Nghe Kenny G
Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010
Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010
Dust in the wind ( Scorpions)
I close my eyes,
only for a moment, and the moment's gone
All my dreams,
pass before my eyes, a curiosity
Dust in the wind,
all they are is dust in the wind
Same old song,
just a drop of water in an endless sea
All we do,
crumbles to the ground, though we refuse to see
Dust in the wind,
All we are is dust in the wind
Don't hang on,
nothing lasts forever but the earth and sky
It slips away,
and all your money won't another minute buy
Dust in the wind,
All we are is dust in the wind
(All we are is dust in the wind)
Dust in the wind,
(Everything is dust in the wind)
Everything is dust in the wind
only for a moment, and the moment's gone
All my dreams,
pass before my eyes, a curiosity
Dust in the wind,
all they are is dust in the wind
Same old song,
just a drop of water in an endless sea
All we do,
crumbles to the ground, though we refuse to see
Dust in the wind,
All we are is dust in the wind
Don't hang on,
nothing lasts forever but the earth and sky
It slips away,
and all your money won't another minute buy
Dust in the wind,
All we are is dust in the wind
(All we are is dust in the wind)
Dust in the wind,
(Everything is dust in the wind)
Everything is dust in the wind
Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010
Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010
Còn gặp nhau (Tôn Nữ Hỷ Khương)
| Rating: | |
| Category: | Other |
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời
Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương,
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường
Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời,
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời
Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người
Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao,
Vui câu nhân nghĩa, tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau
Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.
Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý - lẽ huyền vi
An nhiên tự tại - lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ
http://www.vanhoaphuongdong.com/forum/archive/index.php/t-2229.html
Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010
Viết cho bạn , cho tôi ....
Nhỏ bạn biểu tôi “Blog của mi chán òm , chẳng có gì để đọc cũng chẳng tha được thứ gì về” Ừ, tôi cũng thấy blog của mình chán thiệt !!!
Hồi 360 yahoo mới bắt đầu , trong FL của tôi chỉ có những tên bạn thật ngoài đời , ngoài ra không có người nào khác . Ở đó tôi lưu lại những bài thơ ngày xưa mình thích rồi chép vào sổ tay , những trích đọan đọc ở đâu đó mình thích và đa phần , những bài hát tôi yêu thích ...( Tôi thích vậy !) .Tôi lang thang với các trang của Chú già vui tính , Chung Do Kwan , Mập M , Minh Khánh …. và nhiều nữa ... nhưng hình như lúc đó không có vụ “để lại dấu chân “ nên mình “đi về im ru” . Rồi 360 yahoo sập , loay hoay với wordpress, profile , 360plus , facebook tôi cũng tạo cho mình những trang mới nhưng cũng không hề kết bạn . Nhớ tháng 6/2009, qua multiply tạo cho mình 2 trang mà sao thời đó chuyên bị link qua một trang khác , không hề vào được . Ghét quá , tôi bỏ luôn đến tháng 1/2010. Tình cờ lang thang từ Facebook , tôi thấy ĐLV rồi tẩn mẩn đọc các entries của bạn , tôi bậm môi invite .( Bạn V đâu có biết là tôi mừng như thế nào khi nhận được trả lời của bạn ). Và sau đó , tôi có thêm rất nhiều người bạn dễ thương nữa mà trước đó tôi chưa hề bao giờ nghĩ là mình sẽ có được qua blog ….Bây giờ , mỗi ngày tôi đều mở trang của mình , nhìn Inbox xem có gì mới và lang thang ,.mỗi khi rảnh rỗi ,trên trang của các bạn . Hình như nó đã trở thành thói quen , thiếu thiếu thì thấy nhớ…
Tôi biết tính tôi vốn lặng lẽ , ít bày tỏ nên dù bạn bè cứ biểu “Viết đi , viết cho mọi người đọc với ..”nhưng tôi cứ im ru . Bạn bè đừng giận nghen ! Tôi rất cảm ơn mọi người hay chia sẻ những suy nghĩ của mình khi tôi post nhạc hay lưu lại những bài thơ , truyện ngắn mình yêu thích., hoặc đơn giản , chỉ ghé qua nói vài câu cho vui …Điều đó khiến tôi vui nhiều lắm , bạn có biết không ?
Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010
Ngỏ
| Rating: | |
| Category: | Other |
Em ngỏ với gió ư ?
Gió lên trời ,bay mất
Em ngỏ với nắng ư?
Nắng lên , chiều nắng tắt.
Em ngỏ với mây ư?
Mây tan vào xanh ngắt
Em ngỏ với anh ư ?
Anh … đâu còn trước mặt !
( Tô Hà )
Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010
Can't find my way home ( Eric Clapton - Steve Winwood)
Album :Blind Faith
Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010
Một bài báo hay
| Rating: | ★★★★ |
| Category: | Other |
" Ở tuổi 30 người phụ nữ như trẻ lại với những khát khao và ham muốn.
Bước vào tuổi 30, có những phút thức tỉnh làm ta choáng váng: thức tỉnh về bản thân mình, thức tỉnh về người bạn đời mà mình đã lựa chọn. “Hội chứng bảy năm sau hôn nhân” là đây.
Sự sống - chuỗi ngày đêm kỳ lạ không bao giờ ngưng nghỉ, đã mang theo mình hay cuốn trôi mình miệt mài. Gỡ từ cuộn chỉ màu phức tạp ấy ra, sợi nào là hạnh phúc, sợi nào là khổ đau, sợi nào là bản thân, sợi nào là gia đình... chắc sẽ vô cùng khó khăn.
Những mắt xích đan chéo nhau tạo nên cái gọi là “cuộc đời”. Đi qua nhiều năm tháng, nhiều thời gian, bao nhiêu lần hẹn với mình một ngày ngồi sắp xếp lại tất cả những vui buồn, gói lại hay mở ra những gì mình đã có, nhưng vẫn chưa lúc nào làm được.
Ngày trẻ, người ta đếm đời bằng ngày, bằng tuần. Bây giờ già hơn, mình có một niềm “tự hào” kỳ cục: là có thể đếm đời bằng hàng chục năm. Ban đầu chỉ là những con số thuần túy cơ học, nhưng đếm một hồi rồi thấy, sâu trong những con số ấy đều có một linh hồn: linh hồn thời gian.
“Ta ngập ngừng qua hết tuổi đôi mươi...”
Những ngày thanh xuân, khi hoa lá cuộc đời vừa hé nụ, mọi thứ còn non tơ, tươi tắn, ai khi nhớ lại cũng dễ nghĩ, đây là giai đoạn đẹp nhất của đời mình. Song hầu như không phải vậy. Lật lại những trang nhật ký của ngày xưa, thấy mình cũng nhiều lo lắng, nhiều buồn bã lắm và cũng phải vất vả nhiều mới tìm ra được thứ mình cần. Điều cơ bản là ở tuổi này, mình gần như chưa ý thức được hết sự quý giá của mỗi khoảnh khắc sống trong cuộc đời non trẻ của mình.
Những bước chập chững đầu đời, tự tin vô cớ, va vấp loạn xạ, hy vọng và thất vọng thường xuyên, chưa kịp đau hết nỗi đau này, đã có thể ngu ngơ mỉm cười với nỗi đau khác. Những năm 20 khởi đầu bằng biết bao mơ ước rực rỡ về những điều kỳ diệu, và kết thúc theo một cách mà mình (lúc ấy) nghĩ rằng thật riêng biệt, nhưng (bây giờ) nhớ lại, thì thấy cũng giống mọi người thôi!
Qua vèo như một giấc mơ, năm 20 tuổi và năm 29 tuổi hình như không khác gì nhiều lắm, mình chưa cảm nhận được thời gian đi chậm hay nhanh thì tuổi 20 đã hết. “Ta ngập ngừng qua hết tuổi đôi mươi...”.
Những năm ấy, mình nhiều khi thật “ngu dại”, thật “sến”, nhưng không sao, may nhờ hồi đó ngu hết định mức rồi, sến hết định mức rồi nên bây giờ đỡ ngu, đỡ sến lại. Cô bạn mình hồi đó tỉnh táo lắm, đến bây giờ tóc đã bắt đầu điểm bạc thì mới cuống cuồng sến khờ sến dại, đến nỗi mọi người xung quanh thấy kỳ cục, mà mình cũng chẳng biết nói sao.
Chặng đường này là nơi khởi đầu cho mọi sự lớn lao trong đời một người đàn bà: lấy chồng, sinh con, xây dựng một gia đình, bắt đầu một nghề nghiệp... Ai cũng tin đó là sự bắt đầu để rồi sẽ chín tới. Cho dù rồi có người sẽ gãy đổ, có thứ sẽ hóa ra tầm thường, nhưng đó là của giai đoạn sau. Ước mơ, lòng tin và tình yêu vẫn là những điều đẹp đẽ ở 10 năm này, đẹp bởi vì niềm tin tinh khôi và còn chút dại khờ con trẻ.
Những mùa hoa "như lửa cháy khát khao..."
Tuổi 30 ào đến khi mình chưa kịp đếm, nhưng 10 năm này sẽ đi qua với những thấm thía trải nghiệm vô cùng sâu sắc. Như đất trời mùa hạ, mưa giông, bão táp, phong ba, nắng hối hả và mưa tầm tã, tất cả diễn ra trong những khoảnh khắc bất ngờ và liên tục.
Bước vào tuổi 30, có những phút thức tỉnh làm ta choáng váng: thức tỉnh về bản thân mình, thức tỉnh về người bạn đời mà mình đã lựa chọn. “Hội chứng bảy năm sau hôn nhân” là đây. Có người tung hê tất cả sau những thất vọng và đổ vỡ. Có người hiểu rằng, cho dù có tất cả những khác biệt, những thất vọng đó, mình cũng phải chấp nhận, phải sống chung, cùng nuôi dạy con cái, bởi không muốn trở lại những tìm tòi và lựa chọn lúc này.
Tuổi 20 chọn lựa, nhưng tuổi 30 phải sắp xếp và vận hành cuộc sống. Ngẩng đầu lên và đối mặt với những thách thức của cuộc đời, cô gái yếu đuối trở thành người đàn bà vững vàng và mạnh mẽ hơn. Nhiều ông chồng đã bật kêu lên: “Hồi xưa sao hiền lành dịu dàng là thế, giờ có con, nàng biến thành... cọp mất rồi!”.
Những đứa con chiếm nhiều thời gian của người mẹ, lý do này khá quan trọng, tuy nhiên chưa phải là lý do duy nhất để làm mình thay đổi. Sâu xa hơn, trong lòng mình, cái ảo tưởng “nương bóng tùng quân” đã bắt đầu lung lay và yếu ớt dần. Mình bắt đầu hiểu, có những vấn đề chỉ riêng mình mới có thể giải quyết. Song song với điều đó, hình như khi người đàn bà bắt đầu trưởng thành ở tuổi 30 thì những người đàn ông của họ vẫn còn ham chơi và chưa lớn kịp.
Điều này dẫn tới việc mình phát hiện ra những người khác đã lớn kịp mình, hoặc lớn hơn hẳn mình. Tình yêu ở đây không phải là sự ngưỡng mộ si mê dai dẳng hay sự phải lòng chốc lát của tuổi trẻ, nó là sự nhận thức về những gì mình thiếu hụt trong cuộc sống, và ý thức bù đắp quyết liệt.
Có những ngọn lửa cháy ở lứa tuổi này nồng nàn, tha thiết đam mê, cái đam mê mà lứa tuổi thanh xuân không bao giờ với tới. Không còn nhầm lẫn giữa sự trẻ trung và sự quyến rũ, không còn nhầm lẫn giữa tình yêu và lòng thương nhớ lặng thầm, người đàn bà muốn cái mình còn thiếu, và đi thẳng đến, cầm lấy cái mình muốn.
Trong đời, người ta có những quãng thời gian để làm một số việc đã được xác định. Những năm 30 tuổi thường người phụ nữ làm nhiều, mất nhiều mà được cũng nhiều. Những nỗ lực cá nhân cùng với nhận thức của bản thân không cho phép mình phiêu lưu với tình yêu nữa.
Mười năm của tuổi 20 mươi, đã từng tha thiết, tưởng có thể chấp nhận hy sinh tất cả, tưởng sẽ dài lâu, sẽ yêu đến trọn đời... đã cho họ những kinh nghiệm. Vậy nên, những mối tình của tuổi 30 thường được cất đi khi đến lúc cần phải cất, êm thấm và lặng lẽ. Cả những nỗi thất vọng cũng được tự thu xếp một cách âm thầm. Vẫn trẻ trung, nồng nàn, tự chủ và đầy hiểu biết - khi mình ở tuổi 40, mình nhìn thấy chân dung của người đàn bà ở tuổi 30 là vậy.
"Nhìn những mùa thu đi..."
Khi mình biết chấp nhận những điểm yếu của mình, mình bắt đầu sang 40 tuổi. Trẻ con trong nhà bắt đầu vào tuổi dậy thì. Cuộn phim cuộc sống bắt đầu thấp thoáng những cảnh quay cũ được tua lại. Bất chợt nhận ra, mùa thu của cuộc đời sẽ đến trong nay mai.
Bất chợt nhận ra không còn nhiều thời gian, mình sắp sửa mấp mé sang bờ bên kia của con dốc cuộc đời. Ai đó chưa một lần yêu ở thời tuổi trẻ, lúc này sẽ hốt hoảng dại khờ yêu, mà yêu ở tuổi này, chắc sẽ nhiều ngớ ngẩn và sai sót, kéo theo những hệ lụy chưa chắc còn thời gian để sửa chữa.
Nhưng, tìm lại trong những bài hát cũ, thấy Life starts at 40 (John Lennon) - Cuộc đời bắt đầu ở tuổi 40. Sự bắt đầu có lẽ được hiểu ở chỗ tuổi 40 là tuổi để tái hiện đầy đủ những gì mình đã bỏ quên trong 20 năm qua. Tự chủ về kinh tế, đằm thắm về tinh thần, mình hiểu ra rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra trên đời, đều có cái lý sâu xa của nó, và mình bình tĩnh đón nhận, suy xét, để có thể vượt qua. Sự bắt đầu ở tuổi 40 là sự bắt đầu của một “thương hiệu vàng” về phong cách, phẩm chất và vị trí gia đình, vị trí xã hội.
Tuổi 40, người phụ nữ biết nâng niu mình hơn. Khi những nỗi mệt mỏi của cơ xương, của suy tư có thể đến ngay từ buổi sáng sớm, khi bỗng nhiên mất ngủ, mình biết cái giá của một khuôn mặt vui vẻ, biết thận trọng che đi những rãnh sâu dưới mắt. Vẻ đẹp thiếu phụ rực rỡ mà mỏng manh, đang ở đoạn cuối con đường nhan sắc, rực lên một ánh hoàng hôn buồn lộng lẫy để rồi có thể bất ngờ tắt lụi mà không cần đếm xỉa đến những tiếc nuối của khổ chủ.
Son phấn, áo quần và tự chủ tinh thần làm nên diện mạo của tuổi 40. Tuổi 20 chỉ cần rửa mặt sạch buổi sáng, chui vào một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, tung tăng xuống phố hay ngồi buồn lãng mạn trong góc quán cà phê mà vẫn có bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ. Bốn mươi tuổi, không son phấn là “nghe những tàn phai”, quần áo cẩu thả là lộ ra ngấn mỡ này hay sự chảy xệ khác, và ngồi một mình trong quán cà phê đồng nghĩa với đợi chờ khắc khoải hay lặng lẽ khóc mà thôi...
"Về thu xếp lại..."
Mùa đông có lẽ là mùa dài nhất, bởi trong đời người hầu như không có mùa xuân nào bừng lên cuối con đường tuyết trắng. Không phải không có lý khi các nhà chuyên môn gọi những ánh hồi quang của tuổi 50 là “hồi xuân” – một mùa xuân ngắn ngủi và nhiều xáo động bất thường, xảy ra giữa những ngày đông và mở ra một thời kỳ phải thu xếp cuộc đời theo một cách khác, cho dù muốn hay không.
Có những nỗi lo lắng về sự thay đổi sâu xa trong cơ chế sinh học của mình, và về thói “lo ra” của các đức ông chồng. Những cơn bão lòng cũng hay gắn với những cơn bốc hỏa tiền mãn kinh, những cảm giác về sự thua thiệt... dễ làm mất đi niềm vui sống.
Nhưng một số chị rất bình tĩnh cho biết, tuổi này cũng chính là lứa tuổi của sự cảm thông, trong đó nỗi thông cảm đầu tiên là thông cảm với ông chồng mình. (Thực ra ổng cũng hơn 50 tuổi, và cũng bắt đầu thiếu tự tin, nên tìm những đối tượng dễ tin hơn để tự củng cố lại niềm tự tin của ổng. Còn đối với mình, ổng biết không lừa được nữa rồi, bao nhiêu năm quần xà lỏn áo may ô, bây giờ làm sao che giấu được những bắp thịt đã nhão nhoét, hay hóa phép che đi cái bụng mỡ chình ình...).
Các chị biết, các ông chồng cũng đến lúc hồi xuân, cũng phải tỏ vẻ thế thôi, nhưng đi đâu rồi thì cũng trở về nhà. Người phụ nữ mỉm cười, không còn đấu tranh với sự bao dung và kiên nhẫn, họ biết “gìn giữ hòa bình thế giới” và vì không muốn làm cực chính bản thân mình.
Tuổi 50 của người phụ nữ là lứa tuổi của vẻ đẹp đã được đóng khung, và cần có sự hiểu biết, cảm thông, liên tưởng, mới chiêm ngưỡng được vẻ đẹp ấy. Họ biết hạnh phúc đến từ những điều giản dị, nên quý giá cuộc sống vô cùng. Họ sống cho mình, sống thông minh và tinh tế hơn.
Cuốn phim cũ về cuộc sống bắt đầu tua lại, chầm chậm, thường xuyên: những yêu đương si mê và những sai lầm của con trẻ, lời khuyên của mẹ và những kinh nghiệm mà bọn trẻ cho rằng đã lỗi thời, nhưng chỉ có mình mới biết: chỉ người chơi là mới thôi, còn trò chơi thì đã cũ lắm rồi...
Hoài, một anh bạn xa quê từ sau 1975, trở về khi tóc đã bạc dù dáng dấp tuổi 60 vẫn còn vương chút phong trần tuổi trẻ. Anh mỉm cười băn khoăn: “Năm anh 20 tuổi, anh thấy những người đàn bà 40 tuổi đều đã là bà già. Giờ đây, khi anh vào tuổi 60, anh thấy những người đàn bà 50 tuổi đều là đàn bà trẻ! Trời ơi sao mà họ trẻ đến lạ lùng!”.
Xin được lấy nỗi băn khoăn của Hoài làm lời kết, để vui rằng mình vẫn còn có thể chờ đợi những khúc “thơ tình cuối mùa đông...”.
Theo Phụ nữ TPHCM
(http://quekhuong.multiply.com/journal/item/544?mark_read=quekhuong:journal:544&replies_read=8 )
Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010
Song for a stormy night ( Secret Garden )
The rain beats hard at my window
While you, so softly do sleep
And you can’t hear the cold wind blow
You are sleeping so deep
Outside its dark, the moon hiding
By starlight only I see
The hosts of the night-time go riding
But you are safe here with me
So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night
I promised I always would love you
If skies would be grey or be blue
I whisper the prayer now above you
That there will always be you
Sometimes, we're just like the weather
Changing by day after day
As long as we'll be together
Storms will pass away
I said I would guard and protect you
Keep you free from all harm
And if life should ever reject you
That love would weather each storm
So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night
I promised I always would love you
If skies would be grey or be blue
I whisper the prayer now above you
That there will always be you
Soon, I know you'll be waking,
Ask did I sleep- did I write?
And I'll just say I was making
A song... for a stormy night.
While you, so softly do sleep
And you can’t hear the cold wind blow
You are sleeping so deep
Outside its dark, the moon hiding
By starlight only I see
The hosts of the night-time go riding
But you are safe here with me
So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night
I promised I always would love you
If skies would be grey or be blue
I whisper the prayer now above you
That there will always be you
Sometimes, we're just like the weather
Changing by day after day
As long as we'll be together
Storms will pass away
I said I would guard and protect you
Keep you free from all harm
And if life should ever reject you
That love would weather each storm
So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night
I promised I always would love you
If skies would be grey or be blue
I whisper the prayer now above you
That there will always be you
Soon, I know you'll be waking,
Ask did I sleep- did I write?
And I'll just say I was making
A song... for a stormy night.
Nghe Francis Goya .....
Francis Goya
Grand Collection
Grand Collection
Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010
Cho đời chút ơn...
Hôm chợt thấy em đi về bên kia phố
Trong lòng bỗng vui như đời rất lạ
Tôi tìm thấy tôi theo từng gót xa
Làm đời lá bay trên đường đi
Tôi tìm thấy tôi như giọt nắng kia
Làm hồng chút môi cho em nhờ
Môi thiên đường hót chim khuyên
Ôi tóc trầm ướp vai thơm
Ta nghe đời rất mênh mông
Trong chân người bước chậm chậm.
Hãy còn bước đi cho bình minh lên sớm
Cho đời chút ơn biết tà áo nọ
Em là phấn thơm cho rừng chút hương
Là lời hát ca cho trần gian
Dưới phường phố kia có người nhớ em
Nằm mộng suốt đêm trong thiên đường
Trong lòng bỗng vui như đời rất lạ
Tôi tìm thấy tôi theo từng gót xa
Làm đời lá bay trên đường đi
Tôi tìm thấy tôi như giọt nắng kia
Làm hồng chút môi cho em nhờ
Môi thiên đường hót chim khuyên
Ôi tóc trầm ướp vai thơm
Ta nghe đời rất mênh mông
Trong chân người bước chậm chậm.
Hãy còn bước đi cho bình minh lên sớm
Cho đời chút ơn biết tà áo nọ
Em là phấn thơm cho rừng chút hương
Là lời hát ca cho trần gian
Dưới phường phố kia có người nhớ em
Nằm mộng suốt đêm trong thiên đường
Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010
Trong cuộc sống Tami học được rằng khi trao tặng điều gì cho ai đó bản thân mình sẽ rất hạnh phúc , cô bé không chỉ học được kinh nghiệm này mà còn biết rằng ai cũng có một điều gì đó để tặng .Và nếu biết đón nhận và trân trọng những gì người khác trao tặng cho mình thì mình đã khép được vòng tròn thương yêu ( Chiếc xe chữa lửa – Lori Moore)
Sự sẻ chia
| Rating: | |
| Category: | Other |
Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010
In my life - The Beatles
Sáng thứ bảy , thảnh thơi . Nghe nhạc xíu nghen !
Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010
Không phải tơ trời , không phải sương mai
| Rating: | |
| Category: | Other |
Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...
ĐỖ TRUNG QUÂN
http://www.thica.net/2008/02/21
Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010
Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010
Hoa vàng mấy độ - Trịnh Công Sơn
Ca sĩ Tuấn Ngọc
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)