Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

"Khi người ta trẻ."....


Rating:
Category:Other
* Bác sĩ ơi, chung quanh tôi ngó qua ngó lại sao thấy toàn người già! Có những người già rất dễ thương mà cũng có những người già... chịu không nổi! Phải làm sao đây?

nguyendt@ gmail...

* Tôi đang già tốc hành, bác sĩ ơi, có thể có một tuổi già... hạnh phúc không?

tranhuyen51@yahoo...

Tôi cũng không biết. “Hãy đợi đấy!”. Nhưng một người quen tôi trước đây có nói: Không có cái gọi là già! Khi người ta 20-30 tuổi, người ta còn quá trẻ, 30-40 tuổi, đang trẻ; 40-50, hãy còn trẻ; 50-60 trẻ không ngờ; 60-70 trẻ lạ lùng! Và trên 70 người ta trẻ vĩnh viễn!

Tuy vậy, các nghiên cứu cho thấy một tuổi “trẻ vĩnh viễn” muốn có được hạnh phúc thì phải:

- Biết chấp nhận nó. Thấy nó là chuyện tất yếu. Người nào có nhiều kinh nghiệm gần gũi với những người già... dễ thương thì sau này hy vọng cũng sẽ dễ thương, bởi họ biết chuẩn bị... tới phiên mình.

- Chấp nhận điều kiện sống hiện tại dù có kém xưa và kém với mong ước của mình.

- Có ký ức tốt đẹp về tuổi thơ và tuổi thanh niên với những thành tựu trong quá khứ.

- Được tự do sắp xếp cuộc sống riêng của mình, không bị áp đặt từ bên ngoài.

- Được xã hội và gia đình chấp nhận, tôn trọng.

- Vẫn tiếp tục tham gia các hoạt động hữu ích cho gia đình, xã hội theo sức mình.

- Vui vẻ với các cách giải trí của tuổi già, với bạn bè, con cháu.

- Hài lòng với cuộc sống lứa đôi.

- Sức khỏe tương đối tốt, không mắc bệnh mạn tính nặng.

- Tài chính ổn định, đáp ứng nhu cầu thiết yếu...

Có một câu chuyện đọc thấy trên mạng:

Một cụ ông trên 80 tuổi vào phòng khám bác sĩ. Ông yêu cầu được khám sớm vì có hẹn phải đi ngay. Bác sĩ tò mò hỏi cụ hẹn với ai mà nôn nóng vậy? Ông nói hằng ngày ông phải đến ăn sáng cùng bà vợ của mình đang sống trong viện dưỡng lão... Thế cụ đến trễ một chút cụ bà phiền lắm sao? Bà ta có biết gì đâu, bà bị bệnh Alzheimer mà! Từ nhiều năm nay bà chẳng nhận ra tôi là ai. Bác sĩ ngạc nhiên: Thế sao cụ lại phải đến mỗi ngày rất đúng giờ như vậy? Ông lão đặt tay lên vai bác sĩ: Bà ấy không biết tôi chứ tôi thì biết bà ấy là ai chứ!
Ảnh minh họa :phunuonline.com
BS Đỗ Hồng Ngọc
(bacsi@dohongngoc.com)

18 nhận xét:

  1. Người già hàng xóm của em mới mất tuần trước. Bà cụ bị bệnh Alzheimer, khi các con đưa xác ông cụ từ bệnh viện về, bà hỏi ông sao rồi mà trùm mền kín mít hoài vậy...Hic.

    Trả lờiXóa
  2. Hồi năm 1988, lúc lớp em chia tay cuối cấp, một tên bạn tặng em quyển "Những năm tháng thu tàn" của Sawako Ariyoshi. Đọc xong em sợ quá trời. Rồi chúng ta cũng sẽ già, và trở lại thời trẻ thơ...

    Trả lờiXóa
  3. Tự nhiên buồn mấy ngày. Chán đủ thứ. Bi giờ em vui lại rồi nè. Hee. Hee. Vui lúc nào hay lúc ấy, lâu lâu "lăn tăn" một chút thôi hén chị?

    Trả lờiXóa
  4. Mình đang ở độ tuổi ":hãy còn trẻ " , lo chi cô nhỏ ?

    Trả lờiXóa
  5. Cũng cần chuẩn bị nhiều thứ, em lo trước cho đỡ vướng bận tụi nhỏ.....

    Trả lờiXóa
  6. Laï lo "quá xa " rồi . Bây giờ CNB chỉ việc chơi với " người già dễ thương " thôi . ...:))

    Trả lờiXóa
  7. Thì đang chơi với người già dễ thương thiệt mà chị! Ngoài đời cũng vậy, online cũng vậy luôn. Tha hồ mè nheo! Hee. Hee.

    Trả lờiXóa
  8. Người đời hay có câu vòng đời luân chuyển, người già và trẻ con giống nhau

    Trả lờiXóa
  9. Ừ , "người già hóa trẻ thơ " !

    Trả lờiXóa
  10. Bí quyết là chúng ta hãy sống cho " trẻ " , cho " hết công suất " trước khi trở lại thành " trẻ thơ " và . . ." trẻ vĩnh viễn ." . . hà hà hà hà

    Trả lờiXóa
  11. "Những năm tháng thu tàn" đã đưa mình đến đây :v

    Trả lờiXóa