt lên “Bà ơi!” rồi khóc tức tưởi. Bà cũng khóc nhưng tôi thấy hình như khoé miệng của bà đang cười..
http://blog.yume.vn/xem-blog/dong-song-tho-au.hohuyson.35D013AF.html

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Embrace ( Govi )

Bài nhỏ Ngọc Hạnh giới thiệu  Bữa nay mới nghe được (.Dễ thương lắm ! Cảm ơn nhiều Ngố Chảnh ơi ! Ngày mới nhiều niềm vui nha )

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

Có con thuyền đã buông bờ ...

Rating:
Category:Other
Đàn bà, hễ mũi xấu thì mắt đẹp, mắt mũi xấu thì miệng đẹp, mặt xấu thì dáng đẹp, người xấu tâm hồn đẹp. Bằng cách này hay cách khác, họ cứ phải đẹp. Lúc giận cũng đẹp. Nho nghĩ vậy, trong lúc chạy xe theo chở Bế đi chợ.

Lúc đó Bế dùng dằng đằng trước, lưng cong, tay đánh đằng xa ngúc nga ngúc ngoắc. Cô đang bực mình. Hôm nay anh chủ về. Mà lúc nào cũng vậy, chưa thấy người đâu thì điện thoại đã rộn ràng, bảo muốn ăn món này món này. Anh chủ về được bảy ngày, cái thực đơn cũng dài ngoằng hai mươi mốt món. Anh nói với chị chủ, giản dị thôi em, anh thèm lẩu mắm ăn với rau đồng, kèo nèo bông súng, bánh xèo mà có đọt xoài, đọt lụa thì thích. Anh đang nhớ món lươn um lá nhào muốn chết được đây, cháo cá lóc nữa… Bế nghe nói lại, chỉ nhẩn nha hỏi “Mà ổng có nói nhớ chị không?”. Chị chủ ngẩn ra, lắc đầu. Bế nổi quạu, “Vậy ổng về là do ổng muốn ăn chớ đâu phải nhớ vợ con. Đàn ông sao mà tệ… Thôi, đừng có nấu nướng gì mắc công”.

Nói vậy nhưng mới mờ sáng Bé đã lên tiếng vói vào phòng, “đi chợ à…”. Tiếng dép ngún nguẩy lép bép trên mặt sân. Chị chủ nhoài đầu nhìn ra thấy Bế đứng bên ngoài loay hoay, xủng xoảng dập cánh cỗng, bộ đồ thun bông tím nhập nhòa với giàn bông tỏi tím, như hoa trên cao đang rơi xuống người cô. Chị chủ kêu thằng em mới vừa ngủ dậy, “lấy xe chở chị Bế đi chợ…”

Mỗi cuối tuần, không đi làm, Nho hay đưa Bế đi chợ. Coi như sáng đó vui. Nho đậu xe ở gần đó, mua tờ báo để đọc lúc ngồi chờ, nhưng đôi khi chẳng đọc chữ nào vì mãi nhìn Bế. Cô thường đủng đỉnh đi ngược xuôi mấy vòng chợ, tung tăng như là đi dạo công viên. Cô rờ rẫm mấy trái dừa khô đã lột vỏ chỉ còn cái chóp nhỏ, cô cầm bó rau ngót lên rồi đặt xuống, cười ỏ ẻ với chị bán hàng, “nhớ vườn rau dưới quê quá…”. Nói rồi cô đi nựng nịu mấy trái khế của bà già kế bên. Có khi cô đi khỏi mấy trái bình bát chín đó rồi, cô bèn lùi lại mấy bước chân để nhìn cho kỹ. Việc không quay người lại đôi khi gây phiền, cô đụng vào người đi đằng sau.

Chợ họp ở trên một bờ kè cũ kỹ nằm dọc theo bến sông. Ai ngồi bán chỗ nào thì xuồng ghe xuồng buộc vô cái cọc đằng sau lưng. Phía trước là con đường đông đúc người xe qua lại. Bế lọt vào cái nơi chộn rộn nửa chợ nửa quê đó là trở nên hồn nhiên và lơ đãng. Ở nhà là một Bế khác, chỉn chu và nề nếp. Chút nữa anh chủ về chắc sẽ bị Bế rầy rà mấy câu vì đã không nói rằng anh nhớ vợ. Tính Bế vậy, thẳng đuột, nghĩ gì nói nấy. Rửa nước chợ ba năm rồi vẫn chưa hết quê. Anh rể của Nho cũng ngại cô giúp việc này, mấy lần về thăm nhà, gặp bạn cũ nhậu nhẹt, Bế cằn nhằn ngay, “Đi suốt. Có chút xíu thời gian cũng không dành trọn cho vợ con, cũng đem đi chia chác cho bạn bè…”. Anh ta ấm ức lắm, nhắc khéo, “giờ không biết ai là chủ nữa…”. Bế nguýt suýt rách đuôi mắt, có miệng làm chi mà thấy sai không nói…

Bế không giả vờ quỵ lụy, sợ sệt vì chút tiền công, cũng không mặc cảm cái vị trí nhỏ nhoi của mình, cô cứ ngang phè vậy. Có những ngày trống rỗng, con đến trường, chồng đi công tác, chị chủ buồn quá vô bếp nấu món này món nọ. Chị không cho Bế làm gì nhưng cô cứ lẻo đẻo đi theo. Trời, cháy chảo tôi hết rồi. Sao để khói dữ vậy, đen mấy cái đít nồi. Cái này bằng thủy tinh đó chị Hai, nhẹ tay giùm em cái. Hủ đường không phải để chỗ đó… Bế đứng đằng sau, tay chống nạnh, luôn miệng càu nhàu, như gian bếp này là của cô, những vật dụng kia là của cô, thắc thỏm như thiên đường của mình bị kẻ lạ xới tung lên. Chị chủ thì nhễ nhại mồ hôi, tóc rối xù lên, mặt mũi bê bết bột, trứng. Nho mắc cười, thấy chị gái mình giờ trở thành người giúp việc, bị hiếp đáp, cơ cực đáng thương.

Nho đi sớm về khuya, mấy lúc hiếm hoi ở nhà gác sách lên bụng nghe Bế đưa võng rọt rẹt phía sau, ca “Lá trầu xanh”. Đến câu cuối cùng, “mưa thu lạnh buốt khung trời, anh phụ em rồi em còn biết tin ai…” thì lần nào cũng vậy, nghe hụt hơi, nghe có chút nghẹn ngào. Có lần chị chủ hỏi sao buồn vậy, Bế nói, “bài buồn phải ca giọng buồn…”. Chị chủ cười, hay là nhớ người yêu dưới quê rồi. Bế đủng đỉnh đứng dậy, phủi đít vài ba cái, nói đi lau cầu thang, bụi quá sức.

Bế giữ trong lòng một vài bí mật, ngoài chuyện ai cũng biết: ba mươi hai tuổi, nhà trong đập Láng Cháo, cách thành phố này bốn giờ đi đò, thêm nửa giờ lội bộ. Chưa chồng, có vẻ ghét đàn ông. Không may Nho cũng nằm trong số đó, nên hay gặp phiền phức nếu lỡ đặt đôi giày không đúng chỗ, quần áo lộn xộn, sách vở để lung tung. Có lúc Nho cố tình bừa bộn để nghe Bế càm ràm cho vui. Nho cho rằng, chỉ có ai đó ôm ghì lấy Bế một lần, thì mới mong cô hết quay quắt, khắt khe. Trên đường qua chợ, ý nghĩ đó làm Nho buồn cười. Bế không hay gì hết, vẫn chị chị em em, ra vẻ người lớn, “bữa nay chờ hơi lâu nghen, cậu vô quán uống nước đi…”. Rất chị. Cũng phải, già hơn hai tuổi mà.

Bế vào chợ một mình, trong lòng bực bội đã tiêu tan. Cứ thấy những chị trong đồng ra, buôn bán thật thà, mặt mũi lam lũ là cô cảm giác đang ở quê nhà. Nên cái chỗ eo sèo đông đúc này cô coi như nơi chơi giỡn, như mọi khi. Và cũng như mọi khi, cô lơ đãng giẫm lên chân một chị, trong lúc lùi lại chỗ bán thớt mù u mà cô vô tình đi qua khỏi. Chị kia cong cái môi màu trái giếc lên, hỏi mắt để ở đâu. Thường thì nó ở trên mặt, nhưng giờ mắt Bế dán vô chỗ người đàn ông đang ngồi với những thớ gỗ tươi còn dính dấp mùn cưa, đứa bé gái ngồi dựa vào hông anh tay vịn chặt buồng dừa nước. Chỗ của họ còn bày thêm mấy nải chuối xiêm vừa chín tới. Bế hỏi vống lên, “chuối này bán sao đây?, sau khi dựng vai lên, cô nhận thấy nó chảy xuống thiểu não quá, không đẹp.

Anh nọ ngẩng lên, cúi xuống, lại ngẩng lên, rồi lần này thì cúi xuống lâu hơn, nói giá tiền lục bục đâu đó trong miệng. Bế trả giá bằng giọng xẵng lè, nhận được một cái lắc đầu. Bế lại nhón ngón tay ấn miết vô một tấm thớt, như đây là con cá chứ không phải là gỗ, chưa hỏi giá cô đã ngang phè chê đắt. Mặt cô tỉnh bơ có vẻ không tha thiết mua. Mặt anh nọ cũng lầm lì không tha thiết bán. Chỉ đứa nhỏ nhìn Bế, nó hỏi giọng đờ đẫn và khẽ khàng, mua dừa không cô?

Tất nhiên là không rồi, sáng nay Bế đi chợ để tìm lá chùm ruột non để ăn kèm món mắm lóc trộn thịt, nếu có bông so đũa thì mua một mớ về nấu canh chua. Bế không biết làm gì với dừa nước, với thớt mù u và những nải chuối xiêm thưa trái kia. Nhưng Bế không nỡ lắc đầu khi nhìn đứa nhỏ, cô nói:
- Mới năm sáu tuổi mà lanh quá… Giống ai mà lanh vậy con?

- Giống má.
- Ủa, má đâu không thấy?

Con nhỏ định há miệng ra trả lời thì người đàn ông xốc nách dựng thẳng nó dậy. Nó đờ ra, quên luôn. Bế không hỏi lại, cô muốn bỏ đi đi tìm lá chùm ruột, vì thím bán khoai lang ngồi cạnh đó đang ngó cô cười:

- Đừng thấy đàn ông ngồi chợ là xáp lại chọc ghẹo nghen…

Bế cũng cười, thấy lưng mỏi rã ra, vì đã phải dựng lên lâu quá, cô muốn thả nó trôi xuôi. Nhưng như vậy thì cô sẽ không có cái dáng dấp thong dong thành thị, cô lại ưỡn ngực và thẳng lưng lên. Bế giữ cái dáng đi mà cô cho là sang trọng, đủng đa đủng đỉnh ngược hết chợ, rồi lại quay xuống. Cô ngơ ngác ngiêng ngó, đâm sầm vào vài người trước mặt mình. Hôm nay chợ đông, và cô cứ bị xô tới, xô tới chỗ hai cha con anh thớt mù u. Cô thấy họ đang lóng ngóng dường như muốn dọn hàng đi. Bế kêu lên:

- Ủa, sao bỏ về sớm vậy? Tôi muốn mua cái thớt mà. Anh bào gọt kỹ giùm. Bao nhiêu tiền cũng được…

Người đàn ông ngó trân vào Bế một thoáng, có lẽ nhận ra cô không nói chơi, anh trùng trình ngồi lại, lục lọi cây bào cóc. Cái thớt xù xì, vỏ cây còn bọc quanh (để cho người ta tin đây chính là mù u thứ thiệt) đã giữ người đàn ông nán lại thêm chút nữa. Bế hài lòng, chẳng tỏ ra nôn nóng, dù nắng đang lên, dù bao nhiêu công việc đang chờ cô ở nhà. Cô thản nhiên ngó quanh, lúc nhìn xuống chân bỗng dưng thấy tiếc. Sáng nay cô chỉ mang đôi dép nhựa. Sáng nay cô mặc bộ đồ thu tím rẻ tiền. Lẽ ra cô thay quần jean, áo thun, chân mang giày. Và điện thoại đi động nữa, lạ thiệt, sáng giờ không ai gọi cho cô (mà có ai ngoài chị chủ đâu). Bế nghĩ, giờ mà điện thoại cô reo một cái, cô sẽ tặng cho người gọi vài triệu xài chơi. Bế muốn gọi cho ai đó, sực nhớ từ ngày chị chủ cho lại cái điện thoại cũ này, Bế chỉ dùng chơi game và… nghe. Tài khoản trống rỗng, không còn tiền gọi đi. Nhưng Bế vẫn nhẩn nha rút điện thoại trong túi ra, nhón mấy ngón tay bấm vài phím bất kỳ, nhẩn nha nói với chính mình, em đây, em còn ở chợ, chút nữa em về, đừng có trông, vậy nghen.

Bế nhận ra mình chỉ có một khán giả duy nhất, là con bé gầy gò kia. Nó nhìn cô đăm đăm, mắt dại đi. Không phải vì say mê, mà nó đang sốt, đến đờ đẫn. Đôi môi nó đỏ nhừ, khô căng, như sắp rỉ máu ra. Bế kêu trời đất ơi, con nhỏ bệnh hả? Anh nọ day qua nhìn con, lặng lẽ cúi đầu. Bế lại trời đất ơi, anh làm cha kiểu gì vậy? Có cho nó uống thuốc chưa? Sáng giờ ăn uống gì chưa? Người đàn ông lại cúi đầu sâu hơn. Như thể anh mà ngước lên thì ánh nhìn Bế sẽ làm anh cháy mất, biến thành tro mất.
Bế khẳng khái kéo con bé lại với mình, cô xốc nó đi tới một hiệu thuốc chếch bên kia đường. Cô đi xấp xãi, lưng cong và vai xuôi. Con bé cứ nhìn cô rồi ngoái lại nhìn cha nó. Anh ta không chạy theo níu lại, anh ta chỉ trố mắt ngó theo. Bế mặc kệ, cô nắm bàn tay nhỏ nhắn và nóng ran của nó đi len giữa người, giữa xe, giữa ồn ả, giữa xô đẩy. Cô không cười khi nghe ông dược sỹ hỏi “Con chị bị làm sao? Ấm đầu bao lâu rồi?”.
Nho đứng bên đường, né nắng chỗ mái hiên của cây xăng, âm thầm coi kịch. Nữ diễn viên chính không thèm diễn vai thị dân nửa mùa nữa, để lại cái sân khấu là buổi chợ nghiêng nghiêng nắng, nháo nhác những gương mặt người. Lát sau, Bế quay lại với đứa bé đã hơi tươi tỉnh, sau khi ăn cháo, uống thuốc. Lúc ở quán nó còn bắt chuyện với cô, vẫn nhớ đã nợ cô một câu trả lời:
- Má con ở nhà, mới sanh em bé nhỏ xíu.
Bế ờ ờ, lúc đầu Bế tưởng má nó đã bỏ đi. Chuyện này hay xảy ra trong phim, vì không chịu được nghèo khó, chật vật, không chịu được những va chạm vụn vặt nên vợ bỏ nhà, để lại vài đứa con nheo nhóc. Chồng hối hận lắm, vừa nuôi con vừa nhớ tiếc mấy người con gái mình đã từng thương. Chồng thấy phải mình lấy cô kia thì may phước quá. Cô đó có xấu chút xíu, nhưng nghèo khó chịu quen rồi. Cô đó chắc lẳn, gọn lỏn như hột mít…

Bế thấy xao xuyến, bỗng dưng nhân vật tưởng tượng trong phim đó sao mà giống… cô. Cô còn tính chút nữa cô sẽ xuống chiếc ghe nhỏ, cùng về với cha con họ... Ý nghĩ kỳ cục làm cô bật cười trong lúc dùng mấy ngón tay chải tóc lại cho con nhỏ. Trao nó lại cho anh, cô thấy đôi mắt đứa nhỏ giống hệt ba, cả đôi mày rậm rì như có hai con sâu róm đen thủi bò ngang qua trán. Bế bỗng nói:
- Thôi cứ ngồi lại buôn bán đi, đừng để ý tôi, tự ái khỉ khô gì – Cô hất mặt về bên kia sông – Tôi đi về.
Người đàn ông chìa cho cô thớ gỗ, anh nói anh biết sự xuất hiện của mình đã làm cô mất vui, “Khỏi trả tiền, em đem về, lúc nào rảnh rỗi lấy dao ra băm nó như băm… thằng nào làm em buồn…”.
Bế ngó anh ta ỏ ẻ cười, hỏi nhỏ, ủa, làm vậy là hết buồn hả? Dễ ợt vậy sao? Nhưng cô vẫn sẽ sàng nhận lấy, cầm về, coi như kỷ niệm về một buổi chợ, kỷ niệm của hai cha con một người ở quê ra mà cô tình cờ gặp, kỷ niệm về một vùng đất xa xôi nào đó, có những cây mù u mọc hoang dại trong những bờ vườn, bãi sông, có những người con trai con gái e ấp khắc lên cây lời thề nguyện vợ chồng... Cô nhìn người đàn ông lần nữa, dịu dàng vuốt má con bé, chào tạm biệt nó rồi đưa tay ngoắc Nho.
Chở cô một đoạn, khi xe xuống dốc cầu, Nho bắt chuyện:
- Lúc nãy gặp lại người yêu cũ hả
- Ủa, sao biết hay vậy? – Đang sững sốt, Bế bỗng trở giọng – Đâu phải.

“Giỡn chơi. Không phải thì thôi”, Nho nói, cảm giác gáy mình buồn buồn. Bế đằng sau thở ngập ngừng từng lát, từng lát mỏng. Bàn tay vịn vai Nho rất lạnh và hơi run. Ôi những người đàn bà, hễ mặt mũi xấu thì tay chân đẹp, cổ xấu thì lưng đẹp, người xấu thì tâm hồn đẹp. Bằng cách này hay cách khác, họ cứ phải đẹp. Lúc buồn cũng đẹp.

Hôm đó Nho lại nằm gối tay lên đầu lẩn thẩn lắng nghe trong bếp Bế nói dịu dàng, Bế cười nhẹ nhỏm. Trong cô có nỗi vui nào đó đang ngấm đầy dần, đầy dần. Buổi chiều, Nho giúp Bế bắc cái giàn cho mấy dây thiên lý leo qua khoảng sân, chợt cô nói nhỏ, “cây mù u ở góc ao mà chị với ảnh hay hẹn ra ngồi nói chuyện, ảnh cũng đốn rồi, thì chị còn nhớ thương chi nữa…”.


Từ đó, Nho không còn nghe Bế ca “Lá trầu xanh”.

http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_CoConThuyenDaBuongBo.htm

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Niềm vui bất ngờ ...


Rating:
Category:Other
Trưa nay nhận được một cuôc gọi mà mình thật bất ngờ và vui biết bao nhiêu . Khi bạn xưng tên mình vẫn chưa nhận ra được . Không gặp nhau hơn mười sáu năm và bạn đang ở xa nửa vòng trái đất , vậy mà nghe như bạn đang ở kề bên …Vui thiệt là vui ! Bạn kể đi tìm mình cực khổ ra sao “Sáng nay gọi về Việt Nam , phải qua ba bốn chỗ mới tìm được N” Bạn là đồng nghiệp cũ , là ông “Công Đoàn “ của thời kỳ những năm 90 thế ký trước Lò dò ra điện thoại cơ quan mình mà …”nhiều chiện “tới hai mươi phút , sếp cười thông cảm ..còn mình thì “ngại “ . Thôi thì hẹn lại ( Còn gặp nhau nữa mà , đã liên lạc với nhau được rồi !) . Mong sẽ gặp lại vợ chồng bạn một ngày không xa !

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Ngày sáo sang sông

Rating:
Category:Other
Bỏ lại sau lưng
nụ cười rạng rỡ nắng thuỷ tinh
chiếc lá chao nghiêng, chợt gió

Bỏ lại sau lưng
nỗi buồn vô cớ
thưở yêu đầu đa mang

Bỏ lại sau lưng
lời chim hót lỡ làng
sông chiều nay chao chát sóng

Bỏ lại sau lưng
mùi hương đêm sâu thắm
quyện đầy vướng víu cỏ may

Bỏ lại sau lưng
mà thôi…xác pháo ngập chân ngày
sang sông

Sáo sổ lồng
lặng lẽ

(Bùi Sim Sim
16-1-1995)
http://www.thica.net/2008/12/06/ngay-sao-sang-song/

Em . Khai giảng năm học rồi đó ! Bận rộn quá, em có còn nhớ tâm trạng náo nức của ngày khai trường nhiều lo toan nhưng đầy niềm vui của những ngày tháng cũ không Th ? Bây giờ … khác nhiều lắm, sao nhớ tiếng cười đùa của mấy đứa quá !Tự nhiên lại bần thần vì nhớ …

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Thơ (kimdungvu)

Rating:
Category:Other
...chiều qua
như thế
chiều dưng tắt
đêm gọi trăng về
trăng lỡ xa
vệt nhỏ lưng trời
sao?
sáng nhỉ
dốc đồi
đen thẫm
thả hồn trôi ..
http://kimdungvu.multiply.com/journal/item/159/159

E-mail ( Đinh Lê Vũ )


Rating:
Category:Other
,1. Anh tình cờ bắt gặp những dòng làm quen trên internet : "Có ai là người Hội An không ? Tôi là một người Hội An xa quê. E-mail cho Đông Nguyên theo địa chỉ : dongnguyen@hotmail.com". Anh vốn không phải là người mặn mòi cho lắm với những trò làm quen trên báo, trên mạng máy tính nhưng không hiểu sao, có một cái gì như níu anh lại khi đọc những dòng làm quen này. Ừ, thì có thời anh cũng là người Hội An xa quê, ở xa mà gặp một người đồng hương là mừng muốn chảy nước mắt. Anh hình dung Đông Nguyên có nét thật giống anh ngày xưa. Ở một nơi xa, không bạn bè, không họ hàng, với những người không cùng tiếng nói, phong tục, và xa lạ, quả là một cực hình.
Anh gởi e-mail cho Đông Nguyên : "Có một thời, tôi cũng là người Hội An xa quê. Nhưng may mắn làm sao, bây giờ tôi đã trở về. Tôi ba mươi tuổi, xin được phép gọi Đông Nguyên là em vì chắc em nhỏ tuổi hơn tôi. Hân hạnh được làm quen với em.". Anh còn nhớ lần đầu tiên anh gởi e-mail cho Đông Nguyên là một Chủ Nhật đầy nắng, giữa lúc anh đang chèo queo ở nhà vì không tìm ra được bạn uống cà phê. Trong một buổi sáng Chủ Nhật nhàn rỗi, con người ta dễ cảm thấy cô đơn biết bao, thèm được trò chuyện biết bao.
2. "Em mười chín tuổi, đang học ngành Y khoa tại Toronto. Ông có thể yên tâm gọi em bằng em mà không sợ bị hố. Em rời Hội An cách đây bốn năm năm. Hội An nhỏ xíu à, ở đó ai cũng biết nhau, tại sao trước đây em không biết ông ?". Tại sao trước đây em không biết ông ? Cô nhỏ Đông Nguyên này thật ngộ, câu hỏi của cô, cả cách xưng hô của cô cũng thật ngộ. Những dòng ngắn ngủn của Đông Nguyên làm anh thấy vui vui, chợt nhận ra đôi lúc niềm vui đến với mình thật đơn giản. Tại sao trước đây chúng ta không biết nhau ? Đơn giản vì anh xa Hội An lúc cô còn rất nhỏ, lúc anh trở về thì cô đã ra đi. Bây giờ đang là cuối hè, ở Hội An, những cây phượng dọc đường Trần Hưng Đạo đã bắt đầu kết trái và ra lá xanh rì. Anh nhớ thời đi học của mình, trường của anh ở đầu đường Trần Hưng Đạo, ngày nào cũng hai bận qua lại trên con đường này, nghỉ hè chừng vài bữa lại thấy rưng rức nhớ những tán hoa phượng đỏ rực như lửa. Đông Nguyên rời Hội An cách đây hai năm, lúc đó chắc cô đang học lớp 11, như vậy hẳn cô cũng đã từng đi qua con đường thời đi học anh đã đi qua, ngồi học ở ngôi trường anh đã từng ngồi. Và thầy cô cũ của anh ngày xưa biết đâu cũng là thầy cô của cô. Nếu vậy thì người Hội An mình có nhiều điểm đồng cảm với nhau quá, phải không Đông Nguyên ?
3. "Em nghe ông kể chuyện mùa hè mà thấy ham. Canada bây giờ cũng đang hè, nhưng mà trời se se lạnh. Em nhớ hoa phượng, cái màu đỏ của hoa phượng thật cháy lòng. Ông tinh ý quá, đúng là em học xong lớp 11 rồi mới đi. Ở Hội An, nhà ông ở đâu ? Ông chỉ cần nói ở đâu là em có thể hình dung ra ngay, em nhớ Hội An từng góc phố, từng con đường. Nhà em ở trên Ngọc Thành, ông có biết Ngọc Thành ?...". Có, anh có biết Ngọc Thành, đã từng rất quen thuộc với anh nữa kia. Đó là một làng ven sông với những ngôi nhà nằm lọt thỏm giữa vườn cây xanh ngút mắt, con đường chính dẫn vào làng băng qua hai bên là đồng lúa. Và cái bến sông quen, hồi đi học anh có một thằng bạn thân ở trên đó, cứ hể Chủ nhật hoặc ngày lễ là bọn anh rủ nhau lên Ngọc Thành, để áo quần ở nhà thằng bạn, ra bến câu cá, tắm sông... Sao cái thời đi học, bọn anh vô tư và vui vẻ đến vậy. Anh cũng có một mối tình nơi bến sông Ngọc Thành, cô bạn anh học cùng trường, chiều chiều hay ra bến sông gánh nước. Không hề nói với nhau được một câu cho ra hồn, chỉ có tụi bạn anh trêu ghẹo gán ghép và nụ cười răng khểnh của cô bạn. Có thể gọi đó là một mối tình ? Sau này, thằng bạn anh đi làm ăn xa, anh ít có dịp ghé lên lại Ngọc Thành, nhưng anh nghĩ suốt đời mình cũng khó lòng quên được nụ cười răng khểnh đó...
4. "Em đã vào năm học mới, bên này mà đi học, đi làm là bận bù đầu. Em ít gởi e-mail cho ông, ông có buồn không ? Thật lòng, em rất thích đọc mail của ông, nghe ông kể chuyện Hội An. Ông làm suốt đêm qua, em nằm mơ khóc ướt cả gối vì nhớ nhà. Hồi còn nhỏ, em cũng hay theo chị em ra bến sông giặt đồ, sao em không gặp ông ? Em buồn cười quá phải không ? Bây giờ thì em phải đi học đây, chào ông !". Cuộc sống là vậy, cứ phải tất bật, hối hả, ở đâu thì cũng làm việc cật lực để sống... Cả ngày hôm nay, anh phải tiếp một đoàn khách từ Nhật Bản sang tìm hiểu thị trường du lịch Việt Nam và những tiềm năng du lịch của Hội An. Anh đưa họ đi suốt từ sáng sớm đến tối mịt, đi quanh phố, ghé thăm Chùa Cầu, những ngôi nhà cổ, các hội quán, chùa chiền xưa. Họ quan tâm đến những điều tưởng chừng rất nhỏ nhặt, một mảng tường rêu, cái giếng cổ trong con hẻm nhỏ, viên gạch lót sàn có niên đại cũ, cách bày biện trong một quán cao lầu truyền thống... Họ khen phong thái và nụ cười của người Hội An, cởi mở, hiếu khách, em thấy Hội An mình oai không, Đông Nguyên ? Ngày mai, anh lại phải một ngày đưa đoàn khách đi thăm mấy ngôi mộ Nhật Bản cổ, sau đó, ra sông xuôi dòng xuống bến Thuận Tình, về hướng Cửa Đại. Mệt, vì phải trả lời họ suốt ngày, nhưng vui !
5. Tết Trung Thu ở Hội An là một dịp đặc biệt. Từ năm giờ chiều, người ta đã cấm tất cả xe cộ vào khu phố cổ để cho một đêm hội thật sự náo nhiệt. Phố xá tắt hết đèn điện, nhường chỗ cho lồng đèn và bàng bạc ánh trăng, huyền ảo mà lộng lẫy... Hội múa lân, hội rước lồng đèn, xe hoa kéo dài thành cả một đoàn đi vòng quanh các phố. Dưới chân Chùa Cầu là một sân khấu nhỏ cho thiếu nhi hát đồng dao : "Úp lá khoai, mười hai con giáp, đứa mặc áo trắng, áo mặc áo đen, đứa xách lồng đèn, đứa cầm ống thụt chạy vô chạy ra...". Anh đi dạo lòng vòng cùng với mấy người bạn là thợ chụp ảnh amateur, quanh các phố, sau đó ra bờ sông coi thả hoa đăng và nghe hát hò khoan. Đúng lúc đó, anh chợt nghĩ tới Đông Nguyên. "Ông làm em nhớ lại mấy trò chơi hồi còn nhỏ. Hồi nhỏ, em có hai đứa bạn thân, ngày nào cũng chơi mấy trò Úp lá khoai, Rồng rắn lên mây... Ông biết không, bên này, em không có một đứa bạn thân nào cả. Trung Thu, tủ lạnh nhà em đầy bánh, chỉ thiếu bánh Trung Thu. Trời bên này lạnh kinh khủng, em không thể ra balcony ngắm trăng mà vọng cố hương được. Buồn quá, phải không ông ?". Có một cái gì đó len lỏi trong tim anh, thật dịu dàng. Anh thấy thương Đông Nguyên, như là một cô em gái côi cút đang ở một nơi xa xôi...
Giá mà có Đông Nguyên ở đây, anh sẽ mời cô bắt ghế ra trước sân nhà anh ngắm trăng, nhâm nhi bánh Trung Thu và uống trà. Đêm nay, anh cũng chỉ có một mình, thèm được chuyện trò ghê gớm, Đông Nguyên à !
6. "Giáng Sinh này, em đi nghỉ với gia đình ở Orange County bên Cali, thăm mấy người bà con. Ông biết không, ở đây có một khu được gọi là Tiểu Sài Gòn vì người Việt sinh sống nhiều. Em đi dạo, thấy nơi đây không giống Việt Nam, cũng không phải là Mỹ. Em đi ăn phở, chẳng hề giống phở bên mình, em nhớ phở Liến của Hội An mình kinh khủng, ông à. Nhắm mắt lại, em vẫn còn hình dung rõ ràng bát phở thơm lừng, nước phở trong vắt, sợi bánh phở ăn dai dai, sừn sựt, rau quế xanh ngắt, đu đủ ngâm giấm chua chua, giòn giòn... Phở Liến bây giờ ra sao rồi hở ông ?". Phở Liến thì vẫn nguyên chỗ cũ, hầu như sáng nào anh cũng ghé ! Gian hàng phở chật chội và hơi ẩm ngày xưa, bây giờ được sửa sang lại thành một căn nhà hai gian, khang trang, sạch sẽ, tiếc là không còn giàn bông giấy phía trước. Mấy chục năm qua, hương vị phở vẫn vậy, ngọt ngào, không lẫn đi đâu được... Con trai ông phở Liến là bạn cùng lớp với anh hồi còn nhỏ, rất dễ nhận ra là con ông phở Liến bởi lông mày rậm, tóc quắn, ngưòi to tròn, bây giờ có mở một chi nhánh phở Liến dưới Cẩm Châu. Có mấy chi nhánh phở Liến như thế ở quanh Hội An, nhưng căn nhà hai gian trên đường Lê Lợi sáng nào cũng đông nghẹt người... Hội An mình còn có cơm gà bà Minh, bánh tráng đập dập Cẩm Nam, bánh mì chả chiên giòn ngay đầu cổng chợ..., Đông Nguyên còn nhớ ? Ngày xa Hội An, anh chỉ ao ước có phép lạ nào đó giúp mình bay về, ăn một bữa cho đã, rồi chết cũng sướng. Anh nói dại quá phải không, Đông Nguyên ?
"Noel xong, em bận thi cử liên miên, chắc là thi xong em mới gởi e-mail lại cho ông được. Ông đừng buồn, em vẫn nghĩ tới ông, như một dấu ấn kỷ niệm về quê nhà xa xôi. Em mong sau này, khi lớn lên, già đi, mình vẫn còn gởi e-mail liên lạc với nhau như thế này. Ông có mong như vậy không ?"
7. Sao lại không hở Đông Nguyên, khi mình đã là bạn bè của nhau ? Anh nhớ đã có lần nói điều này trong một cái e-mail nào đó gởi cô rồi. Noel qua đã lâu, anh vẫn không nhận được thêm dòng nào của Đông Nguyên. Cô bận học thi, như cô nói, hay vì một lý do nào khác. Cuộc sống ở xứ người, luôn luôn phải chống chọi và mệt mỏi, những người sống tình cảm như cô chắc phải chật vật lắm mới thích nghi nổi. Tự nhiên anh thấy lo lo, nỗi lo lắng thật mơ hồ, không biết có chuyện gì xảy ra với Đông Nguyên. Tự lúc nào, Đông Nguyên đã trở thành một phần đời sống của anh. Sáng Chủ Nhật nào anh cũng mở máy ra check mails, dù không chắc sẽ nhận được những dòng quen thuộc của cô.
Hội An rục rịch đón Tết. Cây mai trước sân nhà anh, được lặt lá từ hai tháng trước, bây giờ kết những nụ hoa vàng, be bé, xinh xinh. Phố xá, chợ búa dường như đông hơn, người ta bắt đầu mua sắm, sửa soạn nhà cửa, quét vôi, sơn phết lại, chuẩn bị cho một năm mới tốt lành. Tháng Chạp, công việc của anh cũng bận rộn hơn, khách du lịch nhiều, lại phải tổng kết cuối quý, cuối năm. Có đôi sáng Chủ Nhật rảnh rang bất chợt, anh bắt gặp mình nhớ Đông Nguyên, tự hỏi : Chẳng biết lúc này cô đang làm gì ?
Công việc như cuốn lấy anh, không cho anh kịp thở. Anh bất ngờ nhận được e-mail của Đông Nguyên, tiếng bíp nhẹ của máy tính báo có mail, bình thường thôi, nhưng làm anh hồi hộp đến run người. "Em muốn dành cho ông một bất ngờ nho nhỏ. Sáng Hai Tám Tết, ông đón em ở đầu cổng chợ. Dấu hiệu để nhận ra em : áo dài trắng, tóc dài rẽ ngôi giữa và một cành mai Việt Nam. Em về Hội An được hai ngày rồi...". Đông Nguyên về Hội An đã hai ngày rồi, tại sao anh không gặp cô ? Tờ lịch trên tường nhà anh chỉ mới là ngày Chủ Nhật, 24 Âm lịch. Anh hớt tóc, cạo râu, chỉnh tề xuống phố, ngẩn ngơ tìm một tà áo dài trắng với cành mai vàng, dù biết là còn bốn ngày nữa mới đến 28 Tết. Quá dài cho một nỗi mong chờ, phải không Đông Nguyên ?
ĐINH LÊ VŨ

http://thuvien.maivoo.com/Truyen-ngan-c1/EMail-d5201
Ảnh :sưu tầm trên internet






Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Chỉ là một câu chuyện rất nhỏ ...

Rating:
Category:Other
TT - 1. Anh làm việc văn phòng theo giờ hành chính và luôn rời cơ quan vào lúc 18g hằng ngày. Lương anh 30 triệu đồng một tháng. Vợ anh là giáo viên một trường đại học. Chị dạy chính khóa buổi sáng và dạy thêm các trung tâm buổi tối. Lương chị cũng xấp xỉ mức ấy.


Hai con anh, một trai, một gái, đều học trường năng khiếu. Anh có một ngôi nhà 40m2, một trệt, một lầu ở trung tâm thành phố, cách cơ quan anh mấy bước chân nhưng cách trường con anh khoảng 4km.

Sinh hoạt gia đình anh những ngày làm việc trong tuần như sau:

Buổi sáng vợ anh dậy sớm nấu thức ăn. Ở nhà, con trai anh có nhiệm vụ đặt nồi cơm và ăn cơm trước. 11g45 từ cơ quan anh chạy đến trường đón con gái, làm tiếp một vòng nữa đưa con trai đi học xong anh mới về nhà ăn cơm. Thường anh ăn cơm một mình vì vợ anh thích dùng bữa trưa cùng đồng nghiệp ở căngtin. Khi vợ anh về nhà vừa đến giờ anh vào cơ quan. Có khi chị về trễ hơn. Xế chiều chị lại sửa soạn cho bố con anh bữa tối rồi mới đi dạy, tiện thể chở con gái đi học thêm. Bữa cơm gia đình anh hiếm khi có đầy đủ bốn người.

Anh còn một miếng đất 400m2 ở khu đô thị mới toàn nhà biệt thự, các ngôi trường quốc tế và công ty nước ngoài. Kế hoạch của anh là sẽ bán ngôi nhà trung tâm thành phố, đầu tư (tất nhiên là vay thêm ngân hàng) xây một ngôi nhà đúng quy hoạch, ở một phần, còn lại cho thuê. Tiền thuê nhà dự kiến không ít hơn 1 tỉ đồng một năm. Việc trả nợ ngân hàng hoàn toàn khả thi trong một thời gian ngắn.

Dự định này sẽ được thực hiện vào thời điểm các con anh vào đại học, không cần sự đưa đón của bố mẹ nữa.

2. Con đường rộng khoảng 10m, mỗi bên lề 4m, quanh năm ồn ào xe cộ. Trong nhiều nhánh rẽ trên đường có một con hẻm ở vị trí hơi khuất sau một ngôi nhà cùng một tán cây to. Hẻm rộng, ôtô ra vào thoải mái! Đầu hẻm, điểm tiếp xúc với con đường, có một nắp cống kích thước khoảng 1,5 x 1,5m, chiều cao 20cm, vuông thành, sắc cạnh với mặt đường. Chếch đấy một chút có một cửa tiệm nhỏ, bên cạnh cửa tiệm có một bức tường hơi nhô ra. Trước mặt bức tường, trên cùng một đường thẳng có thêm trụ đèn và bốt điện thoại cách nhau khoảng 1m.

Đó là con đường ngày nào anh cũng phải qua lại mấy lần trong công việc xe thồ đưa đón con cái.

3. Chiều muộn, anh có hơi sốt ruột vì việc cơ quan chưa kết thúc lại thêm con trai gọi qua điện thoại di động rằng hôm nay nó được ra sớm và đã chờ bố khá lâu (may mà con anh không đam mê điện tử, trong lúc chờ đợi như vậy quán net thường là nơi trú chân của bọn học trò).

Ra khỏi cổng cơ quan, anh phóng xe nhanh qua bên kia khi đèn xanh vừa sáng và lọt thỏm vào con đường ở thời điểm nhộn nhịp nhất. Sự nhộn nhạo được bồi thêm bởi tiếng nổ của hàng loạt máy phát điện mỗi cửa tiệm mỗi cái phục vụ kinh doanh, khi chỉ tiêu một cúp một có (điện) vào mùa khô lên đến cao điểm. Anh chạy hơi quá tốc độ cho phép, trong đầu bận rộn sắp xếp chuyện cơ quan, đứa con trai còn một lớp học thêm gần nhà. Tối nay gia đình anh sẽ đông đủ vào lúc 22g. Có thể anh sẽ ăn tối trễ hơn một chút so với mọi ngày.

Từ phía sau, một chiếc taxi đột ngột qua mặt anh, cúp ngay vào con hẻm không một tín hiệu. Anh nhác thấy nó qua kính chiếu hậu thì vừa lúc xe anh tung rầm vào cản trước chiếc taxi. Loạng choạng, anh giữ vững tay lái phóng nhanh lên hè, băng qua nắp cống vuông thành sắc cạnh với lòng đường. Trước mặt anh bức tường sừng sững. Trụ điện và bốt điện thoại nằm trên cùng một đường thẳng cũng sừng sững.

Mọi thứ nhanh như điện! Đánh tay lái chệch khỏi bức tường anh chắc chắn sẽ va vào cột điện tan xương nát thịt, nếu không cũng tông vào bốt điện thoại vỡ mặt là cái chắc. Trong tích tắc anh nghĩ đến con trai đang chờ anh trước cổng trường. Giờ này vợ anh đang đứng lớp, chị luôn tắt điện thoại khi vào bài giảng. Đứa con trai sẽ chờ mãi...

Đến khi chiếc xe lọt vào khoảng trống giữa trụ điện và bốt điện thoại và quay ngoặt đầu lại cùng một tiếng rít ớn lạnh anh vẫn còn ngơ ngác. Bằng chứng để lại là một vệt đen dài của bánh xe in trên những viên gạch con sâu do động tác thắng gấp. Có ai đánh tay lái giúp anh trong khoảnh khắc sinh tử này?

Tay tài xế taxi mở cửa xe bước xuống nhìn anh trân trối (chắc trong đầu hắn anh chỉ còn là một đống thịt xương nát vụn cùng chiếc xe tơi tả?). Anh nhìn tay tài xế rồi nhìn lại nắp cống. 20cm vuông thành sắc cạnh. Cuộc đua vượt chướng ngại vật về đích an toàn!

Tuy nhiên, toàn thân anh ê ẩm, từ xương cụt đau thốn đến tận đốt sống cổ cuối cùng. Đầu anh ong ong. Xung quanh anh tiếng người lao nhao, xíu nữa là chết, trời ơi thiệt là may mắn, kinh khủng quá, cứ tưởng không rầm vào bức tường thì cũng nát đầu bởi trụ điện hay bốt điện thoại...

Đám đông ồn ào một chút rồi tản nhanh, người nào việc nấy. Người ta vốn dễ quên, mà thành phố này mỗi ngày biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Chỉ là một câu chuyện rất nhỏ làm quà cho chầu cà phê buổi sáng, có khi chẳng ai buồn kể. Anh nặng nhọc dắt xe xuống lòng đường, hòa vào dòng chảy ngược xuôi. Anh bỗng thấy mọi thứ quanh mình đều rất xa lạ. Cảm giác trống rỗng xâm chiếm. Có ý nghĩa gì đâu, con cái, trường năng khiếu, sự nghiệp, ngôi nhà, miếng đất, lương tháng... Nếu mọi thứ chấm hết vào lúc này?

Anh chạy xe thật chậm.

Tối nay gia đình anh sẽ đông đủ vào lúc 22g. Có thể anh sẽ ăn tối trễ hơn một chút so với mọi ngày.

Truyện 1.163 chữ của ĐÀO THỊ THANH TUYỀN
http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/Van-hoc/397781/Truyen-ngan-1200-Chi-la-mot-cau-chuyen-rat-nho.html

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

Et si tu pars (Art Sullivan)

Comme un bateau qui s'en va
Comme le soleil qui se meurt
Pour quelques larmes séchées
Moi j'attends

Comme une rose fanée
Comme un oiseau tombé
Comme un chien qui est blessé
Je voudrais te garder

{Refrain:}
Et si tu pars {Et si tu pars}
Et si tu pars {Et si tu pars}
Prends-moi la main
Attends demain
Et si tu pars {Et si tu pars}
Et si tu pars {Et si tu pars}
Donne moi ma chance
Attends demain

Comme une vague qui vient mourir
Comme un visage sans sourire
Comme un cri dans le silence
Moi j'attends

Comme un cœur violé
Comme un piano désaccordé
Je voudrais te crier
Je voudrais te garder

{Au Refrain}
Et si tu pars {Et si tu pars}
Et si tu pars {Et si tu pars}
Donne moi ma chance
Attends demain

Hạnh phúc ở quanh đây ( Nguyễn Nam )

Hạnh phúc ở quanh đây
Sáng tác: Nguyễn Nam

Hạnh phúc có nơi đây, đâu là chuyện bất ngờ
Cũng như em khôn lớn em từng yêu tiếng ru
Cũng như em biết hát cho đời xanh mơ ước
Cũng như em biết hát cho đời còn ước mơ

Hạnh phúc sống quanh ta như màu hồng nắng hạ
Tình yêu thêm đôi cánh cho lời ca vút xa
Dù cơn đau có đến yêu đời thêm tha thiết
Dù cơn đau có đến yêu đời càng thiết tha...

Ngàn tiếng hát yêu thương, đâu là chuyện hoang đường
Mà sao em không biết yêu người, yêu chúng ta
Bàn tay ai chai cứng cho đời vui tiếng hát
Bàn tay ai chai cứng cho đời còn tiếng ca

Từng chiếc lá me bay, bao kỷ niệm tháng ngày
Hàng cây xanh có thấy những chiều ta sánh vai
Tình yêu cho đôi lứa như màu xanh cây lá
Ngàn xanh xanh cây lá ôm chuyện tình lứa đôi

Hạnh phúc sống quanh đây như màu xanh tháng ngày
Mà em không ôm lấy trong vòng tay biết yêu
Tình yêu trong tay đó em còn tìm đâu nữa
Tình yêu trong tay đó, em tìm hoài hỡi em???

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Bông hồng cài áo ( Thích Nhất Hạnh )

Rating:
Category:Other
Để dâng mẹ và để làm quà Vu Lan cho những người nào có diễm phúc còn mẹ.
Medford, Hoa Kỳ, tháng tám, 1962,
Nhất Hạnh

Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi , héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến :

Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời !
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi.

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Ðể dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời.

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức :

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.

Ngon biết bao ! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay (Bàn tay ? hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi ", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận.

Công cha như núi Thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra . Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi được biết tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý thương yêu của tôn giáo vốn dạy về tình thương.

Ðạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Ðạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước.

Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.

Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan.

Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Ðừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Ðòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Ðể mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Ðể khi mẹ mất mình có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!"

Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi ngừơi cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.

Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận.

Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lý, là bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Ðó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ thì phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi". Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi " làm thế nào " nữa!

Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Ðể mai này anh chị đừng có than thở rằng: Ðời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.

Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Ðáng nhẽ chị tôi không đi lấy chồng, và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi.

Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm khóc. Chị nói: "Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. "Cắt ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào mà không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng qúi báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau.

Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: "Không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ!". Tôi đã nói là tôi không khuyên răn gì hết -- tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà! Tôi chỉ nhắc anh: "Mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương". Ðể chị đừng quên, để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn : Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi.

Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh, như thế này. Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Và ngày mai mất mẹ, Anh sẽ không hối hận, đau lòng , tiếc rằng anh không có mẹ.

Ðó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Ðóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi./-

Nhất Hạnh (1962)