Cuộc đời của mỗi con người được xây nên từ những viên gạch của quá khứ, của hoài niệm, nhưng không thể cứ sống mãi trong bức tường kỉ niệm. Đâu thể dừng lại, lặng thinh cho ngày đang tới, khi mọi người đang hướng về phía trước còn ta thì ở lại, phía không ai, phía một mình. Nỗi nhớ chỉ nhắc ta về những gì đã qua, nhắc ta mỉm cười để đón nhận những ngày sắp đến. Cuộc sống không thể vẽ nên bằng những nỗi buồn ám ảnh kỉ niệm, cuộc sống được tô vẽ bằng những từ tươi sáng hơn : nụ cười, hy vọng, tương lai. Ừ, tương lai là những gì chúng ta đang hướng đến. Và nỗi nhớ, chỉ là những thoáng bất chợt vô tình, như một cơn gió thoảng qua gợi chút mùi hương dìu dịu, thắp lên cho đời thêm ý nghĩa, để ta không đánh mất mình, để ta vẫn còn nhớ, và để kỉ niệm vẫn nằm lại đó, vẹn tròn trong tim. http://gocsuyngam.com/515/noi-nho/
Sang nhà Chị Gió đọc thấy chữ Sợ... sang nhà Chị đọc thấy chữ Nhớ... Mỗi ngôi nhà ta đi qua, nhặt về một chữ, thấy đời hiện lên hai chữ "đủ đầy"... Cảm ơn các Chị!
... mỉm cười một chút, thở dài một chút.... phải không nào bạn N...
Trả lờiXóa:-)
Trả lờiXóa....Nỗi nhớ không chỉ ám ảnh bởi những điều người ta gặp, mà nhiều khi từ những gì chúng ta chưa gặp ...
Trả lờiXóaCó thể lắm chứ ...:)
Trả lờiXóaSang nhà Chị Gió đọc thấy chữ Sợ... sang nhà Chị đọc thấy chữ Nhớ...
Trả lờiXóaMỗi ngôi nhà ta đi qua, nhặt về một chữ, thấy đời hiện lên hai chữ "đủ đầy"...
Cảm ơn các Chị!
Cuộc đời vốn vậy mà em :)
Trả lờiXóa