| Rating: | |
| Category: | Other |
Ngày ngày xuống đường, lẫn trong dòng xe đang chen chúc, lấn đường từng chút một, không cần nhìn người ngồi trên xe, chỉ cần nhìn biển số xe thôi, cũng biết chủ nhân của nó là người như thế nào. Biển số xe, cũng giống như chiếc áo mà người ngồi trên xe đang mặc. Biển xe đẹp, được trang hoàng cầu kì ắt hẳn là người khấm khá; nếu có thêm yếu tố số đẹp thì đó rõ ràng là một đại gia. Đôi khi, “phó thường dân” may mắn vẫn có những số đẹp không khác gì đại gia nhưng con số này không nhiều. Số đẹp ở đây, phổ biến vẫn là tứ quý, rồi số gánh… Còn những biển số xe ọp ẹp, xộc xệch thì đó đương nhiên là của những người lao động nghèo khó. Nhiều khi, bắt gặp một biển số xe đã nhem nhuốc, rỉ sét cũng chợt thấy nao lòng như khi nhìn chủ nhân đang ngồi trên xe vậy – bộ quần áo đã xỉn màu, dáng người khắc khổ và đặc biệt lúc nào cũng trong tình trạng vội vội vàng vàng. Thật đúng là người sao của vậy!
Hôm nọ, ngồi nhậu cùng với một anh bạn đồng hương, đang ngồi lai rai như thế, tự dưng thấy anh bạn cứ trầm tư nhìn ra dòng người đang tấp nập trôi đi trên phố. Rồi lại nghe anh bạn lẩm nhẩm: “Có bao giờ trên đường đời tấp nập. Ta ngồi đếm một ngày có bao con 37 đi qua”. (37 là biển số xe của Nghệ An). Cứ tưởng anh bạn đã xỉn đến mức ngồi lẩm nhẩm… đọc thơ. Hỏi ra mới hay anh bạn đang chăm chăm vào… đuôi xe đang lướt đi trên đường. Lúc đó, tự dưng tôi thấy lòng chộn rộn. Té ra, không chỉ có tôi mỗi lần ra đường mới chăm chăm nhìn đuôi xe mà còn nhiều người nữa cũng vậy. Rất nhiều lần ra đường, chợt bắt gặp một biển số cùng quê với mình, lại thấy vui vui khi nghĩ được “gặp” đồng hương. Nhưng rồi vui đó rồi cũng buồn đó. Bởi vì có ra đường nhiều mới thấy, đồng hương của mình cũng phải tha hương nhiều quá. Có ngày, trên một tuyến đường của Sài Gòn vậy thôi, mà tôi đếm cũng được xấp xỉ 10 chiếc xe có biển số 37 chạy trước mặt mình. Nghe những câu như thế này, làm sao mà không thương quê, không quý đồng hương cho được: “Gió Lào thổi rạc bờ tre. Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn. Chắt từ đã sỏi đất cằn. Nên yêu thương mới sâu đằm đó em”. Bởi vậy mỗi lần ra đường, nơi đất khách quê người, gặp được đồng hương bao giờ cũng thấy vui, thấy ấm lòng, cho dẫu thỉnh thoảng vẫn có người tếu táo: “Đồng hương là một nhúm người. Lâu ngày không tắm có mùi giống nhau”.
Được gặp đồng hương kể ra cũng vui; đôi khi bắt gặp một biển số xe nào đó, trùng với biển số của mình, tất nhiên chỉ trùng với nhau 4 số cuối. Vậy là liền vọt lên trước, ra vẻ để người ta cũng biết là có người đang có cùng biển số với mình. Rồi cũng không khắt khe gì để ngoái lại và mỉm cười một cái. Người kia có lẽ cũng chưa hiểu mô tê gì nhưng vẫn mỉm cười. Lúc đó, thấy lòng như vui và ấm áp hơn. Để rồi nhận ra, cuộc sống luôn luôn tiềm ẩn những điều đơn giản và nhỏ nhặt như vậy nhưng luôn luôn có một sức mạnh bên trong. Sức mạnh ấy không phải ai cũng thấy được…
http://blog.yume.vn/xem-blog/lan-man-chuyen-bien-so-xe.hohuyson.35D071D3.html
Mình cũng có tật này . Nhưng khác hơn là mình có một cái số xe " tiềm ẩn " gặp đi gặp lại nhiều lần , cả số giống` hệt lẫn sự đảo vị trí của các con số mà từng con số thì giống với các con số trong bảng số " gốc " , lúc ấy bao giờ cũng thấy vui vui pha chút . . . giật mình . Hề hề hề
Trả lờiXóaChuyện hoasi kể nghe cũng ngộ và thú vị ghê :D
Trả lờiXóaAnh thì không bao giờ để ý số xe của ai từ bạn bè cho đến người thân và luôn cả số xe của anh cũng không nhớ tuốt ! Nhiều khi gửi xe bị giật mình hoài ! Một bầy xe giống hệt hong biết đâu là xe mình đành móc thẻ ra tìm từ chiếc một ! Thiệt tình !
Trả lờiXóaHihi , anh Luân ....có những "quan tâm "khác mừ .......!
Trả lờiXóaEm cũng hay nhìn số xe người khác... bởi nghĩ, cái số xe nó gắn ở cái đuôi xe... và nghĩ tiếp, mỗi người có một cái đuôi tưởng là sẽ giấu được, nhưng thực ra là nó "lộ" hết ráo hồi nào rồi hén Chị...
Trả lờiXóaHihi , liên tưởng hay thiệt luôn á , MM !
Trả lờiXóa