hãy tưởng tượng...
sớm mai thức dậy chỉ còn lại một mình
những thân quen chẳng còn ai cả
chùm hoa mua về không cho ai
nằm buồn thiu trong túi áo
hãy tưởng tượng...
chiều cuối năm chỉ có một mình
cùng lá rụng
con đường hun hút buồn tênh
nghe bài hát quen không có ai để nhìn nhau gật đầu
ly cà phê lơ đãng
quên bỏ đường
cái đắng không ở trên môi
cái đắng trong nỗi niềm không bày tỏ được
hãy tưởng tượng...
chân quen nỗi buồn về thăm
ngõ quen chỉ còn là ngõ cũ
núm chuông nhỏ ngủ yên trên cửa
không còn dấu tay người
hãy tưởng tượng một ngày
ngước mặt nhìn trời gặp một chuyến bay
những chuyến bay chở sự sum họp của người này
nhưng chia li của người khác
lòng không dưng sợ hãi cả bầu trời
hãy tưởng tượng...
chiếc ghế quen ngồi
căn phòng quen đến
có một ngày người quen thôi đến
bui thời gian thầm lặng
hơn cả nỗi lặng thầm
hãy tưởng tượng đi thôi
ngày đã cuối năm
trời đã cuối năm
gió đã cuối năm
ngõ đã chớm mùa xuân
giậu đã chớm vàng hoa cúc
hãy tưởng tượng đi thôi
thời gian đã hết em sẽ thấy niềm vui của anh
niềm vui có thể làm ta hét lên
có thể làm khóc được
khi mở mắt ra- mọi điều tưởng tượng
tất cả đều chỉ là tưởng tượng
thế thôi ..
(Đỗ Trung Quân -1990)
sớm mai thức dậy chỉ còn lại một mình
những thân quen chẳng còn ai cả
chùm hoa mua về không cho ai
nằm buồn thiu trong túi áo
hãy tưởng tượng...
chiều cuối năm chỉ có một mình
cùng lá rụng
con đường hun hút buồn tênh
nghe bài hát quen không có ai để nhìn nhau gật đầu
ly cà phê lơ đãng
quên bỏ đường
cái đắng không ở trên môi
cái đắng trong nỗi niềm không bày tỏ được
hãy tưởng tượng...
chân quen nỗi buồn về thăm
ngõ quen chỉ còn là ngõ cũ
núm chuông nhỏ ngủ yên trên cửa
không còn dấu tay người
hãy tưởng tượng một ngày
ngước mặt nhìn trời gặp một chuyến bay
những chuyến bay chở sự sum họp của người này
nhưng chia li của người khác
lòng không dưng sợ hãi cả bầu trời
hãy tưởng tượng...
chiếc ghế quen ngồi
căn phòng quen đến
có một ngày người quen thôi đến
bui thời gian thầm lặng
hơn cả nỗi lặng thầm
hãy tưởng tượng đi thôi
ngày đã cuối năm
trời đã cuối năm
gió đã cuối năm
ngõ đã chớm mùa xuân
giậu đã chớm vàng hoa cúc
hãy tưởng tượng đi thôi
thời gian đã hết em sẽ thấy niềm vui của anh
niềm vui có thể làm ta hét lên
có thể làm khóc được
khi mở mắt ra- mọi điều tưởng tượng
tất cả đều chỉ là tưởng tượng
thế thôi ..
(Đỗ Trung Quân -1990)
bài thơ nầy mỗi lần đọc là mỗi lần sợ...như là lời một bài hát "nghĩ đến một điều, em sợ không dám nghĩ..."
Trả lờiXóaHãy nghĩ rằng : " Khi mở mắt ra - tất cả đều chỉ là ....tưởng tượng". Chúc bạn một ngày vui nghen !.
Trả lờiXóahãy tưởng tượng
Trả lờiXóasớm mai thức dậy chỉ còn lại một mình
Hai câu đầu tiên này làm Chi tự dưng nhớ đến bộ phim I Am Legend do Will Smith thủ vai chính. Trong phim Will Smith là một nhà khoa học, ở lại một mình trong thành phố New York hoang vu đổ nát, hòan tòan không có một bóng dáng con người. Hơn ba năm ròng rã, anh ta chỉ có thể nói chuyện với con chó trung thành và những ma nơ canh trong các cửa hiệu và anh ấy thèm khát bóng dáng con người, thèm nghe tiếng người. Xem bộ phim đó Chi đã khóc nghẹn, Nguyệt à.
Đây cũng là một bài thơ Nguyệt rất thích đó Chi , sợ lắm khi " tưởng tượng ....chỉ còn một mình ". Chi cũng là người nhiều cảm xúc hen , thường có những nhận xét rất tinh tế nữa . Cảm ơn Chi đã ghé thăm , Nguyệt thiệt vui:)
Trả lờiXóa...chiều cuối năm chỉ có một mình
Trả lờiXóacùng lá rụng
con đường hun hút buồn tênh
nghe bài hát quen không có ai để nhìn nhau gật đầu
ly cà phê lơ đãng
quên bỏ đường
cái đắng không ở trên môi
cái đắng trong nỗi niềm không bày tỏ được ...
Đi lạc vào chốn mơ người mà nghe như đời thật.....
Thơ ĐTQ ngày xưa có những bài hay "chết người " vậy đó , anh Luân ! Đọc mà ngỡ như ...có mình trong đó ...
Trả lờiXóa