| Rating: | |
| Category: | Other |
Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quay quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiệm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.
Bọn tôi người thì vừa đưa con tựu trường, người thì dẫn cháu đến lớp… giờ rảnh tay tụ lại uống cà phê, rôm rả nói cười, thấy mình như trẻ lại, nhắc cái thuở còn thơ “ngày hai buổi tới trường”. Bỗng một người cảm khái đọc ro ro một bài học thuộc lòng ngày đó: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh… “. Trời ạ, như khơi trúng mạch, cả bọn không ai bảo ai cùng “rống” lên như ca bè:… “Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp… con dường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ… Hôm nay tôi đi học!“ (Thanh Tịnh).
Rồi hình như thấy trong quán cà phê còn có nhiều người mà cả bọn “hợp xướng” như vậy coi hổng được bèn ngưng bặt. Nhìn nhau cười lỏn lẻn. Cả bọn như chìm lắng trong một ký vãng mờ xa, ở đó là những cậu bé “ khét nắng hôi trâu thèm đi học” (Trang Thế Hy), rồi “Ai bảo chăn trâu là khổ… Em bé không quên học đâu… “ (Phạm Duy). Cái thuở đó sao người ta ham học vậy không biết! Im ắng hồi lâu để nghe cho rõ tiếng lách cách quậy cà phê, bỗng một người trầm ngâm như sực nhớ: “Hằng năm cứ vào cuối thu, khi lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại hoang mang nao nức… ” Rồi ai đó bỗng đọc tiếp “Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers diners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonent…” cả bọn lại bèn “hợp xướng” cái đoạn văn về ngày khai trường đó của Anatole France mà cùng nhớ lại những bữa cơm dưới ngọn đèn tù mù…,cảnh cha ngồi xem báo, mẹ ngồi khâu áo, bên cây đèn dầu hao… Rồi một người nhảy qua quốc văn giáo khoa thư hồi nào không hay “Chân bước đi mặt còn ngoảnh lại, từ cái mái nhà, cái thềm nhà, cái lối đi, cho đến bụi cây, đám cỏ, cái gì cũng làm cho tôi quyến luyến khác thường…!” ..của một kẻ rời quê lên tỉnh, học xa.
Nhận ra cả bọn hình như hơi vô duyên, lãng mạn một cách lảng xẹt, ai đó bèn chuyển gam về chuyện bây giờ, chuyện chạy trường, chuyện học phí, quốc tế quốc nội, chuyện You and I của bọn trẻ bây giờ không biết cả những tiếng thầy trò, cô cậu, chú bác, thím mợ.. . Ông bạn nhà giáo kể một hôm, trong một lớp học, thầy dạy văn ra câu đố kiểu Truyền hình vẫn hay làm. Một câu tục ngữ nói về tình thầy trò gồm 6 từ, thầy cho 2 từ để học trò đoán tiếp. Em nào đoán trúng được thưởng. Hai từ đó là “thầy” và “mày”. Học trò ngơ ngác. Một em xin cho thêm hai từ nữa mới đoán được. Thầy đồng ý: hai từ nữa là: “đố” và “nên”. Cả lớp im lặng nhìn nhau. Thầy chán ngán nói: Thôi được, để thầy cho nốt hai từ nữa rồi các em xếp thành câu tục ngữ nhé: Đó là “không” và “làm”. Đến đây thì có một cánh tay nhanh nhẹn đưa lên: Thưa thầy, có phải câu tục ngữ đó là “Làm thầy mày không nên đố” không ạ?
http://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/%E2%80%9Clam-th%E1%BA%A7y%E2%80%9D/
Đọc bài này em lại nhớ đến truyện "Tình nghĩa giáo khoa thư" của nhà văn Sơn Nam :)
Trả lờiXóaHe he,đọc mà chán ngán...cái đoạn cuối!
Trả lờiXóaThì sự đời ....nó có vậy mà An !
Trả lờiXóahic ...hic...hic....
Trả lờiXóatui lại thấy thấm thía cái câu chế tiếu lâm ... “Làm thầy mày không nên đố” !!! :D
Trả lờiXóaHậu sinh khả ...úi mà bác timnhau !!! ( Học trò này xứng danh ..."thứ ba học trò ")
Trả lờiXóako phải đâu bạn ... đây là chuyện tiếu lâm truyền miệng lâu rùi ... mới thoáng nghe thì cười nhưng ngẫm nghĩ thì rất nhìu lý thú nghe bạn ! bàn cãi về câu chuyện này ... chắc ko chỉ một hai comment là nói hết dc !
Trả lờiXóađể đó ... khi nào có dịp gặp chuyên viên N ... đem ra mổ xẻ ! :))))
"Nội công thâm hâu" cỡ bác timnhau mà mổ xẻ ...thì bạn N chắc" khó qua " bởi bạn vốn ít nói mà.....
Trả lờiXóavậy thì phải vô 100% vài ly cho ... rượu vào ... lời ra ! :))))
Trả lờiXóaUi trời , lại rủ rê nữa .... bác timnhau ơi !
Trả lờiXóaHehe... "đố mày thầy không nên làm", " Đố thầy không nên mày làm"... chỉ từ một câu tục ngữ, chuểyn đi vài con chữ đã thành quá chừng "tục" ngữ rồi hén Chị...
Trả lờiXóaLàm Thầy, đó là hãy dạy cho học sinh hiểu thế nào là "tục" ngữ và thế nào là "tục ngữ"... theo em, vậy cũng đủ cho chúng vào đời...
Làm Thầy ngày nay, tiếc là, không còn mấy ai nhớ đến quốc văn giáo khoa thư... Chị à!
Anh Timnhau: Vâng, dzô...!!!!
Trả lờiXóaHai anh em nhà này ...nhậu giỏi nhỉ !!!
Trả lờiXóaThầy có biết thì mới dạy học trò được , phải không MM ? Đúng là ngày ngay , tiếc thay ......
Trả lờiXóa@ minhtmap
Trả lờiXóa@ anpx61
gặp em MTrang ở đâu là "xôm tụ" ở đó ! tui mừ có chức có quyền là tui cho em này làm BT Ngoại Giao mới xứng ! :)
ở câu chuyên tiếu lâm trên ... khi chuyển thành câu "tuc" ngữ : "làm thày mày không nên đố !" ... vô cùng đểu và cay đắng ! ngẫm cho kỹ ... trong các quan hệ ngoài đời ... hỏi "đố" là một sự thách thức, một sự khoe khoang cái hiểu biết của mình, tóm lại cũng là "cái tôi" đáng ghét !
đ/v quan hệ thày trò ... nhiệm vụ của nhà giáo là khêu gợi sự tìm tòi các kiến thức khoa học tự nhiên và văn hóa xã hội cho hs trong chương trình ... đồng thời cũng có nhiệm vụ giải thích các thắc mắc để hướng dẫn học trò mình đi từ các bước cơ bản đến nâng cao !
vậy Thày Cô ... có nên luôn luôn hỏi "đố" học trò của mình không nhỉ ???
quan điểm của mình có thể sẽ "đụng chạm" các Thày Cô ... nhất là ... các Cô giáo như Cô N ... Cô MTrang ... Cô CNB ... nên mình mới hẹn giải quyết v/đ này trên bàn nhậu ! bởi khi căng thẳng ... sắp phải dùng ngôn ngữ tay chân để nói chuyện thì ... dzô ... dzô ... một hai ba ... dzô ... ồ ố ô ... là "dzui dzẻ cả làng" !!! kakaka !!!
Đây đúng là suy nghĩ của một "ông thầy" mẫu mực đó chứ , bởi vậy nếu gặp các "bà cô" chắc khó "đụng chạm " nên "dzô...dzô" có khi lại là một bữa họp mặt thiệt vui không chừng :-))
Trả lờiXóa