Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012
Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012
Viết linh tinh đầu năm ...
Vậy là qua ba ngày Tết . Bình yên và thảnh thơi , Nghỉ ngơi thêm vài ngày rồi lại bắt đầu cuốn vào cuộc sống bận rộn thường ngày . Bạn bè gọi về biểu sao năm nay mạng kẹt hoài , điện thoại hoài không được. Bên đó tụi nó vẫn miệt mài đi làm , tranh thủ giờ nghỉ gọi về "ba điều bốn chuyện " rồi vào làm tiếp , còn biểu tuần trước gặp bão tuyết có ngày không đi làm được . Nhắc nhau giữ gìn sức khỏe để tiếp tục cày , thực hiện cho tròn những dự định của mình , cười giòn với nhau và ...hẹn gặp lại sau 2 năm nữa . Thương bạn !
Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012
Tết...
| Rating: | |
| Category: | Other |
- Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa – bà già nói – thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn… Tôi sẽ ăn nhiều kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt… lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khoảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để mà chờ đợi… Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy nước sôi các thứ… Tôi sẽ hái nhiều hoa hơn…
* Một người nằm mơ thấy mình gặp Thượng đế và phỏng vấn ngài rằng từ lúc tạo ra loài người đến giờ ngài có điều gì ngạc nhiên về họ không?
Có đó. Hơi nhiều nữa là khác! Loài người lạ lắm! Lúc nhỏ thì mong cho mau lớn, lúc lớn thì mong cho nhỏ lại! Lúc khỏe thì phung phí sức khỏe để kiếm cho thật nhiều tiền rồi lấy tiền đó mà phục hồi sức khỏe! Còn nữa, họ luôn sống trong mộng tưởng tương lai mà quên mất hiện tại. Mà tương lai thì chưa tới nên kết quả là họ chẳng bao giờ… sống cả!
Vậy Ngài khuyên họ nên thế nào? – Rằng người giàu có không phải là người có nhiều của cải mà là người có ít nhu cầu; rằng người ta không thể buộc người khác phải thương yêu mình mà phải tự mình làm cho mình… dễ thương!
* Chúc dễ thương.
Đỗ Hồng Ngọc
http://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/t%E1%BA%BFt/
Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012
Vợ của tướng nhỡ ...
| Rating: | |
| Category: | Other |
Minh họa: dad
Ngày cưới vợ cho thằng giữa, nhìn con dâu sành điệu quá, chị đã lo lo. Ai ngờ mọi việc ở gia đình chị thay đổi theo chiều hướng tốt hơn!
Gia đình chị gồm bốn nam và một nữ
Người nam già đầu nhất, tất nhiên, là chồng chị. Người nam tiếp theo đã gần ba mươi tuổi là con trai đầu của chị và người nam cuối cùng vừa qua tuổi đôi mươi, ấy đích thực chàng út nhà chị. Còn người nam chẵn tuổi hai nhăm, mới cưới vợ được tám tháng, khỏi suy nghĩ đắn đo, rõ ngay là con trai thứ của chị.
Và như thế đương nhiên chị là người phụ nữ duy nhất của gia đình, tính đến thời điểm cậu con trai cưới vợ. Một gia đình có đến mấy tướng. Chị vẫn có thói quen gọi bốn người nam trong nhà mình như thế mà.
Tướng và con hầu
Thì này nhé! Tướng già (chồng), tướng nhớn (con trai đầu), tướng nhỡ (con trai giữa), tướng nhỏ (con trai út). Nhà toàn đàn ông con trai lại là những người chẳng siêng tí nào nên chị tất bật, vất vả lắm cơ! Chị hay mỉa mai: “Nhà toàn tướng nên phải có con hầu chứ”.
Đi thì chớ, còn về đến nhà, cả bốn người nam lúc nào cũng quanh chị và không ngớt buông ra những lời nịnh nọt: “Em là số 1 nhà này”, “Mẹ là duy nhất của gia đình nhà ta”… Thế nên, nấu ăn: chị; chợ búa: chị; giặt ủi: chị (dù có giặt máy cũng phải nhúng tay vào chứ ngồi không, được chắc?), quét dọn: chị; lau chùi: chị… Trong tất cả, chị ngán nhất việc lau nhà và chà nhà vệ sinh.
Trời ạ! Nhà chị tới mấy tầng lầu, mấy phòng riêng, mấy nhà tắm, vệ sinh, thế nên chả phải đến cơ quan mỗi ngày mà chị có mấy khi được ngơi tay, thư thả. Tất bật quá, chị có nóng nảy to tiếng thì bốn ông tướng nhà chị cũng có đỡ đần cho tí chút rồi nhăn nhó, than thở, bảo: “Hay em mướn ôsin?”, “Hay mẹ tìm người giúp việc…”.
Kinh tế nhà chị dư sức để làm việc này nhưng chị không thích có người lạ trong nhà. Thời buổi bây giờ nào dám tin ai? Thế nên vẫn chị xoay xở tất tần tật mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Cực quá và cáu quá, chị ném hắt, bỏ buông đi uống cà phê với bạn, nhưng ngồi quán lòng dạ cũng chả yên khi nghĩ tới cảnh trưa nay mỗi tướng một hộp cơm, một góc phòng. Thế thì sắm cái bàn ăn thật đẹp làm gì. Có một gian bếp rất hiện đại làm gì… Cũng có tối, giận chồng con, rủ cô em đi nghe nhạc. Ngồi ở quán bar, nghe những ca khúc trữ tình mình yêu thích mà tâm trí lại đặt nơi mấy cái toilet ở nhà vì cữ này chị có thói quen chà rửa. Chứ các tướng á! Còn lâu…
Thay đổi nhờ dâu
Ngày cưới vợ cho thằng giữa, nhìn con dâu sành điệu quá, chị đã lo lo… Cái kiểu này hầu con chưa đủ lại thêm nỗi hầu dâu, có mà chết. Ai ngờ mọi việc ở gia đình chị thay đổi như chong chóng sau khi tiếp nhận thêm thành viên, sau khi chị mất đi vai trò người phụ nữ duy nhất trong nhà.
Người thay đổi nhất là thằng con chị: ông tướng nhỡ - kẻ vừa lên chức chồng. Cái ông tướng này là vua lười thế mà đã chịu xuống bếp phụ vợ với mẹ mấy việc lặt vặt, lại còn biết nhỏ nhẹ: “Thôi! Mẹ đau khớp đừng lên xuống cầu thang nhiều. Việc dọn dẹp trên ấy để vợ chồng con lo”. Rồi từ ông tướng nhỡ chuyển sang ông tướng đầu. Một lần thấy em dâu lau hành lang và cầu thang, nhanh nhảu: “Thím để đấy cho anh”. Và rồi từ ông tướng đầu chuyển sang ông tướng út. Một lần đi học về thấy chị dâu chà toilet, vội phản ứng: “Chị để em. Tay em mạnh khỏe thế này, bỏ phí à!”.
Ông tướng già của chị ngắm nhìn sự chuyển đổi nhanh nhảu của ba người nam trong nhà với thái độ đầy trầm tư và ưu tư. Để rồi, một ngày đẹp trời rất tha thiết và thê thiết, anh nhỏ nhẹ: “Phòng khách, phòng ngủ, toilet ở tầng dưới cứ yên tâm giao cho anh, nhé!”. Nghe anh nói, chị nghĩ thầm: “Đúng là già rồi mà còn ngố tồ. Chứ cả cuộc đời em, em còn yên tâm giao cho anh thì mấy thứ đấy, đáng gì…”. Với lại, tầng dưới chị và ông tướng già thủ dinh chẳng lẽ lại cậy nhờ đến các tướng khác.
Nhắc đến tướng, lại khiến chị nghĩ ngay đến phu nhân của tướng. Và thầm phục con dâu… Hay thật! Cái con vợ thằng tướng nhỡ này… Có mỗi mình nó mà chuyển được tất cả các tướng, làm thay đổi nếp sinh hoạt của cả một “vương triều”. Hay thật!
Huyền Minh
(TP.Quy Nhơn, Bình Định)
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120117/vo-cua-tuong-nho.aspx
Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012
Tự hỏi ..
Dẫu bạn có đôi vai quen gánh vác , quen sống tự lập và tự quyết định mọi thứ nhưng đôi lúc ...mệt mỏi, bạn vẫn mong được chia sẻ , an ủi ( Dù biết rằng - không ai khác, ngoài bản thân bạn sẽ phải tự giải quyết mọi việc...). Đúng không ?
Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012
Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012
"Chuyện vui" cuối năm...!!!
| Rating: | |
| Category: | Other |
SGTT.VN - Nguyễn Trọng Tín: Thưa các bác, năm cùng tháng tận rồi, đáng lẽ ta nên bàn chuyện gì đó vui vẻ hơn. Nhưng có một vấn đề phải nói rất nóng mà mình không thể không nói đến, đó là thực trạng học sinh ngày nay lười phát biểu.
Vấn đề này thoạt nghe thì nhỏ nhưng kì thực nó rất lớn, liên quan đến tương lai, đến tiền đồ con cháu chúng ta. Vì thế tôi đề nghị bà con chịu khó ngồi lại thảo luận đề tài này: Vì sao học sinh ngày càng lười phát biểu?
Câu hỏi đầu tiên: Tâm trạng của các bác về thực trạng học sinh ngày càng lười phát biểu, nó cảnh báo điều gì ?
Nguyễn Minh Sơn: Tất nhiên là buồn rồi. Đó là những lớp học thụ động. Học sinh học cho có, cho đủ điểm còn giáo viên thì cố gắng nhồi nhét kiến thức cho các em. Rõ ràng đối với những lớp học như thế này, học sinh từ trong trường bước ra chỉ biết suy nghĩ theo một cái khuôn đúc sẵn.
Võ Đắc Danh: Không những buồn mà còn đau nữa. Có gì đau hơn khi thấy con cháu mình không còn hứng thú học tập.
Nguyễn Quang Lập: Không những buồn, đau mà cay đắng. Có gì cay đắng hơn khi biết việc dạy và học đang diễn ra như là làm cho phải phép. Nó cảnh báo cái mà ta rất lo sợ, các cháu bây giờ không màng đến tương lai, không có khát vọng gì về tương lai. Chúng đi học cho bố mẹ chứ không phải vì tương lai của chính chúng, rất đáng sợ.
Hồ Trung Tú: Bác Danh, bác Lập, chú Sơn nói đúng đấy. Phát biểu gì được mà phát biểu, một buổi 5 tiết, 5 thầy cô bước vô rồi bước ra, mỗi thầy cô ném cho một mớ kiến thức, lo nắm cho đủ ý, hiểu cho được vấn đề đã mướt mồ hôi. Cái chương trình giáo dục của ta, vì quan điểm giáo dục toàn diện nên dồn vào năm tiết học rất nhiều thứ, bài tập của mỗi môn thì cấp chuyên gia chuyên ngành cũng lúng túng. Người soạn chương trình thì như muốn khoe kiến thức, thầy giáo thì nói cho xong vì 1-2 tiết có muốn nói kỹ cũng không nói được. Vì vậy mà học thêm. Vì học thêm mà thầy cô có thêm thu nhập. Vì có thêm thu nhập nên không muốn thay đổi. Muốn phát biểu cũng đâu có lúc nào để phát biểu đâu?
Nguyễn Trọng Tín: Vâng, đúng như vậy. Tôi rất đồng tình với bác Tú. Tuy nhiên còn một ý này nữa, tôi xin nói thêm. Thằng con tôi đang học lớp 10. Vừa rồi họp phụ huynh tôi được cô chủ nhiệm thông báo một nhận xét về nó: học thụ động, không tham gia phát biểu, hay ngủ gục. Thằng này từ nhỏ cho tới giờ ở nhà nó toàn tranh cãi với tôi, cãi bướng cũng có, nhưng có chuyện nó cũng làm tôi bí vì nó cãi toàn bằng những câu hỏi ngược. Hồi học tiểu học thì nó ngoan, học giỏi, thầy cô nhận xét nó có trí nhớ rất tốt, giảng gì nó nhớ nấy. Khi lớp có “dự giờ”, nó toàn “làm mẫu”. Nhưng lên trung học cơ sở, nó phát triển quá nhanh khả năng cãi, mà toàn cãi bằng câu hỏi ngược, học môn văn nó toàn làm ngược bài mẫu… khiến thầy cô ghét, nhận xét không ngoan, khi có “dự giờ” nó được đe trước là không được phát biểu. Bây giờ thì nó thành ra là đứa học sinh ngủ gục. Nhưng ở nhà thì tôi thấy nó phát triển bình thường, là đứa tò mò cái gì cũng muốn biết, cũng muốn đọc. Chỉ bậy bạ là rất làm biếng lật sách giáo khoa. Con học bị mắng vốn hoài tôi cũng mệt.
Thôi thì cũng đành vậy. Đời người lớn lên ai không phải đi học. Chỉ rủi cho nó là học vào cái thời khác tôi, dù thời tôi học là thời cổ lổ sỉ, không máy tính, không internet, trong đời học chỉ có một lần duy nhất thi trắc nghiệm để máy IBM chấm bài. Nhưng ta đang sa vào nguyên nhân mất rồi. Câu hỏi này chỉ muốn các bác nói lên tâm trạng của mình thôi.
Vâng, thế thì tôi đưa ra câu hỏi thứ hai vậy: Có phải vì các cháu lười học, thiếu tự tin. Khả năng sư phạm, trình độ chuyên môn của cô thầy hay vì một lý do nào khác?
Nguyễn Quang Lập: Nó là tổng hoà của tất cả nguyên nhân trên. Nhưng chủ yếu là giáo dục đang mất dần nhiệt huyết. Thầy không còn hào hứng khi lên lớp, trò chán nản khi phải ngồi nghe những điều mà chúng cho là chẳng quan trọng gì cả.
Võ Đắc Danh: Đúng vậy, một khi người ta ở tâm trạng phải học và phải dạy thì người ta rất dễ rơi vào chán nản. Chẳng hiểu tôi có quá bi quan hay không, vì đôi khi tôi chợt nghĩ liệu có còn hay không cái sự háo hức đến trường như thời chúng tôi đi học. Hồi đó chúng tôi nghe nói đi học để sau này xây dựng đất nước mạnh giàu thật háo hức vô cùng, tự hào vô cùng.
Hồ Trung Tú: Trăm thứ của ngành giáo dục nằm trong cái chương trình. Chương trình dành cho các em phát biểu thì cách em phát biểu, chương trình chỉ truyền đạt thì các em ngồi nghe. Tội lắm các bác ạ, mình đi học chính trị, 4 giờ đồng hồ ngồi nghe một thứ đã ù tai hoa mắt, vậy mà các cháu cũng chỉ ngồi nghe, mỗi bàn 4-5 cháu, mùa hè mùi mồ hôi nghẹt thở, chúi đầu vào chép ghi hết môn này đến môn khác, mỗi môn là một khám phá văn minh nhân loại, sau đó là bài tập khó đến kinh nghười, các bác thử một lần theo các cháu sẽ biết. Không phải do trình độ thầy cô đâu, do chương trình cả đấy. Thay đổi chương trình thì thầy cô không dạy thêm được. Phức tạp là ở đó.
Nguyễn Minh Sơn: Tôi nghĩ do giáo trình và phương pháp sư phạm hiện nay. Thầy và trò ở ta là hai khái niệm cách biệt. Tôi có dịp tham dự vài lớp học trường Tây. Suốt buổi học, học sinh phát biểu ào ào. Những em kém nhất, những em có những ý kiến kỳ dị nhất cũng chen nhau phát biểu. Thầy giáo nói với học sinh tôi chỉ là người hướng dẫn, tôi chỉ cho các em đích đến còn tự các em phải tìm đường của mình... Rõ ràng phương pháp dạy đó khuyến khích suy nghĩ, sáng tạo, tìm tòi và năng động. Học trò không bị cái bóng của thầy đè nặng như một áp lực. Phương pháp sư phạm từ bậc tiểu học hiện nay ở ta phần lớn giáo viên bám vào giáo trình. Con đường của thầy đi là con đường đúng nhất và tất cả các em phải đi theo con đường đó.
Nguyễn Trọng Tín: Chúng ta mỗi người nói một ý nhưng đều rất đi đúng trọng tâm câu hỏi. Hồi nhỏ tôi cũng lười học khi thấy chuyện học, giờ học chán ngắt, mệt mỏi. Nhưng cũng có những môn học, nhất là những ông thầy, bà cô dạy hay quá khiến tôi cứ chờ đến tiết học sau của môn ấy, thầy cô ấy. Bây giờ tôi không đi học, nên xin không dám nhận xét gì. Có điều ngày tôi đi học, thầy cô ít bắt chúng tôi thuộc, nhớ mà bắt suy nghĩ nhiều. Ngày nay internet, máy tính có thể ghi nhớ tất cả thì thấy con tôi toàn phải học để nhớ, mà phải học quá nhiều, phải nhớ quá nhiều, có cái nhớ chẳng biết để làm gì cho đời nó sau này. Đấy là ý kiến của riêng tôi.
Bây giờ ta sang câu hỏi cuối: Những tiêu cực của xã hội đương thời có ảnh hưởng đến vấn đề này không? Nếu có, nó ảnh hưởng như thế nào?
Hồ Trung Tú: Tôi nghĩ không nói thì ai cũng bảo là có. Cứ nhìn mà xem, thầy cô, bố mẹ cũng có phát biểu thật thoải mái đâu mà dạy các em sự tự tin trong phát biểu ý kiến riêng của mình. Chuyện dài nhiều tập, chỉ thương các em đến sốt ruột mà không biết làm sao.
Võ Đắc Danh: Cái sự nói của bố mẹ, thầy cô như bác Tú nó khác với sự phát biểu của học trò. Một đằng là thể hiện chính kiến của mình trước các vấn đề xã hội, một đằng là thể hiện sự hiểu biết về kiến thức. Cho nên e khó có thể so sánh hay rút ra từ một hiện tượng xã hội là chúng ta đều ngại nói, nếu có nói thì cũng khó thật lòng trước đám đông để có thể gíải thích cho sự ngại phát biểu của học trò. Tuy nhiên trong sâu thẳm tôi cũng nghĩ như bác Tú.
Nguyễn Quang Lập: Cũng rất khó nói. Cái thời chúng tôi đi học thì diễn ra trước mắt chúng tôi hiện tượng người có học thường nghèo, thường bị coi là tiểu tư sản và rất ít có cơ hội phát triển bằng người có lý lịch tốt. Nhưng chúng tôi vẫn rất chăm học, vẫn phát biểu rất hăng say. Còn ngày nay thì khác, đã diễn ra trước mắt bọn trẻ những người tài, người có học đều có đất sống, được tôn trọng, có lương cao, vân vân… Thế mà bọn trẻ lại lười học là vì sao? Có lẽ khi đó vì nghèo đói quá nên chúng tôi có mơ ước là phải học thật giỏi để tự mình thay đổi cuộc đời mình chăng? Cho nên nói tiêu cực xã hội đương thời ảnh hưởng đến cái sự lười phát biểu e có phần áp đặt. Tuy nhiên sự mệt mỏi khi ngước nhìn tương lai của người lớn nhất định ảnh hưởng đến khát vọng về tương lai của bọn trẻ, tôi nghĩ là như vậy. Và hình như đây là lý do chính.
Nguyễn Minh Sơn: Tôi rất đồng tình với ý kiến của bác Lập. Tuy nhiên tôi nghĩtiêu cực xã hội chỉ ảnh hưởng phần nào đó thôi. Nguyên nhân chính vẫn là do phương pháp sư phạm.
Nguyễn Trọng Tín: Cảm ơn các bác. Tôi đặt câu hỏi này là vì nó có đấy. Cũng chính là vì thằng con mà tôi biết. Có lần hình như đó là môn giáo dục công dân dạy phải đi đúng luật đi đường, nó buột miệng nói hôm trước thấy thầy chạy xe vượt đèn đỏ. Thầy hỏi làm sao em thấy? Nó nói đi học về ngồi sau xe tôi nên nó thấy. Tôi bị mời vô văn phòng trường để “đối chất”. Thấy nguy quá, tôi đành phải nói chắc là nó nhầm người, rồi xin lỗi thầy…
Vâng, với câu chuyện nho nhỏ này tôi xin kết thúc bàn tròn tại đây. Lần nữa cảm ơn các bác.
http://sgtt.vn/Doi-the-ma-vui/Ban-tron/135760/Vi-sao-hoc-sinh-ngay-cang-luoi-phat-bieu.html
Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012
Đã đi qua thương nhớ...
| Rating: | |
| Category: | Other |
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
Nguyễn Phong Việt (23/1/2009)
Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012
Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012
"Dù sáu mươi hay mười sáu, trong trái tim mỗi người đều có chỗ cho sự ngưỡng mộ điều kỳ diệu, sự háo hức trẻ thơ với điều sắp tới, và sự thú vị với trò chơi cuộc sống.Chừng nào trái tim bạn còn nhận được tín hiệu của cái đẹp, sự hi vọng, niềm vui, nhận chân được sức mạnh của con người và trời đất thì bạn vẫn còn trẻ.Khi trái tim bạn đóng kín bởi sự bi quan và nghi kỵ thì bạn đã già, dù ở tuổi hai mươi. Còn khi trái tim bạn vẫn rộng mở đón nhận tín hiệu lạc quan thì bạn vẫn trẻ dù ở tuổi tám mươi.”
Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012
Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012
Tuần lễ đầu tiên của năm mới ...
Năm 2012 bắt đầu với bao nhiêu là việc ..Coi như đến giờ phút này là những việc mình dự kiến đã hoàn tất đúng thời gian , đúng dự định và ...bình yên . Gần thức trắng một đêm , "bừa" suốt hai ngày liên tục , "căng như dây đàn " và .....bi giờ thì ... ta lang thang đây :-))
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)