| Rating: | |
| Category: | Other |
Hai con anh, một trai, một gái, đều học trường năng khiếu. Anh có một ngôi nhà 40m2, một trệt, một lầu ở trung tâm thành phố, cách cơ quan anh mấy bước chân nhưng cách trường con anh khoảng 4km.
Sinh hoạt gia đình anh những ngày làm việc trong tuần như sau:
Buổi sáng vợ anh dậy sớm nấu thức ăn. Ở nhà, con trai anh có nhiệm vụ đặt nồi cơm và ăn cơm trước. 11g45 từ cơ quan anh chạy đến trường đón con gái, làm tiếp một vòng nữa đưa con trai đi học xong anh mới về nhà ăn cơm. Thường anh ăn cơm một mình vì vợ anh thích dùng bữa trưa cùng đồng nghiệp ở căngtin. Khi vợ anh về nhà vừa đến giờ anh vào cơ quan. Có khi chị về trễ hơn. Xế chiều chị lại sửa soạn cho bố con anh bữa tối rồi mới đi dạy, tiện thể chở con gái đi học thêm. Bữa cơm gia đình anh hiếm khi có đầy đủ bốn người.
Anh còn một miếng đất 400m2 ở khu đô thị mới toàn nhà biệt thự, các ngôi trường quốc tế và công ty nước ngoài. Kế hoạch của anh là sẽ bán ngôi nhà trung tâm thành phố, đầu tư (tất nhiên là vay thêm ngân hàng) xây một ngôi nhà đúng quy hoạch, ở một phần, còn lại cho thuê. Tiền thuê nhà dự kiến không ít hơn 1 tỉ đồng một năm. Việc trả nợ ngân hàng hoàn toàn khả thi trong một thời gian ngắn.
Dự định này sẽ được thực hiện vào thời điểm các con anh vào đại học, không cần sự đưa đón của bố mẹ nữa.
2. Con đường rộng khoảng 10m, mỗi bên lề 4m, quanh năm ồn ào xe cộ. Trong nhiều nhánh rẽ trên đường có một con hẻm ở vị trí hơi khuất sau một ngôi nhà cùng một tán cây to. Hẻm rộng, ôtô ra vào thoải mái! Đầu hẻm, điểm tiếp xúc với con đường, có một nắp cống kích thước khoảng 1,5 x 1,5m, chiều cao 20cm, vuông thành, sắc cạnh với mặt đường. Chếch đấy một chút có một cửa tiệm nhỏ, bên cạnh cửa tiệm có một bức tường hơi nhô ra. Trước mặt bức tường, trên cùng một đường thẳng có thêm trụ đèn và bốt điện thoại cách nhau khoảng 1m.
Đó là con đường ngày nào anh cũng phải qua lại mấy lần trong công việc xe thồ đưa đón con cái.
3. Chiều muộn, anh có hơi sốt ruột vì việc cơ quan chưa kết thúc lại thêm con trai gọi qua điện thoại di động rằng hôm nay nó được ra sớm và đã chờ bố khá lâu (may mà con anh không đam mê điện tử, trong lúc chờ đợi như vậy quán net thường là nơi trú chân của bọn học trò).
Ra khỏi cổng cơ quan, anh phóng xe nhanh qua bên kia khi đèn xanh vừa sáng và lọt thỏm vào con đường ở thời điểm nhộn nhịp nhất. Sự nhộn nhạo được bồi thêm bởi tiếng nổ của hàng loạt máy phát điện mỗi cửa tiệm mỗi cái phục vụ kinh doanh, khi chỉ tiêu một cúp một có (điện) vào mùa khô lên đến cao điểm. Anh chạy hơi quá tốc độ cho phép, trong đầu bận rộn sắp xếp chuyện cơ quan, đứa con trai còn một lớp học thêm gần nhà. Tối nay gia đình anh sẽ đông đủ vào lúc 22g. Có thể anh sẽ ăn tối trễ hơn một chút so với mọi ngày.
Từ phía sau, một chiếc taxi đột ngột qua mặt anh, cúp ngay vào con hẻm không một tín hiệu. Anh nhác thấy nó qua kính chiếu hậu thì vừa lúc xe anh tung rầm vào cản trước chiếc taxi. Loạng choạng, anh giữ vững tay lái phóng nhanh lên hè, băng qua nắp cống vuông thành sắc cạnh với lòng đường. Trước mặt anh bức tường sừng sững. Trụ điện và bốt điện thoại nằm trên cùng một đường thẳng cũng sừng sững.
Mọi thứ nhanh như điện! Đánh tay lái chệch khỏi bức tường anh chắc chắn sẽ va vào cột điện tan xương nát thịt, nếu không cũng tông vào bốt điện thoại vỡ mặt là cái chắc. Trong tích tắc anh nghĩ đến con trai đang chờ anh trước cổng trường. Giờ này vợ anh đang đứng lớp, chị luôn tắt điện thoại khi vào bài giảng. Đứa con trai sẽ chờ mãi...
Đến khi chiếc xe lọt vào khoảng trống giữa trụ điện và bốt điện thoại và quay ngoặt đầu lại cùng một tiếng rít ớn lạnh anh vẫn còn ngơ ngác. Bằng chứng để lại là một vệt đen dài của bánh xe in trên những viên gạch con sâu do động tác thắng gấp. Có ai đánh tay lái giúp anh trong khoảnh khắc sinh tử này?
Tay tài xế taxi mở cửa xe bước xuống nhìn anh trân trối (chắc trong đầu hắn anh chỉ còn là một đống thịt xương nát vụn cùng chiếc xe tơi tả?). Anh nhìn tay tài xế rồi nhìn lại nắp cống. 20cm vuông thành sắc cạnh. Cuộc đua vượt chướng ngại vật về đích an toàn!
Tuy nhiên, toàn thân anh ê ẩm, từ xương cụt đau thốn đến tận đốt sống cổ cuối cùng. Đầu anh ong ong. Xung quanh anh tiếng người lao nhao, xíu nữa là chết, trời ơi thiệt là may mắn, kinh khủng quá, cứ tưởng không rầm vào bức tường thì cũng nát đầu bởi trụ điện hay bốt điện thoại...
Đám đông ồn ào một chút rồi tản nhanh, người nào việc nấy. Người ta vốn dễ quên, mà thành phố này mỗi ngày biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Chỉ là một câu chuyện rất nhỏ làm quà cho chầu cà phê buổi sáng, có khi chẳng ai buồn kể. Anh nặng nhọc dắt xe xuống lòng đường, hòa vào dòng chảy ngược xuôi. Anh bỗng thấy mọi thứ quanh mình đều rất xa lạ. Cảm giác trống rỗng xâm chiếm. Có ý nghĩa gì đâu, con cái, trường năng khiếu, sự nghiệp, ngôi nhà, miếng đất, lương tháng... Nếu mọi thứ chấm hết vào lúc này?
Anh chạy xe thật chậm.
Tối nay gia đình anh sẽ đông đủ vào lúc 22g. Có thể anh sẽ ăn tối trễ hơn một chút so với mọi ngày.
Truyện 1.163 chữ của ĐÀO THỊ THANH TUYỀN
http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/Van-hoc/397781/Truyen-ngan-1200-Chi-la-mot-cau-chuyen-rat-nho.html
Chuyện nhỏ nhưng rất thật và ý nghĩa. Đã có một dạo, em và mấy đứa bạn đi làm hùng hục, làm quên ăn, quên ngủ, quên ngày quên đêm, quên cả tuổi trẻ. Bây giờ nhìn lại thấy hối tiếc. Lúc đó cứ nghĩ làm vì tương lai. Nhưng giờ nhìn lại, kiểm điểm lại, thì tương lai vẫn mịt mù :)
Trả lờiXóađó chỉ là một nốt lặng trong bản nhạc cuộc sống của con người ! chúng ta ... ai cũng gặp cái nốt lặng đâu đó trong quá khứ ! nhưng nó không đủ trường độ ... cường độ và cao độ để quyết định ... ý nghĩa của bản nhạc !
Trả lờiXóavà vì thế ... chỉ một tháng hay một năm sau ... chúng ta lại rơi vào khuôn nhạc ... quên mất nốt lặng ... và chạy theo tiếp các nốt nhạc khác !
có người theo hết dc bản nhạc ... nhưng có người bỏ dở nửa chừng !
( vài suy nghĩ nhỏ ... nếu thấy ko hợp ... chủ blog có thể del thoải mái ! Thanks ! ) :-)
@ Ngọc Hạnh : Chị cũng đã có thời như vậy ...tuy tương lai không mịt mù ...nhưng sức khỏe thì mù mịt . Nhìn lại ...còn thấy sợ ...
Trả lờiXóa@ Timnhau : Cảm ơn bạn đã chia sẻ . Đúng là một câu chuyện rất nhỏ , một nốt lặng trong bản nhạc của cuộc sống ....để ta có thể nhìn lại và quyết định ...sống tiếp như thế nào ....
chắc ko bạn ? :)))
Trả lờiXóa:)) Đã thử sống ...chậm hơn , ít áp lực hơn ...với nhiều cố gắng điều chỉnh từ bản thân mình và cảm thấy cuộc sống vui hơn ( Ý kiến riêng và kinh nghiệm của cá nhân mình thôi nha )
Trả lờiXóaHìhìhì.. Cho em lanh chanh, xen vào câu chuyện một tí.
Trả lờiXóaEm thấy anh/chị @timnhau hỏi khó chị Nguyệt rồi. Em nghĩ tùy cái người viết hay chơi bản nhạc sẽ xử lý cái nốt lặng đó như thế nào. Có thể người đó sẽ chơi một đoạn nhạc trầm sau nốt lặng, cũng có thể họ sẽ tấu một đoạn nhạc thật bốc, thật sôi động. Cũng có thể, sau nốt lặng, họ quyết định kết thúc bản nhạc. Đó là quyết định của từng người.
Cuộc sống bây giờ có lẻ luôn như thế,muốn có bữa cơm gia đình hoàn chỉnh thật hiếm hoi...Rõ chán bạn nhỉ?
Trả lờiXóaEm đồng ý với chị. Có những thời điểm và có những việc xảy ra trong cuộc đời giúp mình có cơ hội dừng lại, để nhìn, và để quyết định sống tiếp như thế nào.
Trả lờiXóa:))
Trả lờiXóa:)
Trả lờiXóalâu lâu có dịp ngồi tám về một v/đ rất hay trong cuộc sống chúng ta ... cho phép tôi kể một chút về một dấu lặng trong đời [ nghĩa là có nhìu dấu lặng ! :)] để chia sẻ với các bạn :
Trả lờiXóathập niên 80 - 90 tui đang làm trong biên chế nhà nước và đang trong thời hoàng kim ... tui nhậu đủ các ngày trong năm ( có lẽ trừ những ngày Tết ) ... và là khách hàng quen thuộc của các nhà hàng ở Bình Thạnh. Xin nói thêm là ko phải do nhu cầu bản thân mừ là do nhu cầu giao tế (dĩ nhiên ... các khoản tiền ăn nhậu đó là lấy từ quỹ của đơn vị). Khi đó còn phải đi xe cá nhân chứ chưa dùng xế hộp của đơn vị như bi giờ !
cuối năm 1995 sau chầu nhậu bí tỉ tại nhà hàng 300 Điện Biên Phủ Q.3 ... chạy xe về nhà ở Q.6 ... tui bị một tai nạn giao thông phải nằm Chợ Rẫy hơn 3 tháng. Nằm trên giường bịnh với toàn thân băng bó ... tui cũng nghĩ như người đàn ông trong truyện ... và hứa với lòng là đọan tuyệt hẳn chuyện ăn nhậu say sưa !
nhưng khi đi làm trở lại ... thì ban lãnh đạo đơn vị dùng đủ mọi biện pháp để đưa tui vào quỹ đạo ăn nhậu như trước vì không ăn nhậu giao tế ... thì không làm kinh tế dc ! có điều kỳ này thì mỗi lần ra về thì có người đi kèm ... nghĩa là có hai thằng say chứ ko phải một thằng ! :)))
bạn sẽ đặt v/đ là sao ko nhậu sương sương thui ? ... xin thưa ko nhậu tận tình thì đối tác cũng hổng tận tình trong việc quyết toán ! hehehe !
và cứ thế ... nếu đời tôi ko gặp một dấu lặng thứ hai ... để nghỉ hẳn biên chế nhà nước ... ra làm tư nhân vào năm 2004 ! từ đó ... tui mới bỏ nhậu dc !
bởi vậy ... nhìu khi tự mình ... mình chưa thể quyết định dứt khoát dc ... còn tùy thuộc vào nhìu yếu tố nằm ngoài sự kiểm soát của mình ! :)
ý tui mún nói ... bản nhạc là cuộc đời của con người ! có người đi hết ... nhưng có người "chít" sớm ... phải bỏ dở nửa chùng ! :)
Trả lờiXóaĐúng là nghề nghiệp xây dựng của bạn khó tránh khỏi "ăn nhậu theo yêu cầu của lãnh đạo " ... ( Thiệt khổ !!!) Bởi vậy, bạn đã quyết định sống khác ( ..",nếu đời tôi ko gặp một dấu lặng thứ hai ... để nghỉ hẳn biên chế nhà nước ... ra làm tư nhân vào năm 2004 ! từ đó ... tui mới bỏ nhậu dc ! " ). ...
Trả lờiXóaCó lẽ N may mắn hơn bạn một chút ... .
Em đồng ý luôn với anh là trong cuộc đời có nhiều yếu tố nằm ngoài sự kiểm soát tác động lên quyết định của mình (hhehehe.. Ủa, sao mình giống ba phải zị nè). Nhưng em tin anh cũng sẽ đồng ý với chị Nguyệt và em, điều đáng nói là sau nốt lặng người ta đã đưa ra những quyết định chứ không phải buông tay phó mặc, phải không anh? Trong câu chuyện anh kể, em thấy anh cũng đã đưa ra quyết định sau nốt lặng thứ 2 mà nhờ thế đã thay đổi cuộc đời anh.
Trả lờiXóaCảm ơn anh đã chia sẻ suy nghĩ.
Cảm ơn chị Nguyệt đã cho em "nhiều chiện" :))
Rất vui khi bạn bè thoải mái trao đổi suy nghĩ của mình và chia sẻ những kinh nghiệm sống mình có
Trả lờiXóa( Hổng có "nhiều chiện " đâu ngochanh ) Cảm ơn em Ngọc Hạnh và bạn timnhau đã chân thành trao đổi ....
Nhỏ Cao Nguyên thì "bạn bè nổi tiếng" nhiều mừ , sợ gì văng miểng ta :D
Trả lờiXóaChị thì thoải mái ...thấy hay thì post lại thôi . Còn bạn bè thì như CNB biết đó , thấy hạp thì kết bạn . Vậy thôi !
Chị hạp với em thiệt hông? Hay chờ em về chị hãy trả lời (có gì em cũng đỡ quê chút xíu! Hé. Hé)
Trả lờiXóaCứ tỉnh đi em , bộ em ...thấy hổng hạp hả ? ( Chắc tại thấy bà chị khó tính quá chứ gì :D) . Em nhỏ được cưng quá trời còn ..."giận " hoài !
Trả lờiXóaEm... chưa giận chị lần nào mà, thôi để mai tính .... coi sẽ giận ai. Hé. Hé...
Trả lờiXóaHihi ,Bữa MM và chị "chọc ghẹo " , cô nhỏ "giả bộ giận " đó mà . Lại tính "giận ai " ngày mai hả ?
Trả lờiXóa( Thôi , cho chị can nghen :D)
Bữa nào giận ai em quên rồi!!! Chị nhắc lại dùm đi, đặng em có cớ giận tiếp ....
Trả lờiXóaNhắc mần chi ta , "giả bộ giận " mừ ( Hừ hừ :D)
Trả lờiXóaĐang kiếm ai để giận, để có cớ nghỉ blogging một ngày....
Trả lờiXóaMai có rảnh thì chị qua coi nhà dùm em nhen. Em đi chụp phong cảnh về khoe chị.
Yên chí đi em , nhà có nhiều người coi mừ . Mai chị cũng đi ....lang thang tới chiều . Tối sẽ chạy qua :))
Trả lờiXóaGiận kiểu nào vậy chị? Kiểu này hay kiểu này hìhìhi
Trả lờiXóaKiểu số 1 đó em. Vập cục đất cái quên mình đang giận chuyện gì. Hee. Hee...
Trả lờiXóaNhỏ Hạnh có mây tấm hình hay thiệt , hihi
Trả lờiXóaMình vẫn luôn tự nhắc mình : được sống , sống vui vẻ khỏe mạnh , không đói ăn thiếu mặc , vợ chồng con cái vui vẻ bình an , nhà cửa đàng hoàng . . . Như thế là đời đã ưu đãi ta nhiều nhiều lắm rồi . Hãy sung sướng với điều ấy . . . Vì đúng là khi gặp chuyện ta mới nhận ra sự vô nghĩa của rất nhiều thứ . Trong đó có cả những thứ mà ta tưởng mình cần ao ước . . .
Trả lờiXóaRất đồng ý với bác Ngô Đồng . Như vậy đã là quá hạnh phúc rồi ...Việc "mới nhìn thấy đó , mất đó" ....khiến mình cảm thấy ta còn thiệt hạnh phúc hơn rất nhiều người , mọi "bon chen " đều vô nghĩa ...
Trả lờiXóaHehe, lâu ghê mới thấy Anh timnhau "hiền lành" thú thiệt "chuyện đời tự kể"... Phải là người qua một lần tai nạn mới thấy hết cái phi lý của cái sự tham-sân-si trên đời này... nhưng qua đò là ..biến, nên qua tai nạn một thời gian thì ai dường như cũng quên hết... có lẽ vì vậy mà cái vòng nhân gian nó mới phức tạp khôn lường... Nhưng em rất ngưỡng mộ Anh hoasingodong, vì sống như vậy nghĩa là "Phật giữa chợ", cho nên nếu ai gặp Anh ở ngòai cũng sẽ rất qúy mến nụ cười vô ưu của Anh và được Anh truyền cho cái vô ưu đó....
Trả lờiXóangười ơi là người ! giống khẩu khí của mí bậc "hiền thê" ghê ... ta ơi ! hehehe !
Trả lờiXóaĐược chia sẻ với bạn bè là một niềm vui phải không MM. Chị rất cảm ơn anh timnhau đã kể chuyện của mình để bạn bè hiểu thêm về lẽ đời và cũng cảm ơn hoasingodong về niềm vui sống "biết đủ là đủ ". Hy vọng khi thu xếp được có thể gặp cả MM và hoasingodong cùng lúc để được nhìn thấy nụ cười vô ưu của hoasingodong và nghe giọng cười "không đụng hàng"của Mập . Mong lắm !
Trả lờiXóaHa ha . Minh Trang đã nói một phần đúng , bạn bè vẫn nói Ngô Đồng là người " tu giữa chợ " và mình thấy đúng .
Trả lờiXóaThực ra mình đã trải qua có lẽ là gần đủ gian nan khốn khổ ở đời , qua cả chiến tranh và đã gần như chạm cả vào cái chết cho nên mình thấy sự sống quý giá vô cùng . . . Những cái tốt đẹp là phương tiện , là cái thêm vào để ta sống tốt trên thực tế . Chỉ là cần có , chỉ là thêm vào thôi . thật thế
Mình có ông bạn vong niên , đã đi chiến đấu , đã qua muôn vàn khổ ải để có một cuộc sống tốt , có vợ có con như ý . Đã làm tới Phó Giám Đốc một đơn vị nghệ thuật khá lớn , thế mà chỉ vì bị đấu đá không lên được Giám Đốc mà suy nghĩ tức tối đến phát bệnh tai biến não , may không chết nhưng cũng đờ đẫn thất thần không hồi phục được . Mình nghĩ như vậy " để làm gì " nhỉ . Cái danh hão ấy nếu có cũng sẽ chấm dứt ở sáu mươi tuổi thôi , lụy vào thân bây giở khốn khổ cả một quãng đời tiếp theo phiền lụy vợ con . . . như một người đã chết đang sống qua ngày . . .
Cho nên mình rất muốn , nhất là những người trẻ nên hiểu điều này để sống cho tốt , sống cho có ích và luôn hướng về phía trước một cách hiểu biết và đầy thiện chí tích cực . . . đừng chán nản ngã lòng trước những thất bại vất vả ở đời , cũng đừng vênh vang thái quá khi mình may mắn có một vài kết quả tốt nào đó . . .
"Thực ra mình đã trải qua có lẽ là gần đủ gian nan khốn khổ ở đời , qua cả chiến tranh và đã gần như chạm cả vào cái chết cho nên mình thấy sự sống quý giá vô cùng . . . Những cái tốt đẹp là phương tiện , là cái thêm vào để ta sống tốt trên thực tế . Chỉ là cần có , chỉ là thêm vào thôi . thật thế .Cho nên mình rất muốn , nhất là những người trẻ nên hiểu điều này để sống cho tốt , sống cho có ích và luôn hướng về phía trước một cách hiểu biết và đấy thiện chí tích cực . . . đừng chán nản ngã lòng trước những thất bại vất vả ở đời , cũng đừng vênh vang thái quá khi mình may mắn có một vài kết quả tốt nào đó . ."(Hoasingodong )
Trả lờiXóaNguyệt sẽ ghi nhớ , cảm ơn hoasi !
Đọc được những lời nhắn nhủ chân tình của các anh chị đi trước như thế này thật trân trọng và quý báu. Cảm ơn anh hoasingodong.
Trả lờiXóaChào cô bạn tóc cong . . . hì hì
Trả lờiXóaĐôi khi mình cũng bức xúc vì thấy nhiều người trẻ sống thiếu sinh lực quá , họ nhìn cuộc đời một cách ủ ê , hoặc cay cú những chuyện không đáng , tiếc lắm ngochanh à .
Hôm trước mình có Còm bên nhà nào đó câu này ( nhái theo một nhà điêu khắc nổi tiếng thời Phục Hưng ) : " Cốt lõi cuộc đời là những niềm vui , người ta chỉ việc bóc bỏ đi những buồn bã xung quanh nó " . và mình tin đó là sự thật . . .