| Rating: | |
| Category: | Other |
http://www.youtube.com/watch?v=IBC2XVAZiEc&feature=related
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Cho tôi về
lại mái nhà quê nghe mưa rơi lộp độp
bước ra ngoài
khúc sông đỉa bám
khúc sông nước trong
khúc sông in tán dừa
chiều giông mưa nào
mùa hè mưa nào
con đường mưa nào
Tôi ở quê.
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
về lại túp nhà khoảnh sân cô giáo cũ
cô giáo nuôi gà
gà chạy loanh quanh
ngang bữa học
lạch bạch vào trong nhà
oang oác...
nhốn nha và nhốn nháo
Trong sân lá reo chỉ muốn ngủ
cô giáo già
dạy Toán
nào nào các con
học tiếp nào...
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
tôi sẽ ngồi lại ghế đá sân trường năm cũ
mùa hè
hoa phượng đỏ rơi rơi
mùa hè
những dòng văn rơi rơi
trong quyển lưu bút hoa hoè
trong những nét chữ gà bới trâu gặm
Tôi nhất định nhớ
từng gương mặt quen
Tôi biết chứ
nhiều năm sau
gặp lại
thảy đều ngó lơ qua phía khác
hoặc giả :
Ủa, dạo này sao rồi?
dăm câu rồi lỉnh mất.
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Tôi sẽ nói ông bà
rằng con biết ông bà thương con
Tôi sẽ nói ba mẹ
rằng con biết ba mẹ kỳ vọng vào con
Tôi sẽ nói bạn
rằng tôi quý bạn vô cùng
Tôi nói mà
Tôi biết chứ
nhiều năm sau
Tôi muốn nói
nhưng ngại
Tôi muốn sà vào lòng
nhưng ngượng
trẻ con thì làm cái gì cũng dễ
Tôi người lớn
nên tôi biết
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
dẫu chỗ ngồi có chật
Tôi sẽ đứng
dẫu đường có xa
Tôi sẽ đợi
dẫu năm tháng có đi qua thêm nhiều nữa
Tôi vẫn không ngại
Tôi sẽ chờ
chờ hoài
một vé
đi
tuổi
thơ
Chị coi cuốn truyện cùng tên này của Nguyễn Nhật Ánh đi Chị, hay lắm...
Trả lờiXóaỪ, hay lắm Minh Trang !
Trả lờiXóaBài thơ dễ thương.
Trả lờiXóaHơi tiếc cho cái tứ Cho tôi một vé... của bác Ánh!
Bài thơ rất hay, làm anh nhớ quê và một thời đã mất vô cùng.
Trả lờiXóaỪ , N cũng nghĩ bài thơ thiệt dễ thương :)
Trả lờiXóaNhớ bình yên quê nhà ha anh Trang ?
Trả lờiXóaBài thơ dễ thương! Em thích bài gốc của Robert Rojdesvensky hơn, nó ko nhiều sự kiện ký ức nhưng đầy nuối tiếc...
Trả lờiXóaỞ một nơi nào đó rất xa xôi
Có thành phố
như giấc mơ
im ắng
đầy bụi bám.
Một dòng sông lẳng lặng,
một dòng sông
nước như gương
lờ trôi...
Ở một nõi nào đấy xa xôi
Có thành phố,
ngày xưa,
có thành phố
Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu,
đã từ lâu,
trôi qua...
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà,
đến ga,
xếp hàng mua vé:
"Lần đầu tiên trong nghìn năm,
có lẽ,
Cho tôi xin một vé
đi Tuổi Thơ."
Vé hạng trung-
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết!-
Biết làm sao
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ
còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
của chúng ta
từ nhỏ...
Thành phố Tuổi Thơ-
thành phố chuyện thần kì.
Cơn gió đùa,
tinh nghịch dẫn ta đi.
Ở đấy,
làm ta say, chóng mặt,
Là những cây thông
vươn tới mây,
Là những ngôi nhà,
cao,
cao ngất,
Và mùa đông
rón rén
bước
trong đêm
Qua những cánh đồng
phủ tuyết trắng và êm...
Ôi thành phố Tuổi Thơ-
bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát-
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái Đất nhiều đường,
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
đi xa...
Hãy tin!
Và thứ lỗi!
Ui, cảm ơn Khiết An nhiều lắm . Em đã tăng thêm cho chị một bài thơ hay tuyêt nữa :)
Trả lờiXóahihi, để hôm nào bình tâm lại, em post lại một bài "cho tôi trả lại vé đi tuổi thơ" hồi 360... hồi ấy chưa hân hạnh quen Chị...
Trả lờiXóaChị chờ đó nghe." Mập yêu quý" !
Trả lờiXóaHhehe!
Trả lờiXóaỦa có bán vé đi tuổi thơ sao ? Cho tôi một vé với ! Nhanh nhanh lên nào kẻo tôi không chờ được, tôi còn có chỗ khác phải đi nữa ...
Trả lờiXóaNhiều người xếp hàng quá mà vé hết rồi anh Hoàn ơi :))
Trả lờiXóa