Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Ông thầy Việt Văn..


Rating:
Category:Other
TTCT - Tôi hận ông thầy Việt văn lớp 11. Ổng chơi không đẹp khi bắt tụi tôi học thuộc lòng bài thơ Kẻ sĩ của Nguyễn Công Trứ.

Đó là bài hát nói gieo vần vô kỷ luật nhất mà tôi từng biết, lòng thòng, Hán nhiều hơn Nôm. Đây, trích thử vài câu nghe chơi: “...Cầm chính đạo để tịch tà, cự bí/ Hồi cuồng lan nhi chướng bách xuyên...”. Tôi theo ban toán, nội hiểu được ý nghĩa bài thơ đó cũng đáng nể rồi, giờ còn bắt học thuộc lòng nữa coi sao được.

Tôi tính: lớp 40 học sinh, mỗi tuần bốn giờ Việt văn, hai lần lên lớp. Giỏi lắm mỗi lần ổng “tó” được năm đứa, hai lần là mười đứa, tôi có 75% cơ hội thoát hiểm. Nhưng ổng tỉnh bơ: “Tôi sẽ gọi từng người cho đến hết lớp”, còn thêm: “Ai không thuộc tôi sẽ cho cơ hội lần sau và lần sau nữa cho đến khi... có điểm”. Thế là rõ! Ổng quyết tâm... chơi tụi tôi đến cùng. Không còn chọn lựa nào khác, đành ôm hận “tụng” bài thơ đó đến khi thuộc lòng
Cơ hội “rửa hận” đến khi ổng ra đề luận: “Bạn nghĩ gì về tình thầy trò ngày nay?”. Từ hồi biết mặt chữ, tôi chưa bao giờ “múa bút” sướng như thế. Nào là thời xưa học một thầy, học để làm quan và chỉ học nghề... văn. Thời nay học đủ thứ, cần gì học nấy, học để hành nghề. Thời đại khoa học, ai học trước người đó là... thầy, bởi vậy mới có chuyện đi học luyện thi, mới có thầy giáo “cua” học trò...

Tôi khoắng bút như đi... ăn cướp, gần hết giờ, chấm xuống hàng, kết luận “bản cáo trạng” về thầy: nên xem thầy giáo như người anh coi bộ nhẹ nhàng hơn khi nhìn dưới khía cạnh đạo đức. Thiệt là hả giận! Tôi viết với tư thế “tử vì đạo”, ăn trứng vịt cũng được. Không thành danh thì cũng thành... ma.
Bài luận được 16 điểm. Ông thầy cười cười: “Tôi không đồng ý với em nhiều điểm, nhưng vẫn cho em số điểm cao nhất”. Thiệt chưng hửng! Tôi mơ hồ hình như ổng chơi trên cơ mình, nhưng cái “tôi” đẩy tôi đi quá xa nên cứ khoác lác hả hê với bè bạn: Hận “Kẻ sĩ” đã rửa xong!

Ổng còn nhiều chiêu khác. Tú Xương thì học trò đứa nào chẳng khoái. Ít ra cũng phải thông cảm với bọn học trò thi cử với bài “Đau quá đòn hằn, rát hơn lửa bỏng”. Không! Ổng phang bài: “Trên ghế bà Đầm ngoi đít vịt. Dưới sân ông Cử ngỏng đầu rồng”. Ổng giảng say sưa bằng giọng bi ai, phẫn hận về thời Nho mạt, về danh lợi, về nhân phẩm. Ổng truyền tâm tư cho đám học trò há hốc miệng ngồi nghe suốt hai giờ đồng hồ. Ổng đâu ngán “cháy” giáo án. Mà hồi đó làm gì có giáo án. Bài soạn của ông là xấp giấy A4 gấp đôi, chẳng bao giờ thấy ổng mở ra. Ổng chỉ mở... sổ điểm.

Đời cứ thế trôi đi... Những năm cuối thập niên 1970, đầu 1980, đời sống khó khăn thế nào khỏi cần kể. Tôi làm ở một trung tâm nghiên cứu, ban ngày khoác áo blouse vào phòng lab cứ như là... viện sĩ, tối về mượn xích lô của thằng bạn “cảo” vài vòng kiếm thêm. Một tối trời mưa, ế độ, tôi tấp vào quán nhậu ven đường gần ngã tư Bảy Hiền. Quán như cái lều, cũng ế độ, chỉ có mình ông chủ đang trầm ngâm bên ly rượu.

Tôi kêu một xị, ngồi trông ra đường, nghe tiếng mưa lằng nhằng trên mái nhà, rầu thúi ruột... Chợt nghe tiếng ngâm ê a của ông chủ quán từ phía sau, mà sao lời ngâm nghe quen quen... Rồi tự nhiên tôi cũng cất tiếng ngâm theo: “Xe bồ luân dầu chưa gặp Thang, Văn/ Phù thế giáo một vài câu thanh nghị/ Cầm chính đạo để tịch tà, cự bí/ Hồi cuồng lan nhi chướng bách xuyên...”, cứ thế đến hết bài Kẻ sĩ.

Một khoảng im lặng. Tôi quay lại, không ai bảo ai, cả hai nâng ly mời nhau. Trong sự nghiệp cụng ly của tôi, chưa bao giờ tràn ngập những “tiếng nói không lời” như lần đó. Chủ quán trạc ngoài 30, cao học luật, công chức chế độ Sài Gòn, đi cải tạo bốn năm về mở “lều nhậu”. Chúng tôi cà kê chuyện đời, chuyện người... Rượu đến mềm môi. Bài thơ Kẻ sĩ tưởng đã trôi vào quên lãng bỗng thức tỉnh trong một đêm mưa, thành tiếng chuông đeo đẳng đời người.

Kinh thánh có kể đứa con út đòi cha chia gia tài rồi tìm phương trời xa vui chơi thỏa thích. Người cha chiều nào cũng tựa cửa đứng trông. Rồi thằng con đã phung phí hết tiền, giờ đói rách trở về xin cha chén cơm. Nhưng người cha mừng rỡ, mặc áo mới cho nó, làm tiệc linh đình mừng con trở về...

Thưa thầy Việt văn, thằng đệ (tử) giờ đây đầu bạc chân mỏi, ngày nhà giáo năm nay xin hầu thầy đến tận cùng bữa tiệc để khoanh tay nói lời tạ lỗi, trước khi tung hô theo đám đông: “Biết ơn thầy cô”.

VŨ THẾ THÀNH
http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Ban-doc-va-TTCT/465728/Ong-thay-Viet-van.html

13 nhận xét:

  1. Van Hoa viet Nam coi trong van chuong, ket qua la VNam ngheo hen thua kem xa cac dan toc coi trong
    kinh te, khoa hoc nhu Nhat Ban
    Giao duc VNam lac hau, vo dung
    SINH VIEN VIET NAM BO HET TAT CA, CHI CAN HOC 2 MON, NGOAI NGU VA TOAN
    tri thuc VNam khong du suc canh tranh voi ai ,

    Trả lờiXóa
  2. chép dzùm Cô giáo bài thơ "Kẻ sĩ" của Nguyễn Công Trứ cho người đọc blog dễ suy gẫm ! :))

    KẺ SĨ - NGUYỄN CÔNG TRỨ

    Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt,
    Dân hữu tứ sĩ vi chi tiên. (1)
    Có giang sơn thì sĩ đã có tên,
    Từ Chu Hán, vốn sĩ này là quí.

    Miền hương đảng đã khen rằng hiếu nghị,
    Đạo lập thân phải giữ lấy cương thường.
    Khí hạo nhiên chí đại, chí cương,
    So chính khí đã đầy trong trời đất.

    Lúc vị ngộ hối tàng nơi bồng tất, (2)
    Hiêu hiêu nhiên điếu Vị, canh Sằn. (3)
    Xe bồ luân (4) dầu chưa gặp Thang, Văn,
    Phù thế giáo một vài câu thanh nghị.

    Cầm chính đạo để tịch tà, cự bí,
    Hồi cuồng lan nhi chướng bách xuyên. (5)
    Rồng mây khi gặp hội ưa duyên
    Đem quách cả sở tồn làm sở dụng.

    Trong lang miếu, ra tài lương đống,
    Ngoài biên thùy rạch mũi can tương.
    Làm sao cho bách thế lưu phương,
    Trước là sĩ sau là khanh tướng.

    Kinh luân khởi tâm thượng,
    Binh giáp tàng hung trung.
    Vũ trụ chi gian giai phận sự,
    Nam nhi đáo thử thị hào hùng. (6)

    Nhà nước yên mà sĩ được thung dung,
    Bấy giờ sĩ mới tìm ông Hoàng Thạch. (7)

    Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch,
    Tiêu dao nơi hàn cốc, thanh sơn,
    Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đờn,
    Đồ thích chí chất đầy trong một túi.
    Mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi tới,
    Gẩm việc đời mà ngắm kẻ trọc thanh,
    Này này sĩ mới hoàn danh.

    --------------------------------------------------------

    (1) Tước có năm bậc thì sĩ cũng dự vào; dân có bốn nghề thì sĩ đứng đầu tiên.

    (2) bồng tất: tên hai loại cỏ; cả câu chỉ chốn thảo dã kẻ sĩ ẩn thân lúc chưa gặp thời.

    (3) Điếu Vị: tích Lã Vọng xưa ngồi câu bên sông Vị; canh Sằn: tích Y Doãn xưa làm ruộng ở đất Sằn.

    (4) bồ luân: xe nhà vua thường dùng để đi rước người hiền về giúp nước.

    (5) Ngăn sóng dữ để giữ trăm dòng sông.

    (6) Việc chính trị đã định sẵn trong lòng; Việc giáp binh đã sắp sẵn trong bụng; Việc đời đều coi là phận sự của mình; Làm trai như thế mới đáng mặt hào hùng.

    (7) Hoàng Thạch: tức Hoàng Thạch Công. Cuối đời nhà Tần, Trương Lương đi chơi ở đất Hạ Bì, đến Dĩ Kiều gặp ông già trao cho quyển Binh Thư Tam Lược mà dặn: "Đọc kỹ sách này sau có thể bình thiên hạ. Sau 13 năm nhà ngươi đến núi Cốc Thành, nếu thấy hòn đá vàng thì biết là ta đấy !" (Vì thế sau này người đời tôn ông lão là Hoàng Thạch Công). Đúng như lời dặn của ông, Trương Lương sau này cố công lớn trong việc giúp Lưu Bang lập nên nhà Hán

    Trả lờiXóa
  3. trước 1975, Thày Cô giáo tàn là những người chơi hổng đẹp ... đâu bằng Thày Cô sau 1975 !
    Ex điển hình ... là Cô giáo ca "Dzọng cổ teen" cho học trò nghe !!! kakaka !!!

    Trả lờiXóa
  4. Bạn N "ngán lắm" mấy cái video clp này của bác đó ! ( bởi vậy, có bao giờ tìm xem đâu !!!)

    Trả lờiXóa
  5. Bạn N chọn tấm ảnh minh họa cho "Ông thầy Việt Văn " vậy thì bác hiểu rồi mà , phải không bác ?

    Trả lờiXóa
  6. hahaha ! có ngán cũng phải nên tìm xem ! một là "học tập gương tốt" ... còn ko thì tự hoàn thiện mình dưới mắt học trò !

    Trả lờiXóa
  7. Việc này thì phải tự răn mình mỗi ngày chứ bác :)

    Trả lờiXóa
  8. Việc này thì phải răn mình mỗi ngày chứ bác ! :))

    Trả lờiXóa
  9. Em cũng thích bài này nhất trong các bài tự sự, và nhột nhất là bài "em sẽ nuôi cho cô mập" hehe! ( Dĩ nhiên còn bài "nợ..." thì thích...bao la luôn. Văn mình vợ người mà hén Chị)

    Trả lờiXóa
  10. Chị khoái cái kiểu nói tưng tửng mà thâm trầm của người viết này . Nghe em nói nhột tự nhiên mắc cười đọc lại cái tựa đề còn bài của bạn Mập thì ..khỏi nói rồi ha :))

    Trả lờiXóa
  11. Thăm Nguyệt, chúc 20/11 vui vẻ nhé.

    Trả lờiXóa
  12. Em cảm ơn chị , chị cũng vậy nghen !

    Trả lờiXóa