| Rating: | |
| Category: | Other |
1 - Mười tám tuổi tôi sống một mình, đấy là một phòng trọ ven kênh Nhiêu Lộc. Đấy là căn phòng tám mét vuông sàn gỗ, vách gỗ tạp ngay trên dòng kênh với lối vào trên những chiếc cầu ván gỗ ngoằn ngoèo, xiêu vẹo. Đấy là chỗ sống và đi học, quanh năm mùi bùn hôi hám nhưng nhiều đứa bạn thường ghé năn nỉ: “Tao giận ông bà già, tao đi bụi cho ông bả biết mặt, mày cho tao ở luôn đây nhá. Tao khoái được tự do như mày, ở nhà ổng bả la hoài tao chịu hết nổi, ở đây ổng bả khỏi tìm ra...” Tôi cười ra điều kiện: “Chỉ nuôi mày một tuần, sau đó thì biến đi dùm, tao nghèo sặc máu mũi, tiền học hàng tháng còn có khi không có, không nuôi nổi mày quá một tuần đâu đấy! Nhưng thường chưa cần đến một tuần, gạo hết, những thằng bạn nhịn đói không xong lại thu xếp quần áo: Thôi tao phải về đây, tao không chịu đói như mày được… Thế là lại đâu vào đấy, tôi tiếp tục “tự do” một mình như cũ. Đưa bạn ra đầu hẻm ngõ của cái xóm ổ chuột trên dòng kênh đen, tôi vỗ vai nghiêm chỉnh nói: “Về đi! Mày có một mái gia đình, có bố mẹ bên cạnh lo cho ăn học, tao có ai đâu, thèm như mày có được đâu. Thôi về đi…”
Ngày tết, khi dãy phòng trọ nghèo nàn vắng vẻ bởi dẫu gì cũng có người có quê để về. Đêm giao thừa tôi kéo chiếc thùng gỗ thường kê làm bàn học, bây giờ làm ghế, nhìn qua mặt kênh đen phía những ngôi nhà có ánh đèn ấm áp. Giao thừa có ai ngủ bao giờ. Mùi hương khói đêm ba mươi ấm áp vô cùng.
Tôi vẫn chỉ một mình, tôi không về bởi mẹ tôi cũng đang nương nhờ nhà cửa những người họ hàng xa, về chỉ thương mẹ tủi thân hay chính mình tủi thân không rõ nữa. Nhiều cái tết đi qua như tuổi trẻ tôi đang đi qua. Hình như tôi không có tuổi mười tám… gia đình – chỉ những ai không có nó mới da diết thèm khát nó.
Nửa năm sau ngày hoà bình tôi đi tìm và đưa mẹ cùng hai đứa em về căn phòng ấy. Bây giờ nó không còn là căn phòng trọ nữa. Nó đã thực sự thành một mái gia đình dù cũng vẫn như cũ, vẫn chỉ tám mét vuông…
2 - Cô gái ấy xinh đẹp nhưng cái nhìn ban đầu của tôi không chút gì rung động. Gã làm thơ mơ mộng học, đọc sách triết, nghe nhạc Trịnh Công Sơn, xem tranh trừu tượng đã có sẵn trong đầu mình một nàng vai nhỏ tóc dài, gương mặt khói sương mảnh mai vóc hạc. Cô gái này không như thế, cô quá cụ thể dù gương mặt cô ngộ nghĩnh. Quen biết, đến thăm nhà biết cô có một bà mẹ già bệnh tật vì tham gia kháng chiến bị tù đày nhiều năm. Cô làm công nhân thợ nhà in nuôi mẹ, cái công việc lẽ ra không dành cho cô con gái út, nhưng thời hậu chiến ngổn ngang, ai cũng như ai, ai cũng nghèo bằng nhau, gia đình nào cũng vất vả như nhau. Những bữa cơm đầy bông cỏ, những bữa độn khoai sắn. Ngôi nhà nhỏ ấy vẫn còn gặp tiếng cười. Tôi đã xấp xỉ 30 tuổi, cô gái ấy kém tôi ba tuổi. Mẹ có lần hỏi sao chưa lấy vợ? Tôi cười: “Khi nào mẹ mất…” Mẹ lại cười buồn: “Tao mất thì cưới vợ cho mẹ thấy làm gì chứ?” Rồi một tối khi đến thăm, tôi bắt gặp cô ngồi sụt sùi trong bóng tối trước sân nhà. Hỏi mãi mới nghe câu chuyện kể: “Em tệ quá! Lo đi làm suốt ngày không chăm sóc má, chiều nay chải tóc cho má thấy đầu má toàn chấy rận... em tệ lắm!” Cô nức nở không thôi, tôi ôm lấy vai cô. Trong khoảnh khắc, tôi biết lòng hiếu thảo ấy có thật hơn mọi thứ hư ảo của tranh, của nhạc của một chân dung trong tưởng tượng. Trước khi đi đến một quyết định quan trọng cho đời mình, tôi đưa cô về nhà, xóm nước đen và căn nhà tám mét vuông nơi gia đình tôi đang sống. Tôi thật lòng không muốn nói dối và nếu cô lắc đầu từ chối tôi sẽ lại thôi không nghĩ gì thêm nữa cho cuộc đời mình. Nhưng cô gái đã gật đầu. Cái gật đầu rất nhẹ nhàng nhưng quyết liệt như một lời không đổi. Tình yêu của tôi khởi đầu không bằng nhạc, không bằng tranh, không hoa hồng ánh nến, không quán xá trữ tình. Nó khởi đầu chính từ lòng hiếu thảo của người con gái ấy. Cô chính là vợ tôi.
3 - Có khi nào ta tự hỏi thiên đường có thật không?
Tuổi hai mươi tôi cũng từng hỏi như thế? Hỏi và mơ mộng. Mơ mộng và tưởng tượng. Tuổi trẻ không mơ mộng ta khó sống qua những ngày cơ cực, qua những biến động hay khốc liệt của cuộc đời. Nghị lực không thôi chưa đủ. Nghị lực giúp ta đến mục đích nhưng mơ mộng cộng thêm sẽ giúp ta vớt được những vì sao rơi xuống tận đáy bùn của dòng kênh đen hôi hám…
Bây giờ, tôi biết rõ dù chỉ là quan niệm sống của riêng mình: Nếu có một gia đình nơi để tìm về những khi mỏi mệt, nơi có đủ lòng bao dung, chia sẻ, tha thứ và yêu thương, ta đã có một thiên đường.
Đỗ
http://sgtt.com.vn/detail78.aspx?newsid=62238&fld=HTMG/2010/0124/62238
Một thời điêu đứng.Chỉ còn lại tình người cho nhũng ai cùng cảnh ngộ.
Trả lờiXóa"Thường người cùng cảnh dễ gần nhau mà !"
Trả lờiXóaCuộc đời chỉ như sân khấu thôi, lúc ta đóng vai này, lúc lại sang vai khác. quan trọng là cái tình cho nhau!
Trả lờiXóaChi thích cái kết của câu chuyện này. Một thiên đường bình dị nhưng nó là một thiên đường có thật.
Trả lờiXóa"Đồng ý với Chi , mình thấy những hạnh phúc có được ...có khi đơn giản là vây thôi , chẳng cần cao xa. "
Trả lờiXóagia đình là một thiên đường có thật, em đồng ý
Trả lờiXóaMình cũng nghĩ vậy , gia đình là mái ấm bình yên ...với những người thương yêu ta.
Trả lờiXóaChả hiểu sẽ thăm hỏi chị ở chỗ nào, vô đây chào chị, cười với chị cái rồi em đi ngủ
Trả lờiXóaCảm ơn Hương Lan. Chúc em ngủ ngon nha !:)
Trả lờiXóa