Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Một chút lá rơi ( Huỳnh Ngọc Chiến )

Rating:
Category:Other
Từng ngày, từng ngày qua, chúng ta như một lữ khách đi trong cõi đời, thỉnh thoảng ghi vội vàng và vắn tắt những điều nho nhỏ và bình dị giữa cuộc sống : một đứa bé chào đời, một cuộc gặp gỡ tình cờ, một chiếc lá rơi, một cuộc chia ly, một nỗi buồn bất chợt. … Ghi lại như một vài ký chú nho nhỏ trong một trang nhật ký. Như một dấu mốc vu vơ nào đó trên con đường đời, rất dài mà cũng có thể là rất ngắn. Và những dòng chữ không cần dụng công đó –ngay trong cả những dòng thơ ghi lại những điều thương nhớ ngậm ngùi – lại vang lên giai điệu nhẹ nhàng của thơ ca, nhẹ nhàng như hơi thở, vì nó mang rất nhiều hơi thở của cuộc sống.

Đọc tập thơ “Thư cho bé sơ sinh & Những bài thơ khác”(*) của Đỗ HồngNgọc (Đỗ Nghê) tôi có cảm giác đó. Như đọc một tập nhật ký bằng thơ, qua lối viết bình dị với những con chữ rơi nhẹ nhàng. Như bông tuyết:

Tuyết bay
Bay nhẹ
Phố Tàu
Gió co
Ro lạnh
Phố đìu hiu
Theo.

(Tuyết)

Đó là tuyết rơi trong đôi mắt của một người muốn mơ màng nhìn đời qua một trang cổ tích:

Em đi lạc
Giữa đường quen
Còn anh
Đi lạc
Giữa
Ngàn năm
Xưa …

(Đi lạc)

Tuyết rơi hay lá rơi?

Lá chín vàng
Lá rụng
Về cội

Em chín vàng
Chắc rụng
Về anh …

(Lá)

Nhưng những vần thơ anh viết cho đứa con gái đã nằm xuống đã khiến tim tôi đau nhói :

Mỗi năm
Mỗi người
Thêm một tuổi
Chỉ mình con
Mãi mãi
Tuổi đôi mươi …

Biết bao nhiêu ngậm ngùi trong những câu thơ đó? Chỉ một mình con / Mãi mãi tuổi đôi mươi! Một phần đời của người cha đã chôn vùi trong lòng đất, và trong nước mắt:

Ba dạy con
Mỗi ngày Một chút
Không bài học nào
Như ba đã học Từ con:
Nỗi mất!

Anh có làm thơ đâu! Anh đang ngồi tâm sự. Với chính mình, với đứa con gái yêu muôn đời vẫn “mãi mãi tuổi đôi mươi”! Những vần thơ bình dị, quá đỗi bình dị kia nghe mênh mang một nỗi đau rưng rứt. Dường như chính những điều bình dị nhất của thơ lại dẫn con người đi vào những cảm xúc mênh mông nhất. Nhưng những nỗi đau, những sự mất mát trong đời có khi là cơ duyên để ta hiểu cuộc đời hơn. Sau một lần nằm bệnh, có lẽ anh đã nhận thấy cuộc đời mang một gương mặt khác, nghe ra cuộc đời đang vang một giai điệu khác, và chợt:

…….
Thấy ai cũng tội nghiệp
Như ta
Đã bao lâu ta không sống với mình
Ta có ta mà quên ta phứt…

(Xin cám ơn, cám ơn)

Cơn bệnh, nỗi đau sẽ đến và đi. Như giấc mơ. Để khi tỉnh lại sẽ thấy đời tươi hơn, lá thắm hơn, con người đáng yêu hơn. Để rồi nguyện sẽ :

Chắt ra cho hết
Giọt hơi cuối cùng
Thả mình như lá
Rơi vào hư không
Tràn vào khắp ngã
Đất trời mênh mông
Nhẹ như không có
Có mà như không!

(Có không)

Vì đã hiểu ra rằng :

Lắng nghe hơi thở của mình
Mới hay hơi thở đã nghìn năm xưa
………..

(Thở)

Chiếc lá kia sẽ rụng. Hơi thở kia sẽ tàn. Cửa “tử” sẽ khép lại, chôn giấu tất cả những nỗi buồn, xóa đi dấu vết một quãng đời… Nhưng cửa “sinh” sẽ mở một chân trời khác trong tiếng khóc chào đời :

…………
Thôi trân trọng chào em
Mời em nhập cuộc
Chúng mình cùng chung
Số phận
Con người!

(Thư cho bé sơ sinh)

Anh hay tôi, tất cả chúng ta rồi sẽ phải lìa bỏ cuộc chơi cùng tất cả những buồn vui cay đắng, để người khác nhập cuộc theo dòng chảy bất tận của cuộc sống vô tận vô biên. Và có lẽ khi “cùng chung số phận con người” thì hãy nhìn cuộc đời như chiếc lá rơi lặng lẽ trên dòng nước xanh rêu, trên gian nhà thủy tạ, bên tách cà phê, một buổi sớm mai ....
http://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/mot-chut-la-roi/

8 nhận xét:

  1. Tôi cũng đã xem tập thơ này rồi ạ!

    Trả lờiXóa
  2. Những câu thơ như tự sự với chính mình...

    Trả lờiXóa
  3. Thơ hay . Người viết hay . Viết cho bé sơ sinh mà như thế thì phải là người hiểu đời , trải đời đến tận cùng rồi . . .
    Viết về nỗi đau , để thấy nó là vĩnh viễn trong lòng người cha . Nghệ thuật làm cho nỗi đau thành của chung mọi người . Để ta thấm thía những ngày đang sống đây thật là quý giá . . .
    Những gì ông bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc này nghĩ và làm , tự nhiên làm cho người ta thấy giá trị lớn lao không thay thế được của người từng trải có tâm có tài .

    Trả lờiXóa
  4. Một người đáng kính trọng và yêu quý !

    Trả lờiXóa
  5. Một bác sỹ hiếm hoi y đức mà đời nay quá cần... Sao người tốt thường ít quá ở thế gian này hén Chị?
    Nhiều khi gặp ai tốt, mình mừng, nhưng rồi lại xót xa sao cái tốt không thể nhân ra... Rồi nữa, người tốt hay chịu thiệt thòi... Rồi nữa, thấy mình không tốt như người thì mắc cở...rồi nữa, bao người biết mắc cở như mình...
    Nhà em cũng có đủ sách của Bác sỹ...Cảm ơn Bác sỹ thiệt nhiều...

    Trả lờiXóa
  6. Đọc bài thơ bác sĩ viết cho con gái mà không cầm được nước mắt . Tấm lòng người cha , người thấy , người thầy thuốc ở bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc luôn làm mình phải kính phục . Cảm ơn MM đã chia sẻ với chị.

    Trả lờiXóa