| Rating: | |
| Category: | Other |
Thực ra nhàn cũng có nhiều cách: có cách nhàn nhã, có cách nhàn hùng hục. Nhàn nào cũng tốt, miễn là đừng quá. Nguyễn Công Trứ ưa kiểu nhàn “Gót tiên đeo đủng đỉnh một đôi dì. Bụt cũng nực cười ông ngất ngưỡng.” Một đôi dì “đeo” thì sợ khó mà đủng đỉnh, khó mà ngất ngưỡng. Rồi ông còn ganh tị với Tô Đông Pha, đời Tống, hơn ngàn năm trước: “Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất. Để ông Tô riêng một thú thanh tao!” Chẳng qua là ông Tô đi chơi thuyền trên sông, ngắm trăng với vài người bạn, đánh cờ, làm thơ xướng họa, dĩ nhiên là cũng có vài… người mẫu đi theo mài mực, rót trà! Ta bây giờ thỉnh thoảng cũng đi thuyền rồng trên sông Hương, có đàn có sáo…, có tiếng ca tiếng hát náo nhiệt, thuyền ngược thuyền xuôi tấp nập đó thôi. Nhưng cài nhàn của ta là nhàn ồn, không phải nhàn nhã! Sau một ngày vất vả, “người bận rộn” nào cũng sẵn sàng xách vợt ra sân làm vài ván tennis. Cởi veston cà vạt ra, mặc áo pull quần short vào, chạy ngược chạy xuôi hùng hục, toát mồ hôi hột, chẳng phải cũng là nhàn ư? Nhưng cái đó là nhàn… hùng hục. Nhàn nhã là phải có “nguyệt lai môn hạ” kìa. Vì thế mà Trịnh Công Sơn mới có bài Nguyệt ca rất dễ thương: “Từ khi trăng là nguyệt cho tôi bóng mát thật là”. “Thật là” sao thì anh không nói rõ nhưng chắc chắn anh đã có được sự nhàn nhã “thật là”, chẳng thua gì ông Tô ngày xưa. Nhưng sau đó anh thật thà thú thiệt: “Từ khi trăng là nguyệt, tôi như từng cánh diều vui. Từ khi em là nguyệt, trong tôi có những mặt trời!” Thì ra cũng tại em thôi. Tại em là nguyệt mà trăng của tôi đã biến thành những mặt trời nóng bức, nhễ nhại, vất vả, bận rộn đó thôi. Lúc đó hẳn nhạc sĩ cũng đã kêu lên: chữ nhàn là chữ làm sao!.
http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/chu-nhan-2/
Khi tâm ta tịnh thì kiểu nào cũng thấy nhàn.
Trả lờiXóaTks chị đem bài hay về cho xem ạ.
Say mê một công việc yêu thích , sung sướng khi làm có hiệu quả . . . Hình như cũng chính là nhàn . . .
Trả lờiXóaBS ĐHN có nói lại là do lỗi biên tập ... chữ nguyệt trong câu trên phải viết chữ in là NGUYỆT ... mới đúng nghĩa và hiểu dc ! :)))
Trả lờiXóa@Cool và hoasingodong : Đồng ý với ý kiến của hai bạn ta !
Trả lờiXóa:-))
Trả lờiXóacó lẽ xin phép chủ blog ... post thêm bài thơ của Nguyễn công Trứ để dễ hiểu thêm bài viết của BS ĐHN ! :)
Trả lờiXóaChữ Nhàn - Nguyễn Công Trứ
Thị tại môn tiền : náo
Nguyệt lai môn hạ : nhàn
So lao tâm lao lực cũng một đàn,
Người trần thế muốn nhàn sao được ?
Nên phải giữ lấy nhàn làm trước,
Dẫu trời cho có tiếc cũng xin nài.
Cuộc nhân sinh chừng bảy tám chín mười mươi
Mười lăm trẻ, năm mươi già không kể.
Thoát sinh ra thì đà khóc chóe,
Trần có vui sao chẳng cười khì ?
Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
Chứa chi lắm một bầu nhân dục.
Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn ?
Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.
Ngã kim nhật tại tọa chi địa,
Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi.
Ngàn muôn năm âu cũng thế ni,
Ai hay hát mà ai hay nghe hát ?
Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất,
Để ông Tô riêng một thú thanh cao
Chữ nhàn là chữ làm sao ?
em là em khoái nhàn như Cụ Nguyễn :
Trả lờiXóa“Gót tiên đeo ... đủng đỉnh một đôi dì. Bụt cũng nực cười ông ngất ngưỡng !” ... hổng cần phải tâm tịnh gì hết !!! hehehe !!!
Ui, cảm ơn lắm nha bạn timnhau !
Trả lờiXóaHihi , các ông thường vậy mà , đâu có lạ ...!!!
Trả lờiXóađây là chữ em khoái nhứt! he he.. Nhưng e ko thích nhàn kiểu hùng hục đâu! ;))))
Trả lờiXóaBiết ngay mà . . . he he he . Bên nhà Uyển Văn cũng có một người bị bệnh thích nhàn , như Khiết An , cũng nặng lắm : bệnh thích ngủ . Và bệnh nhân chính là cô bạn chủ nhà . . . hế hế hế
Trả lờiXóaTâm mà không tịnh thì chả bao giờ "đủng đỉnh" được bạn già ạ. Cứ là nháo nhào, xoắn xuýt từ việc lớn đến việc nhỏ...
Trả lờiXóahahaha ! đó là mí dì ấy ... đủng đỉnh ! còn em thì ... "dzênh dzênh" mặt ngất ngưỡng nhìn đời mừ !!!
Trả lờiXóaChị cũng khoái chữ này , nhưng bây giờ phải tính "nhàn" kiểu khác thôi ....
Trả lờiXóa"Nhàn" theo chiết tự...ba lơn của Mập M nó bao gồm chữ "nhà" và chữ "an" . Nhà có an thì ta mới có thể nhàn. Nhà ( bao gồm cái nhà, nhà tôi và nhà ...vợ hay chồng tôi...)mà ...bất an thì cho dù có "tứ dì" cũng khó mà "đủng đỉnh".
Trả lờiXóa"Nhàn" chiết tự kiểu thứ hai cũng không ngòai cái ba lơn đó là nó bao gồm chữ "nhờ" và chữ "an" ( Nhờ an nhan huyền nhàn). Nhờ vả ai hay ai nhờ vả mình là bắt đầu mang vào mình cái nợ nhan hồi vay trả. Thêm cái màn đêm ( huyền) che phủ những nhờ vả qua lại đó thì nhàn chắc sẽ ...đi xa...
Chữ "nhàn" ai cũng hiểu, dễ thấy khi nào sẽ nhàn, lúc nào được nhàn, thế nào là nhàn, làm sao để nhàn... nhưng biểu mọi người hãy "buông bỏ" để nhàn... thì ...như Anh Timnhau đã "dãy đành đạch" nói : Em thích "tứ dì đủng đỉnh" cơ... thế thì mần sao mà nhàn cho nổi...Hehe!
Lại thêm một nhà "ngại ngữ học " tuyệt vời nữa rồi !!! ( Khoái thiệt !!! Chị sẽ ghi vô tự điển "ngại ngữ học " của chị những giải thích từ chí lý này của Mập . Chơn thành cảm tạ nghe , hehe ! )
Trả lờiXóaem là em nhớ ... em hổng có "đụng chạm" dzới chị Hai này bao giờ ... mừ sao chị Hai này cứ khoái lôi đầu em ra để "mổ xẻ" ??? :))))
Trả lờiXóaCụ Nguyễn nhà ta đã chỉ ra cho con cháu hiểu dc chữ "nhàn" rồi :
Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn
Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.
mà muốn "cầm kỳ thi tửu với giang sơn" ... Cụ đã khuyên con cháu :
“Gót tiên đeo đủng đỉnh một đôi dì. Bụt cũng nực cười ông ngất ngưỡng.”
thế thì em phải cố nghe theo Cụ thôi ... !
mờ đến Bụt cũng còn bật cười ... sao chị Hai MTrang này cứ nhăn nhó mãi thế nhể ??? hehehe !
Có duyên mới gặp chị Hai Minh Trang chứ bác , sao bác này ...cứ cằn nhằn chị Hai vậy ta !!!
Trả lờiXóa