Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Ánh trăng ( Nguyễn Duy)


Rating:
Category:Other
Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với bể
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỉ

Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ không bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa.

Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường.

Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn-đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn.

Ngửa mặt lên nhìn mặt
Có cái gì rưng rưng
Như là đồng là bể
Như là sông là rừng

Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình.
http://www.thica.net/2008/02/04/anh-trang/

(Ảnh minh họa : Sưu tầm trên Internet)

10 nhận xét:

  1. Em thích 2 khổ này:

    Từ hồi về thành phố
    quen ánh điện cửa gương
    vầng trăng đi qua ngõ
    như người dưng qua đường.



    Trăng cứ tròn vành vạnh
    kể chi người vô tình
    ánh trăng im phăng phắc
    đủ cho ta giật mình.

    Trả lờiXóa
  2. Chị "thấy thương " bài thơ này lâu rồi :))

    Trả lờiXóa
  3. " Bao người ra ngồi hay đứng bên thềm, chuyện trò chung với nhau, đời sống thần tiên... "( bài hát). Đêm trăng là vậy đó, trăng đem lại sự thanh bình.
    Thơ ND hay quá!

    Trả lờiXóa
  4. Ừ, cảm giác bình yên đó An . Mình thích bài này !

    Trả lờiXóa
  5. Đây là một trong những bài có chất tư lự thị thành , vốn ít trong thơ Nguyễn Duy . . .

    Trả lờiXóa
  6. ...đời sống vội vã cho ta quên trăng xưa vẫn mãi đợi chờ.....

    Trả lờiXóa
  7. ....Trăng muôn đời vẫn thế...
    Vẫn tỏa sáng đêm rằm ...
    Dù ..không người chờ đợi
    Trăng vẫn sáng ...âm thầm ...
    ...Lang thang một chút cho vui . Cảm ơn anh Luân đã ghé qua !

    Trả lờiXóa
  8. Cảm ơn chị đã ghé qua nhà . Tối vui nha Chị !

    Trả lờiXóa